Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Thị trường:

 

Cao Bằng: Tan nát những giấc mơ khoai sắn! (Bài 2)

Hoàng Quảng Uyên – Song Hỷ | Chủ Nhật, 13/10/2013 14:25 GMT +7
(Văn Hiến) - Hy vọng những người nghèo được cứu giúp, làm vơi bớt nỗi đau, nỗi buồn nhân thế. Những người hoạch định chiến lược, những người cầm chịch hãy một lần "chính là nỗi đau" trong đợt kiểm điểm, phê bình và tự phê bình theo Nghị quyết Trung ương 4 (Khoá XI) để từ đó có thể loé sáng một giải pháp cứu giúp người nghèo.

Bài 2: “Thấy người ăn khoai, vác mai đi đào”

Xin trở lại với "những giấc mơ khoai sắn"... Lúc đầu, nhu cầu "trung chuyển" hàng còn ít, chỉ có những gia đình "có khả năng tài chính" mới nghĩ đến việc đi mua xe tải về chở hàng, nhưng về sau, nhu cầu chở hàng ngày càng tăng thì cả những gia đình không có chút khả năng tài chính cũng "quyết tâm" mua xe và họ cũng đã mua được xe một cách tương đối dễ như đã nói ở trên. Cái tâm lý và kiểu cách làm ăn "Thấy người ăn khoai, vác mai đi đào" đã khiến cho chỉ trong vòng một, hai tháng, các hộ nông dân nghèo ở các huyện Quảng Uyên, Hạ Lang, Phục Hoà, Trùng Khánh đã "mua vào" gần một nghìn xe tải chở hàng (Nhãn mác Dong Feng, Cửu Long, Hoa Mai, Trường Hải...). Công ty thương mại Xuân Hoà, một công ty luôn đồng hành với nông dân, rất có uy tín bán ra các loại xe tải... kèm theo những định hướng và khuyến cáo rằng, trong làng đã có nhiều xe rồi thì đừng mua mà nếu mua phải tính trong vùng số xe tải thùng đã có nhiều thì nên mua xe tải Benz để nhỡ khi không còn hàng để chở thì chở gạch đá, cát sỏi... Lúc đầu, người mua xe cũng còn nghe nhưng sau tỏ ra khó chịu với những định hướng có vẻ "dạy đời" đó bèn không mua xe với Xuân Hòa nữa. Thiếu gì chỗ mua xe! Mua chỗ khác, ưu đãi hơn, lại còn được gọi là “thượng đế” nữa! Đó là lý do khiến cho lượng xe tải bán ra của Xuân Hoà chiếm chưa đến 20% thị phần. Nhưng bù lại, khi "những giấc mơ khoai, sắn" tan tành, nhiều người đã đến Công ty Xuân Hoà cám ơn sự định hướng đúng! Và số xe Xuân Hoà phải thu nợ, bán hộ cũng chỉ trên mười xe. Thật nhẹ gánh!

JPEG - 28.2 kb
Xe đang chờ bán

Không nên trách người nông dân khi họ đua nhau đi mua xe mà trong túi không có một đồng nào vì họ là nông dân nên suy nghĩ theo kiểu nông dân: Việc mua xe cũng như việc trồng lúa, trồng khoai, sắn, cứ gieo hạt xuống ắt là có thu hoạch... Sẽ có lãi, sẽ có tiền trả nợ!

Nói chung là không nên trách một ai, mà chỉ có trách trời! Tại sao cái việc xuất, nhập hàng không diễn ra mãi mãi, để những xe tải mới mua chạy dài dài! Tại sao, việc xuất nhập khẩu chỉ rộ lên một hồi rồi tắt lịm như bao nhiêu “cuộc chơi” đều kết thúc như vậy mà không bao giờ tỉnh ra. “Cuộc chơi” này cũng vậy, “thời hoàng kim” không kéo dài mãi! Khi công cuộc xuất khẩu đạt đến đỉnh điểm, bên kia đột nhiên tuyên bố “Ngừng nhập hàng” (họ có hàng ngàn lý do để tuyên bố ngừng!). Thế là tất cả khựng lại. Các xe container, khủng long, các chủ hàng, chủ xe tải đều bị thiệt hại nhưng thiệt hại nặng nhất là các chủ xe nông dân nghèo vì các xe container, “khủng long” không chở hàng này thì chở hàng khác, các chủ hàng lớn không buôn hàng này thì buôn hàng khác. Đường buôn bán lên Cao Bằng bị tắc thì đi đường khác, không việc gì mà phải kêu trời.

JPEG - 31.4 kb
Cô Nguyễn Thị Tâm: Em đang xin đi làm thuê trả nợ

Như vậy là chỉ cần một tuyên bố “Ngừng nhập hàng”, mấy trăm xe tải của nông dân “mất việc”, đắp chiếu, chờ “giấc mơ” trở lại. Biết đến bao giờ! Mà đau nhất là những hộ nông dân “chậm chân”, mua xe về chạy được vài chuyến đã “bị cho nghỉ”. Xe nằm đấy, chẳng làm ra đồng nào mà hàng tháng phải trả lãi vay hàng chục triệu đồng. Cực chẳng đã, nhiều người đem chiếc xe gần như còn mới ra Công ty nhờ bán lại, chấp nhận lỗ mỗi “con xe” từ một trăm đến một trăm năm mươi triệu đồng để trả tiền vay ngân hàng và anh em. Khoản lỗ hơn một trăm triệu kia đè nặng trên vai họ, không biết bao giờ mới “cất” nổi. Thế là còn may! Nhiều người muốn bán xe mà không bán được! Theo ước tính thì hiện nay ở các huyện miền Đông tỉnh Cao Bằng còn khoảng 400 xe tải “đắp chiếu” chờ đợi sự định đoạt của số phận.

Hãy lấy xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hoà làm một điểm nhìn. Triệu Ẩu giáp với xã Thị Hoa, và xã Cô Ngân của huyện Hạ Lang là 2 xã thuộc vào loại “làm ăn sôi động” nhất, lẽ dĩ nhiên Triệu Ẩu cũng bị ảnh hưởng. Dân trong xã “cấp tốc” đi mua xe chở hàng, chỉ trong một tháng 15 xe tải mới được đưa về Triệu Ẩu, gia nhập đội ngũ chuyên chở hàng ra cửa khẩu. Trước tình hình “cơn sốt” mua xe có thể tăng cao, lãnh đạo huyện Phục Hoà đã cảnh báo, cử cán bộ xuống thuyết phục, ngăn chặn, nhưng chỉ làm giảm bớt sự “hưng phấn” chứ không thể “hãm lại” những giấc mơ đang lên. Kết cục là khi bên kia tuyên bố ngừng nhập hàng đột ngột, hơn hai mươi xe tải (phần lớn là xe mới) không còn cơ hội lăn bánh. Phó Chủ tịch xã Nông Văn Thèn đọc tên một số chủ xe: Bế Văn Nam, Bế Văn Trần, Bế Văn Núi, Sầm Văn Khíu (ở Bản Co); Nguyễn Văn Long, Nguyễn Văn Nhuận, Nguyễn Văn Ngát, Nguyễn Văn Hướng (ở Nà Loà)... Bí thư Đảng uỷ Nông Ngọc Vấn bảo: “Tôi cũng bị một chiếc”. Số là Nông Gia Khánh, con ông, bỏ học từ năm lớp 12 đi theo xe Hứa Văn Hiếu vừa làm phụ xe vừa học lái được gần một tháng lái xe về đòi bố mua xe! Cuối tháng 5-2012, hai bố con đi mua một xe hiệu Hoa Mai, giá 540 triệu đồng về, Nông Gia Khánh lái được gần 10 chuyến, đến đầu tháng 7-2012 thì dừng, không có hàng chở. Tôi hỏi ông Vấn về “tương lai”, ông bảo: “Cứ phải chờ cửa khẩu mở lại. Nghe nói phía Trung Quốc ký nhập tiểu ngạch với ta 5 triệu tấn gạo nữa!”.

Phó Chủ tịch xã Triệu Ẩu Nông Văn Thèn đưa tôi về nhà Đàm Văn Luân ở Bản Co (quê hương anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn nổi tiếng thời chống Pháp). Luân đi vắng, chỉ có ông bố là Đàm Văn Bật ở nhà. Ông Bật kể: "Tháng 6-2012, gia đình đem bìa đỏ ra ngân hàng vay được 300 triệu đồng, vay ngoài gần 200 triệu, ra Thị xã Cao Bằng mua 1 xe Hoa Mai giá 485 triệu, chạy được 4 chuyến thì nghỉ hẳn. Đem xe ra công ty nhờ bán hộ, lỗ mất 130 triệu". Vợ Đàm Văn Luân tên là Nguyễn Thị Tám, từ dưới bếp đi lên, tựa cột thở hắt ra: "Bán 4 con bò to được 80 triệu đem trả nợ. Còn 50 triệu nữa không biết lấy ở đâu. Cháu đang định sang bên kia làm thuê...". Nông Văn Thèn bổ xung: "Nhiều người chịu lỗ khi trả xe như Bế Văn Thuần lỗ 50 triệu, Bế Văn Núi mất 90 triệu...". Ông Đàm Văn Bật rầu rĩ:: "Không nói a! Số mình là số ăn khoai, ăn sắn. Mơ cao, ngã đau! Bây giờ ở dưới vực rồi!".

"Hình ảnh" ở Triệu Ẩu chưa phải là "Điển hình của điển hình". Còn nhiều chỗ "đậm đà bản sắc" hơn như ở Hạ Lang có bản nhỏ 29 nhà thì đã có 28 nhà mua xe. Ấy là nghe vậy, biết vậy. Xin dành để các nhà báo khác đến "khảo sát thực tế".

Và, như một hiệu ứng dây chuyền, cùng chịu hậu quả với người nông dân là các ngân hàng với món nợ lên tới mấy trăm tỷ đồng, các chủ hàng lớn nhỏ, cục dự trữ quốc gia... Ai sẽ chịu trách nhiệm trước những "giấc mơ tan nát?". Không ai chịu cả bởi vì, trong buôn bán, làm ăn, có được, có thua, có hên có xui. Số không được ăn là phải chịu! Ai sẽ cứu giúp người nông dân, cứu giúp các ngân hàng? Không ai cả! Hãy nhớ lại lời của cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh: "Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu!". Và thực tế diễn ra đúng là như vậy, phải như vậy!

"Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài". Nguyễn Du viết thế. Chữ Tâm đối với Cao Bằng hẳn là phải cao, nhưng chữ Tài cũng phải cao không kém, ít ra là phải bằng chữ Tâm. Cần lắm một chữ Tài nơi những người hoạch định chiến lược để không thể bị "Sập bẫy" một cách dễ dàng như vậy. (Và sẽ còn tiếp tục "sập bẫy", nếu cứ tiếp tục hành xử theo lối cũ!).

Nhà thơ Nga Ghéc Xen đã từng nói: "Nhà thơ, nhà văn không phải là Bác sĩ mà chính là nỗi đau". Noi theo câu nói đó, tôi đi và viết về những nỗi đau, nỗi buồn nơi làng quê tôi không phải để phê phán, "kể xấu", "qui tội" cho một ai mà chỉ để góp một tiếng kêu (cứu), để (may ra) những người nghèo được cứu giúp, làm vơi bớt nỗi đau, nỗi buồn nhân thế. Và tôi có một giấc mơ, cũng chỉ là giấc mơ khoai, sắn rằng, những người hoạch định chiến lược, những người cầm chịch hãy một lần "chính là nỗi đau" trong đợt kiểm điểm, phê bình và tự phê bình theo Nghị quyết Trung ương 4 (Khoá XI) về "Mấy vấn đề cấp bách xây dựng Đảng ta hiện nay" để từ đó có thể loé sáng một giải pháp cứu giúp người nghèo. Ấy là một trong những nội dung chính yếu trong đợt triển khai nghị quyết cực kỳ quan trọng này, ít ra là ở tỉnh Cao Bằng.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}