Văn Hiến Việt Nam

Diễn đàn của Trung tâm nghiên cứu bảo tồn và phát huy Văn hoá dân tộc

Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Trang Nhất Diễn đàn Diễn đàn Văn Hiến Trả lại không gian cho văn hoá

Trả lại không gian cho văn hoá

In

Trong lịch sử, ta đã từng nhiều lần mất nước nhưng không mất làng, nên cuối cùng  đã  giành  lại  được  nước.  Người Việt  Nam  nói  Làng  Nước.  Không  có  Làng Nước, không giữ được Làng Nước hài hòa, thì dân tộc và xã hội suy yếu, thậm chí mất nước. Về văn hóa cũng hoàn toàn như vậy, chính vì giữ được văn hóa làng mà ta đã không bị đồng hóa trước những thế lực văn hóa lớn. Trái lại, chính  cái  lõi  này  lại  có  sức  đồng  hóa  ngược đối với các văn hóa ngoại lai, thanh lọc chúng cho mình, làm giàu, làm mạnh mình lên. Cũng từ cái lõi gốc này mà sinh sôi nảy nở, đa dạng hóa, có thể đến vô cùng. Rất có thể đây là nét đặc  trưng  quan  trọng  nhất  của  văn  hóa  Việt Nam.

 

Theo tôi, Làng chính là cái “gen”, là nơi giữ cái “gen” của văn hóa Việt, để cho nó có thể biến hóa muôn vẻ mà ta vẫn là ta, là ta đặc sắc hơn, phong phú hơn, mạnh hơn.

 

Lại trở về với ví dụ Quan họ. Chúng ta biết nay đã có nhiều thứ Quan họ, như chính các liền chị bên Bắc Ninh có lần nói với anh em chúng tôi: có “Quan họ đoàn” do các liền anh liền chị đã được đi học trường này trường nọ, nhạc lý này nhạc lý kia, lập thành đoàn biểu diễn  trên  sân  khấu  trong  nước  ngoài  nước tiếng  tăm  vang  lừng.  Có  “Quan  họ  đài”  của các anh chị tân thời hơn hát trên đài, thường ở VTV4 cho bà con ở nước ngoài... Thậm chí có  cả  tân  nhạc  dựa  theo  làn  điệu  Quan  họ, như  của  anh  Nguyễn  Trọng  Tạo  v.v...  Chẳng sao cả, đều hay và mỗi thứ đều có tác dụng khác  nhau.  Nhưng  điều  âm  thầm,  mà  quan  trọng nhất, đến cốt tử, sinh tử nữa kia, là phải giữ cho kỳ được Quan họ làng, Quan họ hát chay của các bà các chị  vừa  đi  cấy  về  phủi  chân  ngồi  vào  chiếu  và  cất lên tiếng hát, mộc mà tinh, nghe đến muốn nuốt tận tâm can từng âm từng lời. Không biết các bạn nghĩ thế nào, riêng tôi mỗi lần nghe được quan họ mộc, chay mà tinh vô cùng ấy, tôi luôn có cảm giác xúc động như đứa con đi xa được trở về tiếp xúc với cái “gen” gốc của ngọn nguồn... Trên cái gốc nay mới nảy ra những cái hoa kia, mất cái gốc này thì chẳng lâu lắm nữa đâu những cái hoa kia sẽ là những cái hoa không có gốc, không bén đất, dầu là đất xa. Và ta quá biết rồi, sẽ chỉ còn là hoa nhựa... Ý nghĩa của việc bảo tồn các nghệ nhân dân gian chính là ở chỗ này.

 

(Thật tình tôi không thích lắm cái từ nghệ nhân, cách gọi nghệ nhân; họ là những nghệ sĩ thật sự đấy chứ, sao phải chuyên nghiệp mới là nghệ sĩ? Nhưng chắc hôm nay không phải lúc bàn về chuyện đó). Chính họ, vô danh, giữ cái nền cho sự bừng nở thiên hình vạn trạng của các nghệ thuật. Và nghệ thuật, trong phát  triển,  cần  thường  xuyên  trở  về  uống  lấy  chất nước trong từ nguồn ấy.

 

Nhưng làm sao giữ được họ? Tất nhiên có chuyện chính sách này khác, đều là cần, cũng có thể là những chuyện  cụ  thể  hôm  nay  chúng  ta  cần  bàn.  Nhưng chính sách gì đi nữa, mà mất đi cái quan trọng nhất là  không  gian  văn  hóa  của  tất  cả  những  biểu  hiện văn hóa đó thì cũng như không, lúc đó sẽ chỉ là để nuôi những cái xác đang chết dần một cách tất yếu. Chính điều này đang diễn ra ở Tây Nguyên với sử thi và các nghệ nhân sử thi và cũng đang diễn ra ở Bắc Ninh, Bắc Giang, không khác nhiều lắm đâu. Ở Tây Nguyên, không gian văn hóa đó là Làng và Rừng. Chị Thủy ở TT&VH và một số anh chị ở VTV đã đi cùng tôi một chuyến gọi là khảo sát, thực ra chỉ là du ngoạn cưỡi ngựa xem hoa ở đôi vùng Tây Nguyên. Mới đi qua thôi mà chúng ta đều đã thấy xơ xác rừng và xơ xác làng đến đau lòng như thế nào. Sử thi Tây Nguyên sinh ra, tồn tại, nảy nở sinh sôi, ra hoa kết trái trong không gian đó, là con đẻ của không gian bí ẩn và thiêng liêng đó, làng và rừng không còn thì làm sao nó không chết lâm sàng!

Ở Bắc Ninh, Bắc Giang, nếu nông thôn tiếp tục bị tàn phá vì quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa bằng bất cứ giá nào, thì ngày chết lâm sàng của Quan họ, Quan họ gốc cũng không còn xa. Và khi đó Quan họ đoàn với lại Quan họ đài sẽ ngày càng héo hon... Riêng tôi, tôi không tin rằng sử thi Tây Nguyên, cũng như cồng chiêng, nhà rông, và bao nhiêu đặc sắc  văn  hóa  Tây  Nguyên  sẽ  phải  chết.  Chúng  đều từng có sức sống cường tráng qua hàng nghìn năm. Nhưng  chắc  chắn  chúng  sẽ  chết,  nếu  không  kiên quyết, với một trách nhiệm và một sự kiên trì có thể còn lớn cả thời chiến tranh, khôi phục lại rừng, và từ đó  khôi  phục  lại  làng.  Rừng  sống  lại,  Tây  Nguyên xanh  lại,  làng  sống  lại,  thì  sử  thi  sẽ  sống  lại,  cồng chiêng  sẽ  sống  lại,  không  phải  bằng  các  lễ  hội  giả như chúng ta đang làm hiện nay, mà sống lại tinh tươi,  đằm  thắm,  sâu  sắc...  như  nó  đã  đứng  vững trước bao thử thách nghìn năm.

Và điều thứ ba, có thể còn quan trọng hơn: Chính cái không gian của con người được khôi phục, được sống lại như vậy, sẽ tự nó tìm được cách tiếp biến với tất cả những thứ hiện đại đang đến, dù có xa lạ, mới mẻ, thậm chí có vẻ kỳ cục đến đâu. Không gian của con người được khôi phục ấy, sẽ biết cách cư xử, tiếp cận, tiếp nhận chẳng hạn body art trong các lễ hội như thế nào? Những vấn đề mới mẻ như kiểu Body art, sự du nhập của chúng vào thực tiễn văn hóa sôi động, đang và sẽ còn mãi đặt ra. Cuộc sống thực được khôi phục, được trao lại quyền sống thực sự cho nó, tự nó sẽ tìm ra được câu trả lời. Nó sẽ có câu trả lời thông minh, và hữu hiệu cho những vấn đề quả thực rất khó đó. Không cơ quan quản lý văn hóa hay chuyên gia bác học nào tìm được câu trả lời thay cho nó đâu.

 

Nên nhớ rằng trong suốt lịch sử, cuộc sống chưa bao giờ bế tắc với các câu hỏi được cuộc sống đặt ra. Chỉ có con người giết chết cuộc sống, bằng cách triệt tiêu không gian của nó.

 

Trả lại không gian cho văn hóa, đó là con đường duy nhất.

 

Ý kiến bạn đọc (0)Add Comment

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ

security code
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:


busy
 
Tác giả : Nguyên Ngọc

Xem các bài khác của cùng tác giả

Bài mới

Các tin xem nhiều

Tạp chí mới xuất bản

Đối thoại trẻ»
Phỏng vấn trực tuyến
Bài hát Việt 2009
VTV6
Hà Nội 36 phố phường
Chìa khoá thành công
Cuộc sống số
Mỗi ngày 1 cuốn sách

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay56
mod_vvisit_counterHôm qua189
mod_vvisit_counterTất cả46911

IP: 38.107.191.115
 , 
Hôm nay:07 - 9 - 2010
 5 người đang truy cập

Hỗ trợ trực tuyến

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: