Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Bài Viết:

 

Duyên rừng

Thứ Năm, 06/11/2014 16:05 GMT +7
Truyện ngắn. Hương Nghĩa
 
       Tháng trước Seo Mỷ lấy chồng cả bản vui. Hôm nay Seo Mỷ theo chồng về quê, cả bản lại kéo đến nhà đông lắm. Seo Mây túm áo Seo Mỷ khóc đỏ cả con mắt.
 
       - Chị Seo Mỷ à! Chị về xuôi theo chồng rồi, ai dạy Seo Mây thêu nốt bộ váy mặc mùa xuân. Ai dạy Seo Mây câu hát tìm bạn, nương nhà ta buồn không cho  cái hạt bắp, hạt lúa nữa đâu, mế lại mất nhiều nước mắt thôi!
 
      - Chị về thăm cha mẹ chồng rồi lại lên ngay... Em gái đừng khóc nữa. Ở nhà chăm nom mế, chăm cái nương, cái rẫy rồi chị sẽ về… Chị còn mế, còn Seo Mây, còn bà con dân bản và các em học sinh  nữa mà.
 
      Seo Mỷ sụt sịt dỗ em. Tuấn Hùng đứng bên cạnh vừa vỗ nhẹ vào vai Seo Mỷ vừa quay sang Seo Mây.
 
      - Seo Mây à, anh đưa chị Seo Mỷ về thăm bố mẹ. Con trăng sau, anh lại đưa Seo Mỷ về cho Seo Mây được chưa?
     
      Già A Lầu và bà con dân bản cùng lên tiếng.
 
      - Đúng đấy, đúng đấy Seo Mây à ! Seo Mỷ sẽ về, cán bộ Hùng nói là đúng, là tin được mà. Seo Mây cho Seo Mỷ đi đi. Mặt trời sắp tìm về núi rồi. Đường ra thị xã xa lắm đấy.

      Seo Mây vẫn thút thít. Giàng A Lử chạy lại, cầm tay Seo Mây lắc nhẹ.
 
      - Seo Mây ở nhà đừng sợ buồn. A Lử sẽ cùng Seo Mây lên nương trồng lúa, trỉa bắp, đưa Seo Mây ra con suối gội cái tóc, lên đỉnh núi Hón hái hoa…
 
      Nghe A Lử nói. Seo Mây hốt hoảng rụt tay lại.
 
      - Không, Seo Mây không tin. A Lử bỏ bản đi theo bọn người xấu chặt cái cây, phá cái rừng, Seo Mây không tin đâu.

      Tuấn Hùng mỉm cười.
 
      - A Lử không là người xấu nữa đâu Seo Mây à.Tin lời A Lử đi. Anh rể không nói dối Seo Mây và bà con dân bản đâu!

      Tuấn Hùng vừa dứt lời, Seo Mây im bặt, mở to đôi mắt trong xanh như nước con suối Nậm Kha nhìn A Lử ngỡ ngàng. Dân bản nhao nhao.
 
      - Cán bộ Hùng nói là đúng, là tin được mà.
 
      Dùng dằng, lưu luyến mãi Tuấn Hùng và Seo Mỷ mới ra khỏi bản. Vạt rừng Tò Kèn thẫm lại như cái áo chàm mới nhuộm. Tiếng khua trâu về bản trong chiều thành những tiếng hu, húc, huầy… táp vào hai sườn núi Tà Loỏng rồi theo gió cuốn xa. Mặt trời xuống thấp, kéo theo chút nắng cuối cùng trong ngày không đủ phủ lên núi rừng mênh mông, tạo thành từng khoảng xập xòe đuổi nhau trên những ngọn núi nhấp nhô hình con báo. Seo Mỷ quay lại nhìn phía bản xa, sắc tím đã bao trùm. Mế, Seo Mây và bà con dân bản chắc vẫn còn dõi theo bóng của vợ chồng cô. Tuấn Hùng âu yếm choàng tay qua vai Seo Mỷ.
 
      - Đi thôi em! Rồi mình lại về cùng mế và bà con dân bản trồng rừng. Anh đã đăng ký cho mế nhận trồng rừng theo chủ trương giao khoán đất rừng rồi mà.
 
       Seo Mỷ ngước nhìn Tuấn Hùng tin cậy rồi bước đi. Thị xã ở phía trước, chuyến tàu về xuôi đang đợi họ…
 
       Mấy năm học đại học, ra trường với tấm bằng loại ưu khoa kiểm lâm, trường Đại học Lâm nghiệp. Tuấn Hùng và hai người bạn nữa hăm hở xin lên miền núi công tác. Không biết Tuấn Hùng là người may mắn hay chẳng ai muốn nhập cuộc cùng anh mà Tuấn Hùng nhận được quyết định như ước muốn, còn hai người bạn của anh thì hai lá đơn tự nguyện nộp đi rồi lại tự nguyện rút về. Giờ một người làm ở Sở tài chính tỉnh, một người ở phòng thuế huyện, tuy có trái ngành nghề thật nhưng cũng là những chỗ mà nhiều người mơ tưởng. Còn Tuấn Hùng, hơn sáu năm gắn bó với mảnh đất miền Tây Bắc, mảnh đất lịch sử mà ông nội anh đã hy sinh anh dũng trong chiến dịch Điên Biên năm xưa, và hài cốt của ông vẫn đang nằm lại mảnh đất này trong nghĩa trang liệt sỹ đồi A1, chính điều ấy càng thôi thúc anh đến với nơi này. Những gì anh có đựơc là sự vững vàng và nghị lực trong cuộc sống, nhất là ở cương vị của anh, một cán bộ kiểm lâm nơi đèo heo, hút gió, ngày đêm phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, mưu mô, thủ đoạn và sự cám dỗ của bọn lâm tặc. Khi mới lên nhận công tác ở nơi này. Tuấn Hùng đã phảỉ len rừng, băng núi để tìm hiểu địa hình cho đến khi thuộc làu từng con đường mòn, từng lách núi, mảng rừng, con suối…Anh còn phải học tiếng của đồng bào, học phong tục tập quán, cách ăn, cách mặc của bà con dân bản cho đến khi tình yêu mảnh đất này đã thực sự ngấm vào trong anh. Từ bao giờ Tuấn Hùng đã biết uống thứ rượu Mông pê của đồng bào Hơ Mông, loại rượu ngô được nấu và chôn dưới đất ba năm uống không say, không độc, thứ rượu có mùi thơm ngọt như chế đường vào đầu lưỡi, mát như gió núi thổi trong cổ họng và có màu vàng sóng sánh như mật ong non. Anh yêu lắm tiếng khèn rẽ sương, gọi nắng, đánh thức bản làng, dìu dặt như tiếng ru của núi, tiếng hát của cây để cả miền rừng bừng thức trong ngàn trắng  hoa ban và sắc màu hoa gạo mỗi độ xuân về.  Rừng Na Dàng rộng lớn này đã bao đời bao bọc chở che vững chắc cho bản làng Tò Kèn, Tò Pẩu, Tò Pình hay các bản Tà Pía, Nậm Chiềng, Nậm Chảy. Nhưng cũng không biết từ bao giờ Na Dàng đã là nơi để bọn lâm tặc thi nhau chặt, phá rừng, săn bắt thú quý. Anh và đồng nghiệp phải ngày đêm lăn lộn, truy quét, bắt giữ và xử lý các vụ vi phạm lâm luật. Không ít lần các anh bị bọn lâm tặc hành hung, đe dọa. Vết thương ở cánh tay trái mà bọn lâm tặc chém anh đến bây giờ thỉnh thoảng vẫn còn đau nhức.
 
      Thực tế công việc cho anh thấy cần phải làm tốt công tác tuyên truyền cho dân bản để họ có thể sát cánh bên các anh trong việc bảo vệ rừng. Dân bản còn nghèo và lạc hậu, nhiều người phải lên rừng tìm cái ăn, cái nấu nên không ít người đã bị bọn lâm tặc lợi dụng, tiếp tay cho chúng phá hoại rừng. Biết bao công sức Tuấn Hùng và đồng nghiệp mới làm cho dân bản tin yêu và cảm phục. Ban ngày Tuấn Hùng là cán bộ kiểm lâm, tối đến anh là thầy giáo dạy cái chữ cho bà con dân bản. Anh đã cảm hóa được nhiều người bị bọn xấu mua chuộc trong đó có Giàng A Lử và không biết từ lúc nào anh cán bộ miền xuôi có cái dáng thư sinh  mà đầy nghị lực ấy đã làm nao lòng cô giáo trẻ, đẹp xinh nhất bản Tò Kèn, dẫu thân hình mảnh mai nhưng sức chịu đựng những khó khăn, gian khổ như loài chè Shan tuyết có sức sống vô biên trên cao nguyên Sín Chải. Đôi bàn chân của cô đã đã đạp đá, lội suối gùi những con chữ lên nương, xuống núi cho con em của chính quê hương mình. Cô giáo ấy là Seo Mỷ. Seo Mỷ có dáng người nhỏ nhắn, miệng cười tươi như hoa ban gọi nắng xuân về bản. Được sự vun vén của Mế Seo Ly, đồng nghiệp và bà con dân bản Tuấn Hùng và Seo Mỷ đã thành vợ, thành chồng…
 
       Tàu chuyển bánh. Thị xã miền ngược dần lùi về phía sau. Seo Mỷ khẽ ngả đầu vào ngực Tuấn Hùng. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, dịu hiền như vầng trăng trên núi, Tuấn Hùng thấy mình thực sự hạnh phúc. Rồi anh sẽ trở lại mảnh đất mà anh yêu quý để không chỉ làm tròn trọng trách của một người cán bộ kiểm lâm mà còn trồng thêm thật nhiều cây cho rừng mãi xanh tươi, mãi nguyên vẹn cái màu xanh mà anh và đồng nghiệp đang phải đổ mồ hôi và cả máu để giữ gìn. Mảnh đất mà ông nội của anh đã chiến đấu, hy sinh và nằm lại ở chính nơi này. Và, còn một điều thiêng liêng mà giờ đây anh cảm nhận được thật rõ ràng: Quê hương anh – quê hương của Seo Mỷ đối với anh đều là máu thịt./.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}