Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tôn giáo:

 

Hơn một trăm đứa trẻ mang họ Phật (Bài 2)

Sơn Trấn | Thứ Ba, 08/10/2013 12:36 GMT +7
Mỗi đứa trẻ ở chùa Bồ Đề (Hà Nội) được sinh ra với một hoàn cảnh khác nhau, nhưng tất cả các em đều bị người thân bỏ rơi ngay khi vừa lọt lòng. Các em được nhà chùa cưu mang và cho mang họ Phật (họ Cù và họ Kiều), mang chung một cái tên: Anh. Nhìn những đứa trẻ khôi ngô, với cặp mắt trong veo, không ai nghĩ chúng lại đang cận kề tử thần khi rất nhiều em mang trong mình căn bệnh HIV, bại não . . .

 

Một buổi sáng tinh mơ ngày cuối đông giá rét trước Tết Mậu Tý, vãi già chùa Bồ Đề, Gia Lâm, Hà Nội, dậy quét sân chùa như thường lệ. Đến gần tháp thờ trong sân chùa, chợt nghe tiếng khóc yếu ớt, vãi già lại gần xem thì thấy quấn chặt trong chiếc chăn len là một đứa bé nhỏ xíu, mặt tím tái vì rét...

Thở dài, vãi vứt chổi bế vội đứa bé vào nhà. Các sư sãi lần lượt đến hỏi han rồi đi lấy khăn áo, nước ấm và sữa cho đứa bé. Mọi việc diễn ra rất lặng lẽ bởi họ đã quá quen với việc này và đây không phải là lần đầu tiên nhà chùa đón một trẻ bị bỏ rơi.

JPEG - 19.3 kb
Những đứa trẻ bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề

Nhiều người hay đến lễ Phật tại chùa Bồ Đề đã quen với hình ảnh đám trẻ con nô đùa ở sân sau trai đường, thi thoảng lại có những cô bé, cậu bé học sinh mặc đồng phục chạy vào chùa với bước chân thân thuộc như trở về nhà. Các em đều là con của chùa, những đứa trẻ có số phận bất hạnh bị người thân bỏ rơi hoặc là những đứa trẻ lang thang, mồ côi, không nơi nương tựa...

Đa phần các em bị người thân bỏ lại đây, hoặc sống lang thang, vạ vật, sắp chết đói chết khát ở một nơi nào đó rồi được tìm thấy đem đến gửi chùa; cũng có em được người nhà mang đến chùa xin làm phúc nuôi giúp, hứa hẹn sẽ có ngày quay lại đón nhưng rồi dứt áo ra đi mãi mãi... Tất cả các em đã vào đây đều được sư bà Đàm Lan đặt cho những cái tên đẹp và mang họ nhà Phật như Quảng Dương, Quảng Đức, Quảng Thắng... con gái thì được đặt họ Kiều như Kiều Vân Anh, Kiều Mỹ Uyên, Kiều Yến Nhi...

Trong gian nhà cấp 4 chật hẹp, một dãy phản được kê chạy hết chiều ngang ngôi nhà, trên mỗi phản nhỏ là một đứa trẻ sơ sinh và một cô bảo mẫu. Thương cảm nhìn mấy đứa trẻ sơ sinh đang mút ti giả ngủ ngon lành, sư thầy Đàm Lan, nói: "Cháu bé này nhà chùa nhận nuôi khi mới được 2 ngày tuổi, bé trai kia thì người ta mang vứt ở cổng chùa lúc còn chưa rụng rốn. Còn bé kia thì mẹ nó mang đến chùa, giả vờ vào lễ Phật nhờ một sư trong chùa bế giúp, rồi đi mất… Bị cha mẹ, người thân chối bỏ từ khi mới lọt lòng nên dường như đứa nào cũng biết thân biết phận, ăn, ngủ rất ngoan và ít ốm đau".

Sau khi làm xét nghiệm máu, xác minh được đúng là em bị HIV, nhà chùa nuôi nấng em một thời gian cho em cứng cáp rồi đành đưa em lên trại 02 Hà Nội để điều trị lâu dài, thi thoảng các sư lại lên thăm em, mang cho em đồ ăn, quần áo. Nay Đức đã 7 tuổi, sức khoẻ tốt và lúc nào cũng nhớ các bà, các mẹ, các chị ở Bồ Đề. Đức luôn có một tâm nguyện là trước khi chết sẽ được về thăm sư bà và các anh chị ở đây.

Với tâm niệm rằng che chở cho những người bất hạnh, khó khăn là việc phúc đức nên sư thầy Thích Đàm Lan và các sư sãi trong chùa không khi nào băn khoăn, ngại khó ngại khổ nhận trẻ về nuôi. Nhưng tiếng lành đồn càng xa thì ngày càng có nhiều người đem núm ruột của mình đến vứt bỏ cho nhà chùa như rũ bỏ trách nhiệm và yên tâm bỏ đi vì biết rằng đã đem con đến đây thì chắc chắn đứa trẻ sẽ được nuôi dưỡng chu đáo. Kể từ năm 1989, khi nhà chùa nhận nuôi trẻ mồ côi đầu tiên, đến bây giờ đã có hơn 150 em lớn lên từ ngôi nhà nhân ái này. Nhiều em qua tuổi 18 đã vào đại học, tốt nghiệp ra trường kiếm được việc làm và xây dựng gia đình riêng, mỗi năm lại vài bận đưa cả vợ chồng con cái về thăm chùa. Năm 2006, trong chùa chỉ có khoảng 30 trẻ thì qua năm 2007 số trẻ đã lên tới 47 em.

Nhiều người biết đến việc làm nhân đạo và cảm phục tấm lòng độ lượng, thương người của các sư sãi trong chùa nhưng ít ai biết rằng số trẻ đến càng đông thì nhà chùa càng vất vả. Bữa cơm của các cháu cũng là cơm chay, quanh năm chỉ là cơm rau, đậu kho…., thức ăn để trong nồi, các cháu đến giờ cứ tự động đến ăn, nhà chùa không dám sắp mâm vì sợ không đủ suất ăn cho tất cả. Nhiều khi có cháu ăn muộn, bị hết rau, mếu máo khóc, khiến sư bà rất thương mà không biết làm sao.

Còn các cháu sơ sinh thì hoàn toàn ăn sữa, nhiều bé ăn rất tốt, cứ 4-5 ngày là hết một hộp sữa hơn 200.000 đồng, cháu nào nhìn cũng lanh lợi, rắn chắc và vui vẻ. Ngoài ra, mỗi khi có một cháu sơ sinh về chùa là nhà chùa lại phải thuê một bảo mẫu để chăm sóc cho bé, trả lương tháng cũng mất 600.000 đồng một người. Khi các bé lớn hơn rồi thì những cô, bác đang sống nhờ trong chùa sẽ trông nom các em.

Tiền ăn đã tốn, tiền học còn tốn hơn. Tất cả các em đến tuổi đi học đều được sư thày cho đi học ở các trường quanh quận Long Biên, các khoản đóng góp chi phí của các em giống như tất cả các bạn cùng trang lứa ngoài đời khác, không hề được miễn giảm. Có những em cả tiền học phí và học thêm mỗi tháng sư thày phải trích quỹ nhà chùa ra nộp đến 500.000 đồng. Vì thế, mỗi khi được ai đó tặng sách vở, truyện tranh… các em rất thích, cho dù đa số sách giáo khoa cũ không dùng được.

JPEG - 15.2 kb
Các sư thầy trong chùa Bồ Đề trò chuyện về bệnh tật của các bé

Không chỉ lo ăn, lo học cho gần 50 em nhỏ đủ các độ tuổi, chùa còn nuôi dưỡng hơn 10 người già neo đơn, bệnh tật không nơi nương tựa. Nhiều lần sư thày Đàm Lan phải ngược xuôi đi xin sự hỗ trợ từ các nhà hảo tâm để nuôi các em và các cụ già. Có rất nhiều người tốt bụng thi thoảng gửi tiền, quần áo cũ, sách vở, chăn màn, đồ dùng sinh hoạt... cho các em, nhưng vì số trẻ quá đông nên lúc nào cũng thiếu. Nhìn các cháu phải sống trong những gian nhà cấp 4 bên cạnh chùa chính 4 vừa tối, thấp lại chật chội, lợp bằng tôn xi măng, thày Đàm Lan quyết tâm dồn góp tiền bạc của chùa để xây một ngôi nhà 3 tầng trên diện tích đất 100 mét vuông. Tầng 1 của ngôi nhà sắp hoàn thành nhưng còn hai tầng nữa chắc lại phải chờ khi nào có những người hảo tâm góp sức thì mới tiếp tục. Thày Lan nói: “Tôi chỉ mong mỗi người góp cho chùa một viên gạch để xây cho các cháu ngôi nhà. Các cháu vào ngày càng đông, không xây thì không biết cho các cháu ở đâu”.

Sư thày Đàm Lan ngậm ngùi nói: “Mỗi khi nhận về một cháu nào, tôi đều giữ gìn cẩn thận tất cả quần áo, khăn tã của cháu, hy vọng đó là kỷ vật để sau này cha mẹ cháu có quay lại tìm… Nhưng tiếc thay, suốt hơn 20 năm nay, chỉ có duy nhất một người mẹ đã tìm đến chùa xin lại con. Đứa bé mới được vài tháng, người mẹ đã phải vào tù vì tội buôn bán ma tuý. Bố của em là một con nghiện, trong một lần lên cơn vật thuốc đã bế con đẻ của mình mang đi bán với giá 8 triệu đồng. May mắn, hàng xóm phát hiện ra và ngăn chặn kịp thời hành động bất lương của người cha nghiện ngập và đưa bé vào chùa Bồ Đề nương nhờ cửa Phật. 8 năm sau, khi mãn hạn tù, người mẹ tìm đến xin lại con. Bình thường, sư bà Đàm Lan không mấy khi chịu cho đi những đứa trẻ được nuôi trong chùa vì sợ rằng tương lai của chúng không đảm bảo, nhưng lần này, khi chính người mẹ hối cải tìm đến, sư bà mới đồng ý…

Đặc biệt ấn tượng là những cái tên do chính sư Đàm Lan đặt cho những đứa trẻ khi nhặt được và được đưa vào đây như: Lan Anh, Phương Anh, Tuấn Anh, Quỳnh Anh, hay Hùng Anh… tất cả đều có tên là Anh mà theo như sư thầy Đàm Lan giải thích chữ “Anh” là chữ nhà Phật, lấy tên Anh làm tên chính là để mong các con được Đức phật phù hộ và đồng thời mong chúng lớn lên ở đây xem nhau như anh em và mãi nhớ về nhau trong cái đại gia đình này.

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết hoàn cảnh của nhà chùa cũng vô cùng khó khăn, những bữa cơm đạm bạc của các cháu là nhờ vào số tiền ít ỏi của những vị khách thập phương viếng chùa, thi thoảng mới có một vài nhà hảo tâm đến thăm và biếu quà cho các cháu nhưng cũng chẳng đáng là bao. Nhìn những đứa trẻ tội nghiệp đang hồn nhiên vui đùa với những người anh em cùng cảnh ngộ, song chúng ta không khó để nhận ra được sự xanh xao, suy dinh dưỡng vì ăn thiếu chất, thiếu nguồn sữa ngọt ngào của mẹ chúng!

Không biết sẽ còn bao nhiêu sinh linh vô tội sinh ra tiếp tục bị bỏ rơi!? Nhưng ai đó trong chúng ta đã một lần ghé thăm chùa Bồ Đề sẽ đọng lại nhiều cảm xúc khó nói nên lời.

Chia tay các em nhỏ và ngôi chùa Bồ Đề - mái nhà chung của gần 100 đứa trẻ mồ côi, chúng tôi hòa vào dòng xe cộ ồn ào ngược xuôi bên con đường cạnh chùa Bồ Đề để về với nhà mình, thiết nghĩ chắc chắn sẽ có rất nhiều cặp mắt vụng trộm của những người mẹ trẻ lầm lỡ đang dõi theo bước chân chập chững của đứa con do chính mình sinh ra đang lớn lên trong ngôi chùa này!

Hi vọng nơi cửa Phật từ bi sẽ là nhịp cầu nối dẫn đường cho các em vào đời, mặc dù biết con đường đó còn hết sức gian nan, lắm thác nghềnh.

Chùa Bồ Đề hơn 20 năm trước nằm trên bờ sông vắng, bốn bề hoang sơ, tệ nạn rình rập bốn phía, một cô gái trẻ xin đến quy y. Cô sinh ra trong một gia đình mộ đạo với sáu trên bảy anh chị em đều xuất gia tu hành, cô gái ấy giờ đây là sư thầy Thích Đàm Lan, trụ trì chùa Bồ Đề. Không chỉ thế, bà còn nổi tiếng với cương vị là... mẹ của hàng trăm đứa con.

Một ngày cách đây gần 20 năm, người phụ nữ tu hành ấy bỗng dưng được những người xa lạ mang đến và "ấn" vào tay bà một đứa trẻ sơ sinh, rốn chưa rụng, mặt mũi sưng vù kiến đốt, tím tái vì bị bỏ rơi giữa đêm ngoài đường. Sư cùng nhà chùa đưa đứa trẻ đi cấp cứu, chắt chiu từng thìa sữa (khi đó chỉ là sữa đặc Ông Thọ) khe khẽ rót vào miệng đứa trẻ. “Sự nghiệp” cưu mang nuôi nấng trẻ bị bỏ rơi của sư bắt đầu như thế. Giờ đây, đứa trẻ ấy đã là người phụ nữ trưởng thành, "bé" đã xây dựng gia đình riêng và thi thoảng vẫn góp sức cùng người mẹ tu hành chăm sóc hàng trăm đứa em cùng cảnh ngộ.

Ngày lại ngày, những mảnh đời bơ vơ, những sinh linh bé bỏng lần lượt - bằng cách này hay cách khác - tìm đến núp dưới sự chở che của sư thầy. Hiện nay, "biên chế" chính thức của chùa có 98 em nhỏ, hơn 10 người già neo đơn cùng chia sẻ, neo đậu vào cuộc đời dưới mái nhà Đức Phật. "Suốt gần 20 năm, 150 đứa trẻ đã lần lượt đến nương tựa nơi này. Cách chúng đến với tôi dường như rất giống nhau, có những trường hợp khắc sâu vào lòng tôi những nỗi xót xa khó mà quên được" – Sự tâm sự. Và cũng ngần ấy năm, người phụ nữ xuất gia trở thành người mẹ đông con nhất Việt Nam vẫn bền bỉ trên con đường hạnh nguyện của mình để cữu rỗi cho nhiều cảnh đời bị bỏ rơi giữa chốn nhân gian

Những đứa trẻ ở đây đều được sư thầy Thích Đàm Lan đặt cho những cái tên rất đẹp như: Kiều Vân Anh, Kiều Mỹ Anh... con trai thì thầy đặt các tên như: Cù Tuấn Anh, Cù Duy Anh... Sư thầy giải thích: “Họ Cù là họ của Đức Phật, còn họ Kiều lấy họ của bà Kiều Đàm Di, tên một nhân vật trong truyền thuyết của nhà Phật”. Thầy đặt tên cho các em là Anh với mong muốn mai này, dù đi đâu về đâu, các em vẫn nhận ra nhau, để biết nhau là “anh em một nhà”, yêu thương, đùm bọc, chở che cho nhau như lời Đức phật đã răn dạy, thấm nhuần trong dòng máu với triết lí “lấy khổ làm vui”. Năm tháng cứ dần trôi và sư thầy ngày một già đi, nhưng có lẽ có một điều mà sẽ không bao giờ thay đổi chính là tấm lòng mà sư thầy dành cho con trẻ. Có lẽ, việc chăm lo và chứng kiến những đứa trẻ đang lớn lên từng ngày chính là niềm vui và là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của thầy. Nhìn ánh mắt chan chứa tình yêu thương và niềm vui thể hiện trên khuôn mặt khi sư thầy kể về những đứa trẻ ở đây, tôi càng thấu hiểu được đạo của người tu hành mà sư thầy Thích Đàm Lan vẫn đang thực hiện hàng ngày, hàng giờ, không nề hà gian khổ. Bằng những việc làm thiết thực của mình, sư thầy chính là tấm gương trong việc thực hành giáo lý nhà Phật, gắn đạo với đời, vừa dốc lòng tu hành, vừa ra sức tham gia cứu nhân độ thế, vì một xã hội, vì một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Dù còn nhiều khó khăn nhưng cuộc sống của những đứa trẻ bị bỏ rơi, đươc chùa Bồ Đề nuôi dưỡng vẫn bình yên không lo cơm ăn, áo mặc. Nhưng tôi vẫn có cảm giác, những đứa trẻ, những sinh linh bé bỏng nơi đây vẫn thèm lắm một vòng tay cha mẹ, một tình yêu ruột thịt. Mẹ Phú-một người chăm nuôi lâu năm ở chùa vừa cười vừa chỉ vào một cô bé xinh xắn đáng yêu đang ngồi chơi chiếc chong chóng nhỏ tên Trang Anh mà nói: “Em chỉ thèm được bế thôi. Cứ có anh chị sinh viên nào tới là em lại chạy tới, quấn lấy chân, khi được bế rồi mà bỏ xuống thì lại khóc ngặt nghẽo. Hỏi về với chị nhé thì cứ gật đầu lia lịa”.

Khi chơi đùa với các em, tôi mới chợt hiểu rằng những đứa trẻ này cần tình cảm gia đình đến mức nào, cần được ôm, cần được bế, được cưng nựng, được hát ru, được che chở và bao bọc bởi tình yêu thương nhưng điều đó lại quá xa xỉ. Có hai đứa trẻ nói chuyện với nhau, một bé trai vươn dài hai tay nhỏ xíu, gầy nhẳng giương ra đằng trước, nói to với người chị lớn hơn mình đúng một tuổi, mà bảo rằng: "Mẹ ơi, mẹ bế con!" và khi cô bé đó nhấc nhẹ cậu bé lên, rồi đặt xuống ngay, ôm lấy cổ cậu bé, xoa xoa cái đầu, cậu bé đã nói: "Con cám ơn mẹ".

Trường hợp khác, cô bé Quỳnh Anh 4 tuổi. Nhìn em bé xinh xắn dễ thương, ít ai tưởng tượng cô bé gặp cảnh ngộ không giống ai: Mẹ bé còn sống, chỉ cách bé con sông Hồng. Người đàn bà lỡ làng với người đàn ông của chị ta, kết quả là Quỳnh Anh ra đời trong sự bạc bẽo của cha. Mẹ bé bế con đến để ở cổng chùa, được nhà chùa mang về nuôi nấng. Một thời gian sau, người mẹ tội lỗi gọi điện cho sư thầy Thích Đàm Lan kể tả chi tiết về đứa trẻ, về những đồ vật chị ta để cùng và tha thiết xin nhà chùa cho phép đón con về nuôi dưỡng. Khi ở với người đàn ông thứ hai, sợ con gái làm ảnh hưởng hạnh phúc riêng, người đàn bà nhẫn tâm lại đem núm ruột của mình đến giao cho nhà chùa. Tệ hơn, chị ta dặn dò nhà chùa nếu chồng mới của chị hỏi, hãy nói đứa trẻ đã chết, đang được để bát hương ở chùa Bồ Đề. Quỳnh Anh nay đã 4 tuổi, được mẹ đến thăm một lần duy nhất.

Một kẻ "máu lạnh" khác cũng lỡ mang thai, được nhà chùa nuôi nấng chăm sóc khi sinh nở. Khi mẹ con cứng cáp, chị ta bế con về, nhưng sau đó bán đứa trẻ lấy 2 triệu đồng rồi dùng số tiền đó... ăn lẩu cùng mấy người bạn.

Những câu chuyện qua giọng kể trầm buồn của nhà tu hành khiến người nghe không khỏi xót xa. Ngay dưới mái chùa, dưới bàn tay Phật là những kẻ đánh rơi hết phần NGƯỜI. Trên đời có người sinh ra đã là vua, người khác sinh ra đã là tỷ phú, và cũng có những sinh linh vừa ra đời đã bị chính người sinh thành vứt bỏ. Thật đau xót biết bao!

Ước mơ của những đứa trẻ nơi cửa chùa thật nhỏ nhoi, không phải chuyện cơm ăn, áo mặc, không phải chuyện quần áo, đồ chơi, dù những cái đó, với các con cũng còn thật thiếu thốn. Ước mơ được gọi mẹ, gọi cha, giản dị và dễ dàng với biết bao đứa bé khác lại khó biết bao với những đứa trẻ đã bị những người ruột thịt bỏ rơi ngay lúc mới chào đời.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}