Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Mạn đàm:

 

Khẩu chiến

Bích Nga | Thứ Sáu, 04/10/2013 03:23 GMT +7
(Văn Hiến) - Đừng tưởng chỉ có các đôi vợ chồng trẻ mới hay “khẩu chiến”. Các đôi vợ chồng cao tuổi cũng chẳng kém, nhiều khi còn “khẩu chiến” ác liệt hơn bởi những mâu thuẫn dài dằng dặc từ ngày xửa ngày xưa làm tăng thêm tính quyết liệt của “khẩu chiến”.
JPEG - 6.3 kb
Tranh cãi

 

Tôi được chứng kiến nhiều dạng “khẩu chiến”, của những đôi vợ chồng sống bên nhau đến đầu bạc, răng long, tuổi 90, 80, 70, hưởng đám cười Vàng và đám cưới Kim cương. Các đôi đặc biệt ấy vẫn “khẩu chiến” rất say sưa. “Khẩu chiến” giữa các cặp đôi tuổi đời còn trẻ, còn nuôi con thơ cũng ghê gớm chẳng kém.

Có một đôi vợ chồng già rất yêu nhau. Người vợ, cả cuộc đời chỉ yêu có một người là chồng mình. Bà đã bỏ tất cả sự nghiệp, thậm chí cả bạn bè thân, hy sinh cả đời mình cho sự nghiệp của chồng con. Bà yêu thương chồng con hơn cả bản thân. Những miếng ngon, bà nhường chồng con hết. Những việc nặng nhọc trong gia đình bà gánh vác hết để ông theo đuổi sự nghiệp văn chương của mình. Các con được bà dạy dỗ chu đáo. Theo tấm gương cha mẹ, đàn con của ông bà hiếu nghĩa và hết lòng với bố mẹ. Nhiều người thấy, ông bà đúng là hạnh phúc. Đối với bà, chồng con là tất cả, với ông, bà quan niệm, ông chỉ của riêng bà thôi. Người chồng yêu thương vợ, con, tài năng và thông minh, ông rất thành đạt trong sự nghiệp văn chương. Đông con, mỗi đứa một tính, khi chúng nhỏ, bà hay cáu bẩn là chuyện thường, nhưng bà hay xía vô ông lắm bởi ông đào hoa, lắm cô theo, mà ông thì, có lúc cũng rất lãng mạn. Nhiều lần bị bà tấn công, ông cố nhịn. Nhưng có một lần, ông chịu không nổi lời chì chiết dai dẳng của bà, ông tức điên lên, quát: “ Cô im đi!” và chọn được mấy chiếc bát mẻ đập tan tành, xả stress. Ông chẳng dại đập bát lành, hồi đó bát đũa hiếm lắm phải giữ để ăn chứ, sau này, ông cười xoà nói vậy.

Hồi đó, ông thích một cô. Và đây là nguyên nhân mà bà ca cẩm và gây sự với ông suốt đời. Bà không tha cho ông được, ông chỉ là của riêng bà thôi. Bà khéo lắm, không làm bà bạn kia mếch lòng bao giờ. Nhưng ông thì, phải chịu những cơn tam bành của bà .

Sau này, khi ông có tuổi rồi, nhiều bà thích văn chương vẫn thích đến chơi với ông. Ông có tài, lịch thiệp, hào hoa. “Khẩu chiến” thường xảy ra khi họ rời nhà ông bà ra về. Mà họ cũng tệ, ngồi nói chuyện với ông hàng tiếng đồng hồ. Bà chẳng thể đàm đạo chuyện văn chương tàm phào được vì bà còn bao nhiêu việc phải làm, bà hết chịu đựng khi họ ngồi lâu quá. Bà nói to tướng: “ Sao không bảo các nàng ở lại để xơi cơm luôn! ”. Bà lại kể lể những chuyện xảy ra từ thời tám hoánh nào đó, không ngưng nghỉ.

Khi các con ở nhà thì cả nhà chịu trận. Khi các con ở riêng thì ông chịu trận, có lúc đau cả đầu. Các con hay trêu ông, sao bố không lánh đi mà cứ ngồi chịu trận, nghe mẹ nói suốt. Ông hiền lành đáp, mẹ các con còn nói được là còn khoẻ, khi nào mẹ con không nói được nữa thì bố lo lắm. Những đứa con chỉ dám cười, thương bố, vì biết chắc bà chẳng thay đổi được nữa. Ấy thế mà họ sống bên nhau gần 70 năm, thần kỳ không, ai cũng mong được như vậy, bên nhau mãi. Khi ông mất đi lúc hơn 90 tuổi, bà buồn lắm, bà nói, tự nhiên bỏ người ta mà đi làm cho người ta buồn chết đi được. Các con thương bà quá. Có đứa nói, bà ít nói hơn thì ông sẽ sống đến 100 tuổi. Còn tôi thì nghĩ, đôi khi “Khẩu chiến” làm thức tỉnh các dây thần kinh, khiến cho nó không bị chết đi để con người trẻ ra và sống lâu thì phải, như ông bà chẳng hạn. “Khẩu chiến” liên miên nhưng họ vẫn bên nhau, chăm sóc nhau chu đáo như hình với bóng, bởi họ rất yêu nhau. Sống như vậy, ồn ào một chút, thậm chí có lúc mệt mỏi nhưng vẫn tốt hơn là ở một mình.

Tôi lại biết có một đôi tuổi trên 70, cả hai đều là “ trai tài gái sắc ”khi xưa. Tình yêu của họ đẹp như truyện cổ tích. Trình độ ngang nhau, tính cách trái nhau nên họ hút nhau ghê lắm. Hồi trẻ, tất nhiên có lúc chiến tranh. Thậm chí có lúc tức nhau, ông đã xé cả giấy Chứng nhận kết hôn. Nhưng ông khôn lắm, ông chọn cách xé thẳng, theo nếp gấp, để sau còn dán lại được, ông kể cho chúng tôi nghe và cười tủm tỉm. Họ chăm sóc nhau rất chu đáo. Từ trẻ, ông rất tự hào đưa bà đi chơi với bè bạn. Bây giờ cũng vậy, đi đâu hai người cũng có nhau, qua đường là ông nắm tay bà dắt sang, như đôi chim câu. Ấy thế mà, khi ngồi nói chuyện với nhau, nhất là khi có bạn bè thân đến chơi, bày tỏ tình cảm, chia sẻ chuyện đông, chuyện tây, chuyện nhà cửa, gia đình… rất rôm rả thì lại rất hay xảy ra “khẩu chiến” giữa bà với ông. Có một lần, chẳng biết lai rai thế nào mà ông trêu bà, nếu hồi còn trẻ em nói nhiều như vây thì em mất chồng là cái chắc. Thế là bà nổi xung lên và tuôn ra một tràng, tất nhiên là suy diễn đủ thứ. Nào là trong ý thức của ông đã có ý định ấy nên đã nói ra mồm. Ông nói, bà không biết đùa à?… bà càng nổi xung lên. Khi có đối tượng đáng ngờ đến chơi là bà hoạnh ông ngay, thậm chí có lần bà đánh thẳng ông: “Thích nhau sao không đến với nhau đi”. Ông im lặng, vì nói to thì nội chiến bùng nổ.

Thật khó tránh “khẩu chiến” khi một trong hai bên thích khiêu chiến. Người khiêu chiến thường lập luận với đối phương là: “ Không có lửa làm sao có khói” . Và rồi “khẩu chiến” sẽ thẳng tiến. Nếu một đối tượng khôn ngoan và hài hước sẽ không kéo dài “khẩu chiến”. Nhưng, nếu cả hai đều muốn phân thắng bại thì sẽ tiếp diễn. Và nữa, sẽ bất lực hoàn toàn khi một trong hai bên cứ khiêu chiến và luôn xù lông lên, một bên chiến đấu nửa chừng thoái lui không dứt điểm vì sợ xóm giềng nghe thấy, khiến cho đối phương thắng thế, cứ thế, lần sau lại thắng, lần lữa, hết thuốc chữa. Đối phương đành chịu trận thôi.

Có đôi “khẩu chiến” liên miên nhưng không bỏ nhau, cứ thế bên nhau, ngày này qua ngày khác, vì những cuộc khẩu chiến ấy chỉ xoay quanh những chuyện lặt vặt. Cũng bực mình thật đấy nhưng không nguy hiểm lắm, song một trong hai người thần kinh yếu thì dễ đau đầu, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ. Tuy vậy, nếu Tình yêu bền vững, nghĩa tình sâu đậm thì các cặp đôi vẫn thoát hiểm. Sợ nhất là, Tình yêu không đủ sức để thắng sự hiếu thắng của cả hai thì ắt hẳn sẽ có cái kết buồn.

Đối với vợ chồng trẻ thì “khẩu chiến” là “ chuyện thường ngày”, không có chiến tranh mới lạ. Nghèo quá thì cãi nhau vì tiền, mà giàu quá thì cũng cãi nhau vì tiền. Rồi những chuyện “ nhỏ như con thỏ” giữa vợ , chồng, những quan hệ giữa hai bên họ mạc, nếu không công bằng thì cũng xảy ra khẩu chiến. Nhưng kinh khủng nhất vẫn là ghen. Chồng về không đúng giờ, vợ hỏi: “Lại đi uống café với cô nào phải không ?”. Chồng cười vui với bạn gái khi đang hội hè, đình đám thì khi về nhà lại nghe ngay lời chì chiết: “ Thấy nó xinh nên cười tít mắt lên…”. Ấy là vợ ghen, còn chồng ghen thì kinh khủng hơn, mặc dù chỉ ghen bóng ghen gió. Có anh nện luôn tình địch, nhưng không mảy may chạm vào vợ vì rất yêu vợ. Nhưng hành động của anh ta khiến cho chị vợ la ó và “khẩu chiến” xảy ra. Nếu anh chồng biết lỗi thì anh ta lỉnh đi, nhưng nếu ngoan cố thì nội chiến sẽ bùng nổ.

Nếu ở cùng gia đình nhà vợ hoặc gia đình nhà chồng, ai được đồng minh từ nhà mình, ắt hẳn “khẩu chiến” sẽ dai dẳng hơn, có khi thành đại chiến. Từ chuyện nọ xọ chuyện kia. Chồng thì tư duy kiểu đàn ông, áp đặt, kiên quyết bảo vệ chính kiến của mình. Còn vợ thì tư duy kiểu đàn bà, dây cà ra dây muống, suy diễn đủ thứ, từ một việc rất nhỏ, hoặc một phát ngôn bâng quơ của người chồng. Cả hai, nếu cùng nóng tính, hiếu thắng sẽ dẫn đến “khẩu chiến” không ngưng nghỉ, thậm chí có cả “ tả đột hữu xung”. Đừng tưởng chỉ có chồng mới “ tả chiến”, mà các bà vợ cũng chẳng vừa, quyết không để chồng chiến thắng, cũng xông vào “ oánh ngay” làm cho chồng nhiều khi trở tay không kịp phải ăn những cú đấm trời giáng. Kinh khủng nhất là, có người vợ đã vì ghen, “khẩu chiến” thất bại bèn cắt “ Của quí” của chồng. Chị ta nghĩ, làm vậy anh ta sẽ hết lăng nhăng. Kết quả là kết thúc luôn cả cuộc hôn nhân và chị ta mất người chồng vĩnh viễn.

Thường là, “khẩu chiến” không đem lại kết quả mong muốn cho người chủ động gây ra, thì, nội chiến sẽ xuất hiện. Nội chiến không bao giờ kết thúc nếu cả hai không thay tính đổi nết và quyết không lùi bước trước đối thủ. Chẳng thế mà, khi người chồng chịu không nổi sự lắm điều, đanh đá của người vợ, đã làm mất mặt anh ta với bè bạn, xóm giềng, anh quyết ly hôn. Ra toà, người vợ khóc như mưa xin lỗi chồng, nhưng anh chồng lạnh tanh, không suy chuyển quyết định. Tình yêu đã chết trong anh bởi sự đanh đá, chua ngoa không có độ dừng của người vợ. Còn người vợ , có người chồng suốt ngày lèm bèm cùng hao mòn cả thể xác lẫn linh hồn.

Muốn “khẩu chiến” ngưng, hoà bình lập lại thì một trong hai có người tỉnh trước, điềm tĩnh một chút giống như câu ca dao xưa:

Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa chẳng đời nào khê.

Song tỉnh được đâu có dễ. Các cụ đã nói, giận quá mất khôn là vậy. Cho nên phải phòng từ xa, các cụ dạy con trai, cháu trai: “ Lấy vợ hiền hoà, làm nhà hướng Nam” quả không sai.

Cách đây hàng ngàn năm, triết gia Hy Lạp Sophocle đã nói: “ Đối với người phụ nữ, yên lặng cũng như một thứ trang sức”. Còn Voltaire, triết gia Pháp thế kỷ XVII thì nói về đàn bà như sau: “ Sắc đẹp làm vui mắt, sự dịu hiền thu hút lòng người”. Còn ngạn ngữ Ai Cập có câu: “ Tiếng thở nhẹ của người con gái đẹp vang xa hơn tiếng gầm sư tử”. Để thấy, sự dịu dàng, khôn ngoan, khéo léo của người phụ nữ giúp ích rất nhiều cho việc không kéo dài “khẩu chiến” hoặc ít xảy ra “ khẩu chiến”. Còn người đàn ông nếu biết bình tĩnh và lắng nghe thì sẽ đỡ rất nhiều hậu quả sau đó.

Thế mới thấy cổ nhân thật biết nhìn xa trông rộng.

Xưa, phụ nữ thường tuân thủ “ Tam tòng- Tứ đức” nên “khẩu chiến” vợ chồng ít xảy ra. Nay có khác, nam, nữ bình đẳng, phụ nữ độc lập, tự tin hơn, họ sẵn sàng tranh luận với chồng, có lúc nảy lửa, ít phân thắng, bại. Nhiều phụ nữ về già rất hay nói (tất nhiên cũng có đàn ông lắm điều nhưng so sánh thì ít hơn đàn bà). Có nhiều đôi cũng tự điều chỉnh để phù hợp với người bạn đời của mình, nhưng rất khó khi mắc bệnh nói quá nhiều. Khi cả hai mang tính Cá nhân to tướng thì rất khó dung hoà, “khẩu chiến”sẽ xảy ra thường xuyên. Và điều ấy sẽ làm hao mòn tình yêu của họ.

Còn những cặp đôi còn trẻ, có con nhỏ, các bậc cha mẹ trẻ “khẩu chiến” và “ tả đột hữu xung” thì những đứa con sẽ là nạn nhân để cả hai bên xâu xé, giành giật đồng minh. Những tiếng khóc, những tiếng gào thét náo loạn thiên cung. Cuộc chiến kết thúc thường là cả hai bên tơi tả, con cái nước mắt nhoè nhoẹt, lủi thủi chơi một mình. Nhà cửa, đồ đạc tung toé…Thậm chí, những cuộc “khẩu chiến” nổ ra như căn bệnh mãn tính thì việc dẫn nhau ra toà là khó tránh. Tất nhiên chẳng ai nhận lỗi về mình cả. Nếu họ nhận được lỗi thì “khẩu chiến” có khi lại có tính tích cực, làm cho họ hiểu nhau và yêu nhau hơn cũng nên. Tuy nhiên, nếu “khẩu chiến” mang tính lăng mạ nhau thì rất khó hoà giải. Bởi, ai cũng vậy thôi, khi đã bị xúc phạm đến nhân cách, nhân phẩm thì thường là không tha thứ cho nhau.

“Khẩu chiến” giữa các đôi vợ chồng “ môn đăng hộ đối” hay xảy ra hơn so với những đôi khác, vì họ ngang tài, ngang sức, ngang tiền tài, của cải... Có người vợ trình độ ngang chồng, được chồng tôn trọng thì lại rất hay bắt bẻ chồng. Khi họ “tay hòm chìa khóa”, biết vun vén cho gia đình, tính quyết đoán, thích chỉ huy…thì thường các cuộc “khẩu chiến” do người vợ gây ra. Còn gia đình nào chồng gia trưởng, coi mình là số 1 thì ông ta sẽ là người châm ngòi, gây chiến với vợ con. “Khẩu chiến” mở đầu cho chiến tranh. Hoà bình chỉ lập lại khi một trong hai bên, hoặc là hết kiến thức vặn vẹo, hoặc là có lực lượng thứ ba xuất hiện vô tình dập tắt hộ, hoặc tự họ thấy sự phi lý của cuộc chiến mà dừng lại. Nhưng xấu nhất là kết thúc “khẩu chiến” bằng một trận quyết chiến để phân thắng bại. Để rồi, cả hai, “thân bại danh liệt”.

Mặc dù “ khẩu chiến ”giữa các đôi vợ chồng là khó tránh. Nhưng kinh nghiệm của người đi trước để lại cho người đi sau là, muốn không muốn tan đàn xẻ nghé do “ khẩu chiến” thì ghi nhớ mấy điều:
- Không lăng mạ và làm tổn thương danh dự của nhau khi “khẩu chiến”, vì làm thế sẽ không có đường lui và sự hàn gắn sau khi tàn cuộc.
- Cố kiềm chế để khỏi xung đột lớn. Khi đã xảy ra “khẩu chiến” chớ có dại mà cà khịa tiếp đối phương bằng những câu đùa liên quan đến tiền, tiêu tiền, bằng sự so sánh, ví von, lôi chuyện từ thời tam đại ra kể lể, hoặc khơi mào bằng những câu “ giá mà trước đây…”
- Biết lánh đi đúng lúc “ cao trào”, có nghĩa là biến ra khỏi nhà đi đâu đó để đối phương chưng hửng. Khoảng một, hai giờ hãy về, chào hỏi nhau như không có việc gì xảy ra. Nếu đối phương còn nổi tam bành thì tốt hơn hết là nói : “ Anh (hoặc em) sắp chết rồi, hãy để anh chết trong sự bực tức của em (anh). Chắc em(anh) thích sống một mình phải không? Nếu vậy thì cứ tiếp tục!”. Hài hước làm tan “khẩu chiến”.

Tôi tin rằng, chẳng ai thích sống một mình, vì ở một mình buồn lắm, chẳng có ai mà nói chuyện hoặc “khẩu chiến’ đâu. Thường là, còn “ khẩu chiến” là còn hy vọng cho cuộc hôn nhân. Khi không còn gì để mà nói với nhau nữa thì người ta cũng Goodbye nhau thôi. Tuy nhiên, “Khẩu chiến” cũng phải có nghệ thuật, vụng quá sẽ mang lại hậu quả khôn lường.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}