Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Thị trường:

 

Cao Bằng: Tan nát những giấc mơ khoai sắn!

Hoàng Quảng Uyên – Song Hỷ | Chủ Nhật, 13/10/2013 14:23 GMT +7
(Văn Hiến) - Có một nỗi buồn trong nhiều nỗi buồn nơi miền biên ải... bị ẩn khuất, không lối thoát, được tạo ra bởi "những giấc mơ khoai, sắn"? Nó chợt đến, rồi chợt tan tành mây khói!

Thị xã Cao Bằng đã chính thức là Thành phố Cao Bằng! Khu di tích lịch sử Pác Bó trở thành khu di tích quốc gia đặc biệt, đang được mọi con dân nước Việt hướng về. Trong cuộc "biểu dương" lực lượng văn nghệ, có tên "DU LỊCH QUA CÁC MIỀN DI SẢN VIỆT BẮC" đã được tổ chức hoành tráng tại Thành phố Cao Bằng. Sự kiện nối tiếp sự kiện, niềm vui dâng trào niềm vui nơi phố núi!... Nhưng có một nỗi buồn trong nhiều nỗi buồn nơi vùng sâu, vùng xa, miền biên ải... bị ẩn khuất, không lối thoát được tạo ra bởi "những giấc mơ khoai, sắn"? Nó chợt đến, rồi chợt tan tành mây khói! Biết nói sao đây trong âm hưởng những ngày vui này!?

JPEG - 18 kb
"Khủng Long" trên cảng nổi.

Bài 1: Giấc mơ...container và "khủng long"

Đã hơn một năm nay, kinh tế Cao Bằng đột nhiên khởi sắc bằng vào những đoàn xe Container và "Khủng long" (dân thường gọi những chiếc xe container là xe bình thường, loại xe to lớn hơn nữa, họ đặt tên là “khủng long”) chở hàng nối đuôi ngược lên Cao Bằng, tiến thẳng ra các cửa khẩu, xuất hàng theo đường tiểu ngạch với những ưu đãi tuyệt đỉnh về thuế xuất, nhập và nhiều "châm chước" khác! Có ngày hàng mấy trăm xe Container và “khủng long” chạy dài suốt đêm ngày. Miên man, miên man! Hàng gì mà xuất nhiều vậy? Vẫn là những mặt hàng truyền thống như đông lạnh, nông sản, hoa quả... đặc biệt là gạo! Nghe nói là ký được hợp đồng to lắm! Có hàng bán, xuất theo đường tiểu ngạch là may cho Cao Bằng lắm rồi. Có nằm mơ cũng khó thấy cơ hội ngàn vàng này!

Thời kỳ đầu các Container và “khủng long” còn tiến sát biên giới, nhưng chẳng được mấy nỗi, các con đường cấp huyện, cấp xã bị băm nát đến mức các tay lái cao thủ nhất cũng lắc đầu ngao ngán, chào thua. Nhưng việc xuất hàng không thể dừng, "Cái khó, ló cái khôn": Hạ hàng tại các thị trấn, các trung tâm xã, chuyển hàng từ Container và “khủng long” sang các xe tải nhỏ! Thị trấn Quảng Uyên "tự nhiên" hội đủ 3 tiêu chuẩn “Thiên thời, Địa lợi, Nhân hoà” để trở thành điểm trung chuyển hàng hoá tuyệt vời (có người hứng khởi nói theo ngôn ngữ kinh tế biển: Đó là nơi xây dựng những cảng nổi tuyệt vời!). Thế là những đám ruộng, đám rẫy, những đám đất hoang lô nhô đá được cấp tốc san lấp, lu lèn thành những bãi đỗ xe, chuyển hàng mà khu đất Keng Mò, nơi ngã ba đường Quảng Uyên - Trùng Khánh - Hạ Lang trở thành "Cảng nổi" to nhất. Có hộ chỉ với mấy đám ruộng, đám rẫy sát đường, mỗi năm trồng ngô, trồng lúa thu nhập vài triệu đồng, nay "chuyển đổi" thành bãi đỗ xe, ngồi không mỗi ngày cũng thu tiền triệu, chẳng mấy mà giàu! Ôi, ai đã mang đến cho ta cơ hội làm giàu tuyệt đỉnh này?

JPEG - 41 kb
Công ty Xuân Hòa "đồng hành" với nông dân

Ngoài dịch vụ cho thuê chỗ đỗ xe kéo theo nhiều dịch vụ khác. Tạm kể: Dịch vụ chuyển hàng từ Container và “khủng long” sang xe tải, đưa hàng ra cửa khẩu. Dịch vụ ăn uống, ngủ nghỉ, vui chơi tại chỗ... Dịch vụ nào cũng kiếm tiền dễ như bỡn.

Trước hết là việc chuyển hàng từ Container và “khủng long” sang xe tải nhỏ. Mỗi Container, “khủng long” chở trung bình 50 tấn, đến "Cảng nổi", dỡ hàng sang xe nhỏ (khoảng 5 đến 7 xe, tuỳ trọng tải). Không ai ra chỉ thị, nghị quyết, không ai điều động, các xe tải loại nhỏ (trọng tải từ 5 đến 10 tấn) tự nguyện đến xin được chở hàng! Ô kê! Bao nhiêu xe đến đều nhận tất! Cứ vui đi! Thế nhưng trong một thời gian ngắn, lấy đâu ra hàng mấy trăm xe chở hàng ra cửa khẩu! Không lo, không có xe thì ta đi mua xe mới về chở hàng! Thế là các gia đình nông dân nghèo (chủ yếu là ở các xã giáp biên) bàn bạc, dò hỏi, tìm mọi cách để có được một, hai "con xe" để chở hàng! Mọi người đang đua nhau làm giàu, ta chậm trễ như thế, sốt ruột quá! Bạn đọc, đọc đến đoạn này có thể phê tôi là "nhà báo nói hay" vì dân nghèo, đến mua một xe máy loại trung bình (giá khoảng một chục triệu đồng) còn khó thì lấy đâu ra mấy trăm triệu để mua ô tô! Xin thưa, mua xe ô tô mấy trăm triệu dễ hơn mua xe máy một chục triệu! Không có tiền ư? Không khó, ta sẵn Bìa đỏ trong tay, đem ra ngân hàng thế chấp, có ngay mấy trăm triệu đồng. Nếu chưa đủ, các công ty bán xe, sẵn sàng cho vay trả sau (có khi đến 50% giá trị xe). Nếu vẫn chưa đủ, thì đi vay anh em, bè bạn (thậm chí vay nặng lãi). Ai cũng "rộng lòng" cho vay vì vay tiền đi làm ăn, "sự giàu" đã ở ngay trước mặt có phải vay tiền đi đánh bạc, cá độ đâu mà sợ!

Với cung cách "mua xe" này, trong một thời gian ngắn, mấy trăm xe tải (Phần lớn là xe Trung Quốc) chạy ra khỏi các công ty, các đại lý bán xe ô tô, tiến ra biên giới với những giấc mơ làm giàu chính đáng! Từ chỗ quanh năm, suốt tháng gắn mình với đất, tay cầm củ sắn, củ khoai nay ngày cầm tiền trăm, tiền triệu, thế là đổi đời, từ không đến có. Ôi, những giấc mơ khoai, sắn đã trở thành hiện thực!

Dịch vụ ăn theo thứ hai là bốc vác. Công việc này quá đơn giản, chẳng cần có chuyên môn cao siêu gì, có sức là được. Nông dân bây giờ đang khát việc làm, tự dưng người ta tạo ra việc làm cho mình. Cảm ơn! Thế là, một lực lượng đông những người rỗi việc bu quanh các xe. Các tổ, nhóm bốc vác "tự động" tổ chức, ồn ào còn hơn cả ngày chợ. Đám thanh niên "bỗng chốc" có nhiều tiền từ việc bốc vác thoả chí "đập phá". Lúc "phởn chí" được rủ rê chơi “hàng trắng”, liền bập vào cho biết! Thật là trong cái may có cái rủi. Tất nhiên, những cái gọi là tệ nạn xã hội ở các cảng nổi không nhiều như ở các bãi đào, đãi vàng nơi thâm sơn, cùng cốc. Đó là hệ lụy khó tránh khỏi của việc "tăng trưởng kinh tế", nhất là khi những người đang rất nghèo bỗng dưng có nhiều tiền! Không chỉ thanh niên, không chỉ những người dân trong làng, có cô giáo, lương tháng năm, sáu triệu, thấy bốc vác ngày kiếm mấy trăm, tỏ vẻ sốt ruột, cũng xỏ giầy Ba ta, mặc áo bảo hộ "lao ra chiến trường", được vài buổi bị sụn lưng, nằm bẹp. Ôi, mãnh lực đồng tiền!

Dịch vụ ăn theo thứ ba là các quán phục vụ giải khát, cơm nước và cả dịch vụ ngủ, nghỉ cho các chủ xe, chủ hàng được dịp phát triển, nhất là vào những "thời đoạn" phía bên kia kéo dài thời gian nhập hàng, để các chủ hàng, chủ xe "nằm chờ" hàng tháng. Thế là các dịch vụ phục vụ này "vào cầu" lớn.

"Những giấc mơ khoai sắn" đã trở thành hiện thực bởi những gì đang diễn ra và nhất là theo tính toán của những người nông dân: Mua một con xe không mấy khó khăn, chạy một chuyến hàng được lãi 3 triệu đồng. Tháng chạy 20 chuyến lãi 60 triệu đồng, chỉ cần chạy 6, 7 tháng là đủ tiền trả nợ, "được không" một con xe - dù sau không chạy nữa, bán sắt vụn cũng được trăm triệu đồng! Tội gì không mua xe! Cái lối tính toán theo kiểu "đếm cua trong lỗ" nghe tội tội và mong manh làm sao!

(Còn nữa)

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}