Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Đọc thơ cụ Nguyễn Xuân Ngọc

Chủ Nhật, 16/08/2015 15:53 GMT +7
 Trần Đăng Khoa
 
I.
Thơ ca đồng nghĩa với cái đẹp, thuộc về phái đẹp. Bởi vậy, người ta gọi nó là nàng thơ. Tôi cứ hình dung nàng là một người đàn bà kiều diễm và lẳng lơ. Đã thế, nàng còn có đôi mắt lác ướt át. Chính con mắt lác này đã làm khổ người đời. Bởi anh nào theo đuổi nàng, cũng ảo tưởng ngỡ nàng liếc mắt đưa tình với mình, ngỡ nàng ngắm mình đắm đuối lắm. Thực tình, nàng chỉ là một mụ đỏng đảnh ích kỷ, nhưng rất có ý thức về cái nhan sắc đẹp đến bí hiểm của mình. Nàng núng nính đi giữa giới mày râu, con mắt lác lúng liếng tự ve vuốt hai bờ vai thon thả, óng nuột của chính mình.
 
Nàng tự yêu mình đấy. Vậy mà gã si nào cũng ảo tưởng là đang được nàng yêu. Ấy thế mới khổ! Khối anh hoá thân tàn ma dại vì đeo đuổi nàng.
 
Tôi có một ông bạn là nhà kinh doanh, giám đốc công ty giày dép, một ông chủ giàu có, của nả đề huề, thế rồi đùng một cái, hoá ra anh ngẩn ngơ, đến nỗi phải bán vật liệu, bán xí nghiệp, rồi bán nốt cả đất cát, nhà cửa, làm cái anh phá sản, chỉ còn thiếu nước đứng đường. Khổ! Ăn phải bả nàng đấy!
 
Lại có anh nửa đêm đến gõ cửa nhà tôi: "Giời ơi, tao buồn quá, mày ạ! Hôm nay có hai thằng nát rượu phóng Honđa, nó vặn đèn to hết cỡ, rồi dang tay ra chặn tao. Láo! Tao phóng thẳng vào giữa mặt chúng nó, thì giời ơi, hai thằng giời đánh ấy lại có phép tàng hình mày ạ. Nó biến ngay thành xe tải. Lù lù một cái bò ma. Chính cái thằng bò ma này đã "nghiến" Xuân Quỳnh với Lưu Quang Vũ đấy. Láo! Tao lao thẳng vào mũi nó. Chứ lại sợ nó à? Tao không sợ thì tất nó phải sợ tao. Thằng lái nhảy xuống, lạy như bổ củi: “Bố ơi, con biết bố muốn "thăng thiên" rồi. Nhưng bố thương con với. Con còn cả một đống vợ con, con mà rũ tù thì chúng nó chỉ còn một cách là đi ăn mày. Thôi, con biếu bố ba trăm ngàn để bố uống rượu. Rồi bố tha cho con! Hề! Thế là tao tha đấy. Tha! Biết thân biết phận thế thì tha. Láo!” Rồi anh khóc ồ ồ. Gương mặt xồm xoàm râu ria nhem nhuốc nước mắt. Rồi anh ngồi bệt xuống sàn nhà, rút trong cái túi vải đựng thơ một chai rượu đế, rót ồng ộc ra cái cốc vại: "Sao, mày không uống được rượu à? Tịt hoàn toàn à? Giời ơi, thế thì mày khổ quá! Tao thương mày quá! Mày là thằng bất hạnh nhất thế gian này! Giời cho mày một tí may mắn, nhưng giời lấy đi của mày nhiều thứ quá. Mày có biết mày là thằng khốn khổ, khốn nạn nhất thế giới không, hở Khoa? Tao thương mày quá". Thế là anh lại khóc. Khóc vì thương tôi. Còn tôi thì trố mắt nhìn anh. Không ngờ anh đến nông nỗi này. Một kỹ sư hoá, Tiến sĩ Hoá học, từng du học nhiều năm ở nước ngoài, về làm ở nhà máy bánh kẹo. Một nhà máy lớn có tiếng ở Hà Nội. Nhiều lần cắp cặp đi nước ngoài. Anh chẳng còn thiếu thứ gì. Nhưng những cái anh có, anh lại không thiết. Anh chỉ thích cái anh không có. Đó là thơ ca. Đối với anh, chỉ thơ ca là vĩnh cửu. Chức tước to như ông giời rồi cũng ra ma. Tiền bạc, của nả rồi cũng ra ma. Chỉ có thơ ca là sống mãi. Bây giờ người ta vẫn còn đọc Nguyễn Du. Mấy hôm rồi vừa kỷ niệm 250 năm ngày sinh Nguyễn Du. Cả nước kỷ niệm ngày sinh của Đại thi hào. Mà ngày sinh lần thứ 250. Có ai sống được đến 250 năm không? Chỉ có ông Hoàng Thi Ca thôi. Mà không phải 250 năm, 2500 năm sau, người ta vẫn còn mừng sinh nhật ông Bành Tổ này. Bởi thế, anh quyết làm thi sĩ. Nhưng chưa kịp thành thi sĩ, anh đã hoá con ma men mất rồi. Ăn phải bả của cô nàng mắt lác ấy rồi!

II
Ấy mà rồi lạ không, cái cô nàng lác mắt nhưng đẹp đến mê hồn có tên rùng rợn là thi ca ấy, chẳng biết ăn phải bùa mê thuốc lú ở đâu, lại mê đắm, phải lòng cụ Nguyễn Xuân Ngọc, một ông già chất phác hiền hậu, nguyên là một thày giáo dạy các môn khoa học tự nhiên, chẳng có gì liên quan đến đến thơ ca, đến văn học nghệ thuật ở một trường trung học cơ sở thuộc huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Cụ sinh ngày 06 tháng 06 năm 1938, vốn quê gốc Nghệ An, hiện sinh sống tại xã Hiệp Sơn, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương. Năm nay, cụ đã 77 tuổi. Ông Hoàng Thi Ca Đỗ Phủ bảo “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”, nghĩa là “Người thọ 70 xưa hay hiếm”. Câu thơ này rất nổi tiếng, vì nó chỉ ra một sự thật đắng đót: Đời người rất ngắn ngủi. Có người cố gắng lắm cũng chẳng bao giờ tới được tuổi 70. Vì thế đến được tuổi 70 đã hiếm hoi lắm rồi. Vậy mà lạ không, ở cái tuổi 75, đúng vào dịp sinh nhật lần thứ 75, nghĩa là mới tháng 06 năm 2013 thôi, cụ Nguyễn Xuân Ngọc mới bắt đầu làm thơ. Mà phần lớn là thơ tình:
 
Tình đầu là giấc mơ hoa
Dẫu chưa đằm thắm vẫn là nặng sâu
Thoảng hương mà lại thơm lâu
Vấn vương hòa quyện như trầu với vôi
Trải bao bến lở sông bồi
Mưa dông bão tố một thời qua đi
Trong nhau còn lại những gì
Năm qua đi, tháng qua đi đến giờ
Vẫn còn đây những trang thơ
Trái tim phấp phỏng ước mơ thuở nào
Viết rồi mà chẳng dám trao
Những lời tha thiết ngọt ngào ái ân…
 
Có ai nghĩ đây là thơ của cụ già ở lứa tuổi “xưa nay hiếm” không? Không! Đấy là thơ của người đã từng trải có trái tim tươi nõn của chàng trai 18. Ta gặp rất nhiều những giây phút bâng khuâng, những khoảnh khắc say mê trong tập thơ này. Hóa ra ông cụ đang yêu. Mà yêu rất dào dạt giời ạ. Tình yêu làm cho người già trẻ lại. Mà còn trẻ hơn cả người trẻ nữa kia. Bởi thế, cô nàng xinh đẹp, kiêu kỳ từng làm khổ bao người lại say lăn say lóc “anh giai” bảy mươi bảy tuổi. Mà “anh giai” cũng kiêu lắm đấy. “Anh giai” đâu có để ý đến thơ, cũng đâu có làm thơ. Chính thơ tự tìm đến với “anh giai” rồi tự tỏa hương, khoe sắc đấy. Những nhà phê bình khó tính, cứ vạch vòi câu chữ, tứ thơ, rồi cấu trúc thơ, có thể chê chỗ này, trách chỗ kia. Rõ thật dở hơi. Giới phê bình là hay dở hơi lắm. Ai lại đi trách người đang yêu? Người đang yêu không lơ đễnh mới là chuyện lạ. Mà coi chừng không khéo đó lại là kẻ lừa đảo đấy. Còn yêu thật thì mụ mị lắm. Người mụ mị vì yêu nếu có lơ đễnh cũng là chuyện thường.
 
“Anh giai” Nguyễn Xuân Ngọc cho chúng ta nhiều giây phút mộng mị say đắm. Hình như với “anh giai”, thơ ca chỉ là thú chơi tao nhã. Thú chơi nên rất công phu. Bởi thế, ông anh chọn một lối chơi độc chiêu. Chơi lục bát. Toàn là lục bát. Thế mới khiếp. Lục bát là một thể thơ rất dễ viết, nhưng viết được lại rất khó hay, bởi cái âm điệu kẽo kẹt đều đều, buồn tẻ. Các nhà thơ luôn tìm cách làm mới mình bằng các thể thơ khác nhau. Rồi thơ không vần, thơ vụt hiện, thơ đa đa, thơ siêu thực, thơ văn xuôi, thơ sắp đặt. Cứ là tít mù xoay đủ trò. Riêng ông anh cứ kẽo kẹt đong đưa từ đầu sách đến cuối sách bằng mỗi một điệu, một giọng. Chỉ người rất trẻ mới dám táo tợn như thế. Cũng phải là người rất tự tin mới dám chơi một trò chơi độc chiêu như thế.
 
Chính cái sức trẻ “táo tợn” ấy đã mê hoặc cô nàng xinh đẹp đỏng đảnh có tên là thi ca chăng?
 
Đấy là những khoảnh khắc thăng hoa của trái tim đang yêu. Còn đời thực của “anh giai” đây:
 
Ngày xưa ông cõng ba lô
Bây giờ cõng cháu bi bô quanh nhà
Đêm về ông… phi ngựa à?
Thế là ngày ngựa, đêm là trạng nguyên
Nhoong nhoong quên hết ưu phiền
Dẫu mai đời có lên miền thiên thu
Bây giờ ông vẫn cứ như
Ngày xưa con trẻ lư đừ nhoong nhoong…
 
Đúng là thú chơi của người tao nhã. Cháu cưỡi ông. Ông lại cưỡi… nàng thơ. Có cưỡi được nàng thì đêm… mới thành “Trạng nguyên” chứ. Và cô nàng kiêu kỳ, làm khổ bao người si thơ, hóa ra cũng chỉ là một con ngựa nghẽo lòe xòe màu sắc. Và chúng ta có được những giây phút thật sự an lạc, ngắm “anh giai” nhoong nhoong cưỡi nàng thơ vào vườn địa đàng trần thế.
Kinh!
Hà Nội 7-8-2015
TĐK
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}