Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Mỗi độ ngâu sang

Thứ Năm, 25/06/2015 15:21 GMT +7

Hà Mạnh Luân
 
Những hạt ngâu lại ùa xuống nhân gian. Tôi bật mình ngồi dậy nhìn ra xa ô cửa kính. Dường như càng thêm tuổi, cái cảm thức về thời gian càng trở nên sai khác. Giấc mơ đêm qua còn vương màu hoài niệm về một mùa ngâu đã cũ, vậy mà sớm nay chợt thấy nó đây rồi.


 
Cũng phải thôi. Mùa đã ngả sang nửa kia của năm. Đất trời giao hòa trong thứ màu trắng hoang hư ảo, dễ khiến người ta mộng mị. Không còn muốn tung chăn bật dậy hát khúc hoan ca đón mặt trời hồng như ngày xuân ấm áp. Chẳng tất bật ùa vào dòng người dòng xe trên phố hăng hăng hơi bụi trốn chạy nắng hè. Tháng bảy, người ta có quyền lười nhác quận mình trông ra màn mưa đang như vỗ về, như dang tay xoa dịu cơn khát của cỏ cây vạn vật. Cô bé nhà bên giục mẹ mở tủ, xuýt xoa hít hà mùi mông mốc phả ra từ tấm chăn nhung mỏng cát đi từ mùa ngâu trước. Những giọt gianh trong veo đậu trên cánh lá giàn hoa giấy giăng tím mơ màng trên vòm hiên che chắn, rung rung như lẫn cả vào nụ cười hé rạng môi cô.
 
Quê hương vùng ven biển. Mỗi độ ngâu sang cũng là lúc mẹ cha trào nỗi lo gió bão. Người quê tôi chân chất, gặt mùa lúa mùa khoai đong vào hành trang cho con mình lên đường tìm tương lai xa xứ. Có giọt nước mắt nào cũng thấm mưa ngâu , khi ngoài kia cơn cuồng phong nộ khí trời cao có thấu? Hạt lúa non rớt xuống đất đồng, ươm mầm cả vào những giấc mơ con trẻ. Mỗi độ ngâu là mỗi độ nông nhàn, cái nhàn của thảnh thơi tay chân, còn khối óc thì căng như dây chão. Mưa nhạt màu trái ổi sau vườn. Mưa ngân ròn mặt ao loang nước. Mưa giục giã ếch nhái đồng ca xen trong thanh âm nháo nhác liếp nhiếp đám gà con lần tìm cánh nhung ấm áp lòng mái mẹ. Mưa, dáng mẹ gầy nhạt nhòa hư ảo. Mùa Vu Lan, mùa trời buồn, nên lòng người ẩm ướt...
 
Ngâu chốn thị thành lại nên thơ quá đỗi. Con cuộn mình trong tấm voan, lặng nhìn ra xa ô cửa kính ngôi nhà ba tầng. Phố đã bớt đông, cánh lá mười giờ rung rung trong chiếc chậu xinh xinh ban công nhà đối diện. Bụi dạt xuống lòng đường, gió luồn mơn trớn, từng đôi trai gái dắt díu nhau dưới những cánh ô sặc sỡ sắc màu tung tăng sà vào các quán ăn hè phố. Bà cụ buông gánh hàng rong, ngẩng đầu nhìn mưa trên xa xăm tán lá, chắc cụ đồng cảm nỗi niềm những cánh lá vàng...
 
Ngâu là mùa yêu thương. Giọt nước mắt của trời phủ mờ nhân gian thứ màu lành lạnh. Người ta chợt thấy cần phải đi sát lại gần nhau hơn cho khỏi lạc. Con gái quen với tiết trời mùa hạ nhiệt đới, vội vã xuống đường trong chiếc áo cánh mỏng, con trai vòng tay ôm nép vào mình thân thể người yêu, họ run run truyền sang nhau hơi ấm...
 
Con chợt thấy lòng mình chùng như hương ổi. Những lát cắt tuổi thơ chân đất đầu trần loáng qua kí ức như bộ phim quay chậm. Hoài niệm là cảm giác không thể chối bỏ, đó là thứ vị ngọt xưa cũ con hằng nâng niu trong góc khuất nào đó trái tim, thi thoảng mang ra nếm lại...
 
Những mùa ngâu sẽ còn theo suốt dọc dài tháng năm, con chợt nghĩ tới cái hữu hạn ngắn ngủi đời người.
 
Chợt giật mình gợi nhắc: à, nơi quê xa, ngâu đến rồi, cửa sổ phương bắc, chuông gió lại rung...

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}