Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Phố Chó và người Phố Chó

Thứ Hai, 03/08/2015 23:46 GMT +7
Đỗ Đức
 
Cả nước có mỗi con phố ấy thôi. Thưở mới thống nhất đất nước quả tình nó chưa là phố phường gi, chỉ là bãi chó ỉa. Ai có việc đi qua cũng cố đi cho nhanh vì mùi hôi cứt đái. Lại cũng lại ghê chân nữa, đi tối mà bước trèm vào dệ cỏ là giày dép xơi cứt chó như không.
 
 
Phố chó

Cái phố ấy ở tỉnh T. Nơi ấy không phải núi cũng không phải đồng bằng.

Khi còn là khu đất hoang, cứ sáng sớm từ mọi ngả lũ chó kéo nhau ra đó tụ bạ ỉa đái đùa nghịch ngửi hít rồi tính sang chuyện lẹo nhau. Cũng có đôi khi có chuyện cà khịa nhau không vì lẽ phải trái nào cả mà chỉ là tranh con cái. Nhưng những con yếu thế thường biết điều kìm lòng tức giận lủi nhanh. Chiến tranh chỉ xảy ra khi hai kẻ kình địch một tám một mười.
 
May mà chó chỉ ỉa hai bên đường, nơi có cỏ mọc, và có đái thì cũng đái ở đấy vì có hàng cây cơm nguội để ghếch chân đánh chịn làm dấu xí chỗ. Con đường đá cấp phối chỉ rộng đủ hai bánh xe díp có hai thềm đường là cỏ gấu và rau thài lài xanh um, nếu không có mùi phân chó thì quang cảnh trông cũng thật nên thơ.
 
Mở hàng thịt chó đầu tiên lại là mấy ông đầu cợn ham ăn thịt chó. Ban đầu cũng chẳng có mấy khách vì quán hàng lụp xụp bẩn thỉu. Những chỗ đất hoang bây giờ không có thêm bãi phân chó nào nữa. Chó là giống khôn, khi thấy mùi thịt đồng loại chúng đều bỏ đi tìm nơi thư giãn khác, ra phía bờ sông chẳng hạn. Chó không khó tính như người, chỗ nào cũng được, miễn là thoáng và không che chắn tầm mắt là được.
 
Dần dà mỗi năm phố chó thêm vài người ra dựng thêm quán mới. Chẳng mấy đỗi dãy phố thịt chó kéo dài trông cũng vui ra phết. Phố mới tự lập chính quyền nào có ai ỏ ê. Người dân tự đặt tên cho phố theo lối nói quen mồm là “phố chó” cho tiện.
 
Đất nước chuyển mình, thị xã đông dần lên, đêm đêm phố chó trở nên nhộn nhịp người vào ra bia bọt. Các chủ quán khấp khởi sướng vì có cơ may đổi đời. Nhưng kinh nghiệm ở đời cho biết tự nhiên mà hưng phát, giống như nhặt được vàng chẳng hạn, thì phải coi chừng, vàng là thứ độc.
 
Mà độc thật đấy. Thiên hạ dù thông thái cũng không mấy ai thoát chữ ngờ. Lâu nay dãy phố tự phát đã rơi vào tầm ngắm của mấy ông quan cấp tỉnh. Khi qui hoạch lại từ thị xã lên thành phố thì người ta nghĩ ngay đén nó. Chẳng bao lâu, phố chó bị giải tỏa cho một dự án nhà đất, để xây dựng dãy phố văn hóa. Nói cho nhanh, đất ấy phần lớn rơi ngay vào mấy vị quan chức lớn nhỏ có thế lực ở tỉnh. Mây anh hàng thịt chó được bồi thường chút tài sản trên mặt đất, còn đất thì đó là quốc gia công thổ bị thu hồi. Quốc gia công thổ mà, xử dụng đất không phép thì không bị phạt đã là may.
 
Đám hàng thịt chó chuyển đi đâu không biết, còn phố chó thì nay nhà cao cửa rộng, nguy nga lộng lẫy, đường vào phố trang trọng một tấm pa nô lớn dựng ngay ngắn bên đường: "Khu phố văn hóa”. Tất nhiên phố đã được đặt tên phố mới, nhưng chẳng ai nhớ, kể cả dân thị xã. Ai hỏi, người vẫn bảo đó là Phố Chó, Phố Chó ỉa.

Người phố Chó
 
Có lẽ trên cả nước này, chẳng có con phố nào độc đáo đến thế. Thành phố rộng, bao nhiêu con phố mang tên danh nhân vậy mà hỏi người trong thành phố, nhiều khi họ đều ú ớ chẳng biết nó ở đâu. Nhưng đến tỉnh N này, hỏi phố Chó ai cũng biết liền, kể cả người không biết ăn thịt chó và những người chưa từng đặt chân đến phố Chó. Bây giờ hình như đã có tên phố mới đuổi cái tên Chó đi rồi, có biển đề hẳn hòi nhưng chẳng ai nhớ vẫn quen gọi phố Chó. Cái giá trị ban đầu xưa cũ nhếch nhác người ta vẫn nhớ, vẫn nhớ như tên cái Tĩn thằng Cún, cu Bòi, cô Vẹo…
 
Lâu lâu về quê tôi đều ghé phố Chó. Tôi ghé vào đấy không phải để mua thịt chó mà là để thăm một bạn đồng liêu. Anh là nhà điêu khắc danh tiếng, được Giải thưởng Nhà Nước ngay từ đợt Một. Anh xây nhà cao đến bốn năm tầng, bóng phủ lên các quán chó liêu xiêu cùng nằm trong dãy. Tưởng thế là nghịch cảnh, nhưng người phố Chó ai cũng yêu quí anh: “Bác ấy là người có tài, hiếm lắm. Bác ấy sống nhũn nhặn như cánh thịt chó chúng em, bạn với nhau cả mà”.
 
Là người có tài, nhưng đủ lục thập hoa giáp anh vẫn về hưu như lệ thường. Cơ quan cũ vẫn vời anh hợp đồng làm những công việc như khi anh đang làm việc. Anh vẫn được trọng dụng.
 
Được non chục năm, giữa khi công việc bộn bề thì anh lâm trọng bệnh.
 
Hôm anh qua đời, hay tin đám bạn bè anh ở xa cả trăm cây số đều về viếng.
 
Ban tang lễ có dăm cái tên lèo tèo như ông Kèo bà Cột. Tôi thấy lạ, hỏi một ông lão trong ban lễ tang, lại thấy ông nói tiếng Nghệ, mãi mới luận ra, thì là thế này:
 
– Cơ quan cũ anh công tác, không làm chủ tang lễ vì anh đã hưu. Việc ấy trả cho Phường.
– Về phường, nếu là Đảng viên thì Bí thư chi bộ Phường sẽ đứng làm chủ tang lễ. Nhưng bạn tôi chỉ quen lúi húi với nghề chưa kịp vào Đảng, nên trách nhiệm này không thuộc về chi bộ.
 
Cuối cùng người phố Chó được đứng ra đảm nhiệm cái vinh dự là cùng gia đình tang chủ làm ma cho anh.
 
Hôm đưa tiễn anh, một anh hàng thịt chó đi bên tôi gạt nước mắt: “Chúng em thương bác ấy lắm, bác là người có tài mà lại hiền lành tốt tính…”.
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}