Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ
Tin nóng
Thứ Ba, 19/01/2021 12:35

Mạn đàm:

 

Những nẻo đường dành cho trẻ mồ côi

Hoàng Hải | Thứ Bảy, 05/10/2013 06:53 GMT +7
Mỗi đưa trẻ là mỗi số phận, các em không may mắn phải sống trong cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ. Sự thiếu vắng tình thương ruột thịt đã hình thành trong các em những cảm xúc, tính cách giống nhau khi cùng chung hoàn cảnh. Đó là sự bi quan, mặc cảm, nỗi ám ảnh khi phải sống trong một gia đình không trọn vẹn.

 

JPEG - 48.8 kb
Hai chị em Hằng, Lường trở thành trẻ mồ côi sau khi mẹ chết, cha ngồi tù.

Những đứa trẻ sinh ra vốn không may mắn ấy, nếu các em có những bàn tay dang rộng để cảm thông và sẻ chia, cùng với một môi trường lành mạnh để phát triển thì sau này, các em nhất định sẽ vượt qua nỗi đau, sự mặc cảm để trở thành những con người có ích cho xã hội và ngược lại.

Mặc cảm, oán hận và trượt dài

Sinh năm 1993 tại bản Khe Nằn, xã Chiêu Lưu (Kỳ Sơn, Nghệ An), Lô Thị Dịu sớm phải chịu cảnh mồ côi cha khi chưa tròn 3 tuổi. Sau một cơn bạo bệnh, người cha vĩnh viễn ra đi khi hai chị em Dịu chưa nhớ rõ mặt cha. Sáu năm sau, mẹ Dịu vì dính vào tội “mua bán trái phép chất ma túy” mà bị kết án 20 năm tù. Dịu cùng đứa em trai trở thành trẻ mồ côi từ ngày ấy. Ngày mẹ vào tù, chị em Dịu được bà Lô Thị Thành (em ruột của mẹ) đưa về cưu mang. Năm 16 tuổi, nghe tin nhiều người phụ nữ trong bản theo chân nhau đi lấy chồng ngoại ở Trung Quốc sẽ được ăn no mặc đẹp, sẽ có cuộc sống giàu sang, lại có tiền gửi về cho gia đình. Chỉ nghe có vậy, Dịu đã tự dựng cho mình một viễn cảnh thật ngọt ngào, thay đổi số phận khi đặt chân trên đất khách. Rồi Dịu chủ động tìm gặp Vi Thị Năm ngụ cùng bản, nhờ Năm đưa sang Trung Quốc để lấy chồng và được Năm đồng ý. Qua biên giới, Vi Thị Năm đã bán Dịu cho một người đàn ông ngoại quốc với giá 30 triệu đồng. Dịu trở thành nạn nhân của bọn buôn bán trẻ em ở cái tuổi 16.

Khi vừa mới sinh ra, Phạm Quốc Nam (ngụ tại Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã là một đứa trẻ không cha. Cũng như hai người chị cùng mẹ khác cha của Nam, họ chưa một lần nhìn thấy mặt cha mình. Khi Nam 8 tháng tuổi, mẹ đem em cho một gia đình hiếm con ở địa phương khác để nuôi dưỡng. Nam lớn lên trong vòng tay của cha mẹ nuôi mà cứ ngỡ đó là những người ruột thịt của mình. Bí mật ấy được người lớn giấu kín cho đến khi cậu được 14 tuổi. Lòng thù hận của Nam hình thành từ đó, Nam hận bố mẹ nuôi vì cho rằng họ là những người lừa dối, hận mẹ đẻ vì đã nhẫn tâm vứt bỏ giọt máu của mình. Nam mặc cảm vì cho rằng mình chỉ là một đứa con hoang được người ta cưu mang. 15 tuổi, Nam đã biết đến rượu bia, thuốc lá, biết tụ tập với nhóm bụi đời và bỏ học hẳn. Rồi Nam đi bụi, sống vật vờ nay đây mai đó, những đồng tiền lấy trộm của bố mẹ nuôi cũng theo đó mà cạn dần. Không có tiền tiêu xài, ăn nhậu, Nam đã kiếm tiền bằng cách lẻn vào nhà dân để ăn trộm. Một lần thực hiện hành vi trộm cắp trót lọt, Nam lại lấy đó làm “bước đệm” để tiếp tục dấn thân cho các lần khác. Trong một lần đang dắt xe máy của người lạ, Nam bị phát hiện và bị bắt khi chưa bước vào tuổi 16.

Sức bật từ điểm tựa tình thương

Tìm gặp em Hồ Xuân Hải (SN 2003), trú tại khối Trung Định, Phường Hưng Dũng (TP Vinh, Nghệ An) vào một buổi chiều muộn. Trong căn nhà cấp 4 nằm thu mình trong con hẻm nhỏ, Hải đang cặm cụi giúp bà nội nhặt mớ rau muống chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Em có dáng người cao, thanh mảnh, khuôn mặt sáng, trên môi thường nở nụ cười nhưng trong ánh mắt luôn có một nét gì đó đượm buồn. Trước đây, Hải cũng có một gia đình trọn vẹn theo đúng nghĩa, nhưng gia đình ấy đã bị khuyết đi một nửa khi em mới là đứa trẻ lên 3. Năm 2006, do mâu thuẫn gia đình, mẹ Hải đã chọn cái chết bằng cách treo cổ tự tử, khi em còn chưa nhớ rõ được hình dáng mẹ như thế nào. Đến năm 2011, bố lại bỏ mình em ở lại và ra đi trong một vụ tai nạn giao thông khi đang trên đường từ Nam Đàn về thăm gia đình. Bi kịch ập đến, Hải trở thành một đứa trẻ mồ côi, sự ra đi của bố mẹ là một nỗi mất mát lớn, mà đối với em sẽ không có gì có thể bù đắp được.

Từ ngày bố mẹ mất, Hải được bà Hoàng Thị Châu - bà nội Hải đưa về nuôi nấng, chăm sóc. Thương bà, Hải cố gắng học tập, ngoan ngoãn vâng lời bà và thầy cô ở trường, luôn lễ phép với mọi người xung quanh. Hiện tại, Hồ Xuân Hải là học sinh lớp 5 trường tiểu học Trường Thi. Trong suốt nhiều năm học, Hải luôn giữ thành tích là một học sinh tiên tiến, gương mẫu của lớp, được thầy yêu, bạn mến. Bà Châu tâm sự: “Gia đình tôi neo người, chỉ có hai bà cháu. Năm ngoái, vì tình hình sức khỏe ngày càng già yếu, sợ lúc mình nằm xuống sẽ không có người chăm sóc cháu nên tôi đã làm đơn gửi Hải vào làng SOS”. Được xét duyệt vào trường SOS nhưng Hải đã từ chối với lý do: “Cháu mà đi thì đến lúc bà ốm, ai sẽ múc nước cho bà?”.

Cũng bi đát như cảnh đời của em Hồ Xuân Hải, hai chị em Nguyễn Thị Hằng (SN 2003) và Nguyễn Cảnh Lường (SN 2005) trú tại xóm 13, xã Quỳnh Tân (Quỳnh Lưu, Nghệ An) vẫn ngày đêm sống trong nỗi nhớ khuôn nguôi cha mẹ của mình trong căn nhà ẩm thấp của bà ngoại. Do mâu thuẫn gia đình, người cha là Nguyễn Cảnh Linh đã nhẫn tâm đoạt mạng mẹ bằng những nhát búa oan nghiệt. Chị Nguyễn Thị Hiệp ra đi để lại không gì khác ngoài hai đứa trẻ thơ cho bà mẹ già ngoài 60 tuổi chăm sóc. Cảnh tượng mà hai chị em Hằng phải đối diện là nỗi đau mất mẹ, cha ngồi tù. Bi kịch của gia đình tạo nên một nỗi đau, nỗi ám ảnh rất lớn, nhưng không vì vậy mà chị em Hằng sa sút việc học hành. Suốt nhiều năm học, Hằng và Lượng luôn đạt học sinh giỏi của lớp, của trường. Hiện tại, Nguyễn Thị Hằng đang là học sinh lớp 5, Nguyễn Cảnh Lường đang theo học 3 của trường tiểu học Quỳnh Tân A (Quỳnh Lưu). Đó cũng là thành quả duy nhất mà hai chị em đã cố gắng để thực hiện nguyện vọng duy nhất của bà ngoại.

 

Thay vì hờ hững hoặc thậm chí kỳ thị, hãy dành cho trẻ mồ côi sự cảm thông và tình thương để các em bấu víu vượt lên tuổi thơ bất hạnh và trở thành người có ích cho đời.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}

Tin nóng

  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}