Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tôn giáo:

 

Suốt đời không thể tĩnh tại trước nỗi đau trần thế (Bài 1)

Sơn Trấn | Thứ Ba, 08/10/2013 12:38 GMT +7
Thường đã là người tu hành thì đều mong muốn thoát hết nợ trần, chuyên tâm tụng kinh niệm Phật để tinh thần và thể xác được về miền cực lạc. Ấy vậy mà tại một ngôi chùa của Thủ đô nằm bên bờ tả sông Hồng, lại có một sư thầy đã mấy chục năm nay chưa một ngày được tĩnh tại.

 

Sinh ra trong một gia đình đắc đạo, ni sư Thích Nữ Đàm Lan đã sớm quy y cửa Phật từ khi mới 16 tuổi. Đến nay, sư thầy đã có 40 năm tu hành ở chùa Bồ Đề. Sư thầy Thích Đàm Lan được biết đến như một người nổi bật trong công tác làm từ thiện xã hội. Từ năm 1989, sư Đàm Lan bắt đầu cứu vớt những số phận bất hạnh. Hiện nay, chùa Bồ Đề đang cưu mang 130 đứa trẻ; 34 ông, bà già và 31 người cơ nhỡ khác.
Trước hay sau, sư Đàm Lan luôn là người chắp cánh cái thiện, hướng con người đến cái thiện cũng như luôn tìm kiếm những cái thiện trong cuộc đời. Cảm được tấm lòng đại từ, đại bi của sư Đàm Lan, rất nhiều cá nhân, tổ chức tình nguyện đã chung tay cứu giúp những cảnh đời bất hạnh đang trú ngụ ở Bồ Đề. Sư thầy tâm sự: “Bây giờ kinh tế phát triển, nên nhiều người có điều kiện làm từ thiện, nhưng tôi vẫn nhớ nhất lần một ông giáo thanh bạch, đến và đi vội vã trong chiều đông lớt phớt mưa phùn. Ông mang đến một cái áo sơmi trắng đã cũ, gói trong tờ báo rồi nói: “Con gửi sư cái áo cũ, con đã giặt sạch sẽ lắm rồi!”.

JPEG - 21.6 kb
Sư thầy Thích Đàm Lan chăm sóc cháu bé mới 2 tuần tuổi

Quả thật với sư Thích Đàm Lan, là một con của Phật không chỉ là tụng kinh, niệm Phật mà phải đưa cái thiện tâm vào đời sống. Như giáo lý nhà Phật: “Phục vụ chúng sinh tức là cúng dường chư Phật”. Ngày qua ngày, vị ni sư này tất bật với công việc của một trụ trì rồi đến việc làm “mẹ” của cả trăm đứa trẻ. Với người: “Thời gian trôi quá nhanh, một giấc ngủ cũng chưa bao giờ đẫy. Tuy phải lo nhiều nhưng tâm trạng lúc nào cũng vui. Nhất là buổi sáng thức dậy được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của những đứa trẻ chưa vướng sự đời”.

Trải qua bao thăng trầm của cuộc đời nhưng sư thầy Thích Đàm Lan không bao giờ quên một đêm mưa năm 1989, bà bị đánh thức bởi tiếng khóc trẻ sơ sinh ở cổng chùa. Giây phút đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ tím tái, lạnh ngắt đặt trong chiếc làn, bà vội ôm em vào lòng, đốt lửa sưởi, bón từng thìa nước đường ấm với hy vọng sẽ cứu được một sinh linh vô tội. Đôi môi con trẻ mấp máy, bàn tay huơ huơ tìm hơi ấm khiến bà xúc động rơi nước mắt. Em bé bị bỏ rơi ngày nào được sư thầy mang về nuôi nấng bằng tình yêu thương giờ đã khôn lớn và trưởng thành dưới cái tên Kiều Thu Hường.

Hơn 20 năm kể từ khi Sư thầy Đàm Lan nhận đứa trẻ mồ côi đầu tiên, ngôi chùa luôn là mái ấm bình yên cho những mảnh đời bất hạnh. Hiện tại, nhà chùa đang nuôi nấng 130 em nhỏ, 35 cụ già cơ nhỡ. Trong số những em bé bất hạnh ở đây, có đến hơn một nửa là các em bé từ sơ sinh đến ba tuổi. Mỗi em nhỏ lại có một hoàn cảnh xuất thân éo le khác nhau. Có em bị bỏ rơi ngay cổng chùa, có em được các phật tử nhặt được ở lò gạch…

Có lẽ do cảm nhận được hoàn cảnh của mình không được may mắn như bao đứa trẻ khác trên đời nên các bé rất ngoan, không bao giờ vòi vĩnh, đòi hỏi điều gì. Dưới bàn tay chăm sóc của Sư thầy Đàm Lan, hàng trăm đứa trẻ côi cút không nơi nương tựa đã ngày một lớn lên và trưởng thành, dần dần hòa nhập vào với xã hội.

Có rất nhiều cá nhân và tổ chức ở trong, ngoài nước muốn xin các bé làm con nuôi và cũng là để chia sẻ bớt gánh nặng cho nhà chùa. Nhưng Sư thầy Đàm Lan đều từ chối. Bà chia sẻ: “Tôi không muốn cho các cháu đi làm con nuôi người ta vì nghĩ rằng mai này khi bố mẹ các cháu nghĩ lại mà tìm đến nhà chùa thì còn có cơ may chắp nối lại được với đứa con ruột thịt của mình. Còn nếu cho đi thì sợi dây liên hệ tình cảm mong manh ấy sẽ vĩnh viễn bị cắt đứt”.

Chỉ có một tấm lòng từ bi, hết lòng thương yêu con người mới biết lo lắng từng chút cho thân phận nhỏ bé của các cháu mồ côi như vậy! Các em được Sư thầy nuôi nấng dạy dỗ chu đáo. Khi đến tuổi đi học các em đều được cắp sách đến trường, mọi chi phí do nhà chùa chu cấp. Để nuôi dưỡng từng ấy con người đâu phải chuyện dễ dàng thế nhưng sư thầy Thích Đàm Lan chưa bao giờ xin tiền để trang trải cho các em, tất cả đều do các nhà hảo tâm tự nguyện quyên góp. Chi phí eo hẹp nên bà luôn phải tính toán sao cho hợp lý: “Khổ nhất là vào đầu tháng khi phải đóng học cho các cháu và tính toán tiền ăn cho cả chùa... Nhiều đợt hết tiền, mọi người đành động viên nhau rau cháo qua ngày...”.

Cho đến nay, nhiều cháu đã tốt nghiệp cao đẳng hoặc đại học, có việc làm và lập gia đình riêng, có cuộc sống hạnh phúc. Nhưng các cháu vẫn không quên nơi đã cưu mang đùm bọc mình là chùa Bồ Đề của Sư Thầy Đàm Lan. Các cháu thường lui tới chùa Bồ Đề phụ giúp việc chăm sóc các em nhỏ tuổi đang được nhà chùa cưu mang.
Khi được hỏi về trăn trở của mình, giọng sư thầy trầm hẳn xuống, bà mong có thể mở rộng chùa Bồ Đề, bởi lẽ nơi đây hiện tại đã quá tải. Các cụ già thường xuyên phải che chắn, dựng lều ngoài sân để ngủ. Thêm nữa, bà mong có một phòng học khang trang để các con có thể tĩnh tâm học tập mà không phải ngồi dưới gốc cây hay sân chùa nữa. Những ước mong chỉ bình dị nhưng là cái đích phấn đấu cả một đời của sư thầy Thích Đàm Lan.

Chẳng mấy khi sư thầy kể về cuộc đời của mình, có chăng, đó chỉ là những lời nói vắn tắt hết sức sơ lược. Sư thầy sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em. Cha mẹ sư thầy trước kia đều là người tham gia Cách mạng. Lớn lên, duy chỉ có người anh cả là xung phong nhập ngũ, còn tất cả những người em bên dưới đều tìm đến cửa Phật gắn bó cả cuộc đời.

Khi đến tuổi thiếu nữ, sư thầy Thích Đàm Lan đã khiến nhiều người trong gia đình, làng xã bất ngờ khi tìm đến chùa Bồ Đề để tu hành. Có nhiều người lúc đó còn cho rằng đó là sự dại dột, vì trước mắt sư thầy lúc đó là cả một tương lai dài rộng của cuộc đời. Nhưng nhân duyên đã đưa cô gái trẻ đến với cửa Phật, đến với ngôi chùa Bồ Đề một cách tự nguyện. Ngày đầu tiên khi đến chùa, khi đó, Bồ Đề là một ngôi chùa nhỏ nằm bên cạnh bờ sông Hồng phía Gia Lâm, cây cối um tùm, chẳng mấy khi có người đến thắp hương, thăm viếng.

Những ngày đầu tiên sống ở chùa, đôi lúc, sư thầy cảm thấy cuộc sống thật quá phẳng lặng. Nhưng càng sống lâu, sư thầy càng cảm thấy cuộc sống nơi đây thật bình yên, tránh xa được những xô bồ của xã hội, của những mưu toan lợi lộc trong sự sinh tồn của con người.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, chứng kiến bao nhiêu sự thay đổi của thành phố, của đất nước, sư thầy cũng bắt tay vào việc tôn tạo lại ngôi chùa Bồ Đề cho khang trang hơn. Cùng với những Phật tử xung quanh chặt từng bụi cây, xếp lại từng viên gạch lát sân… dần dần chùa Bồ Đề trở nên thoáng đãng, sạch đẹp và từ đó, ngày càng có nhiều Phật tử ở tứ phương kéo đến.

Dần dần, tiềng lành đồn xa, chùa Bồ Đề càng ngày càng được nhiều người biết đến. Suốt từ khi là một cô gái tuổi 16 đến chùa, cho đến bây giờ khi đã bước qua nửa bên kia của cuộc đời, chứng kiến bao nhiêu cảnh đổi thay, sư thầy Đàm Lan hiểu rằng, quyết định nương nhờ cửa Phật của sư thầy là một việc làm chính xác. Có thể sư thầy không như những người phụ nữ khác hạnh phúc với thú đoàn viên bên gia đình, nhưng sư thầy lại cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn với cuộc sống ở trong chùa, được hưởng sự bình yên dưới cửa Phật.

Nhưng có lẽ điều khiến sư thầy cảm thấy hạnh phúc nhất là ở đây, sư thầy có thể được làm những công việc để giúp ích cho đời. Bao nhiêu năm nay, sư thầy Đàm Lan sống ở chùa Bồ Đề là bấy nhiêu năm nơi đây trở thành chốn bình yên cho những số phận đau khổ tìm đến để tìm lại cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Những câu chuyện của sư thầy Đàm Lan về ngôi chùa Bồ Đề rất nhiều, đã có biết bao sự đổi thay, sự xoay vần, cũng đã có biết bao nhiêu người phụ nữ đau khổ, đứa trẻ bị bỏ rơi đến rồi đi từ nơi đây. Bắt đầu câu chuyện của mình về những con người đã đến nơi đây, sư thầy kể một kỷ niệm cách đây đã gần hai mươi năm. Đó là một ngày trời mưa tầm tã vào tháng 8. Khi đó, chùa Bồ Đề chỉ có sư thầy Đàm Lan và một vị sư cô. Trời hôm đó mưa suốt từ chiều kéo đến tối nên ở chùa không có ai qua lại. Cũng như mọi người, sau khi đã dọn dẹp xong xuôi, sư thầy lui vào phòng để nghỉ.

Tiếng mưa như trút nước xuống mái nhà rồi nền sân khiến cho không gian trở nên ồn ào, nhức nhối. Khi nằm xuống giường để chuẩn bị đi ngủ, bỗng nhiên, sư thầy Đàm Lan nghe thấy tiếng khóc của trẻ con khóc văng vẳng từ phía cổng chùa. Tiếng khóc đó cứ chập chờn vì bị lấn át bởi tiếng nước mưa nên lúc đó, sư thầy cho rằng đó chỉ là ảo giác. Nhưng ngay sau đó, tiếng khóc lại xé toang âm thanh của trận mưa to gió lớn, dội vào đôi tai của sư thầy. Nghĩ rằng, rất có thể phía ngoài có trẻ nhỏ, sư thầy cùng với vị sư cô cùng đội mưa đi ra phía cổng chùa.

Khi ra đến cổng, cả hai người đã hết sức bàng hoàng với cảnh tượng, một đứa trẻ chừng hơn 1 tháng tuổi được quấn bằng mấy chiếc áo của người lớn được đặt trong một chiếc rổ sụt cạp. Nước mưa khiến cho người bé ướt đẫm và khi sư thầy đi ra đến nơi, đứa bé này đã không còn khóc được nữa. Hơi thở của bé đã yếu dần, hình như nó đã kiệt sức sau những tiếng khóc xé lòng lúc trước để cầu cứu.

Đưa thật nhanh đứa trẻ vào trong chùa, sư thầy cùng sư cô cả đêm hôm đó đã vật lộn với số phận để níu kéo cuộc sống cho đứa bé tội nghiệp này. Thật may mắn khi ông trời đã không tàn nhẫn lấy đi cuộc sống của đứa trẻ xấu số, được sự chăm sóc nó che chở hồng hào trở lại. Nó lại khóc vì quá đói. Trong chùa lúc đó chẳng có sữa bột hay một thứ gì đó để cho đứa trẻ ăn được, sư thầy phải pha nước đường rồi bảo sư cô xuống bếp nấu cháo rồi lấy nước loãng cho bé ăn đỡ đói rồi sáng mai đi mua sữa sau.

Vậy là đứa trẻ đã được cứu sống một cách kỳ diệu nhờ vào đôi tay của sư thầy Đàm Lan và vị sư cô. Nó đã vượt qua được trận mưa giông khắc nghiệt, chiến thắng được số phận để níu giữ cuộc sống lại với đời. Rồi thời gian trôi đi, đứa bé này dần lớn lên, nó được đến trường học tập như bao đứa trẻ khác trong sự lo lắng của sư thầy. Tuy nhiên, cũng sau khi đứa trẻ này đến với chùa Bồ Đề thì tiếp sau đó cũng có bao nhiêu đứa trẻ khác tìm đến đây như một sự an bài về số phận.

Đứa trẻ thứ 2 đến với ngôi chùa Bồ Đề cũng là một kỷ niệm hết sức nhói lòng mà sư thầy Đàm Lan không bao giờ có thể quên được. Dạo đó, trong một ngày mùa đông cách đây đã rất lâu, sáng hôm đó, sư thầy phải đi chợ để chuẩn bị cho ngày rằm. Sáng dậy sớm đi bộ ra khu chợ cách chùa đến vài cây số, khi đi ra đến khu vực bờ đê đoạn gần chân cầu Chương Dương bây giờ, sư thầy bỗng nghe thấy như thể có tiếng khóc trẻ nhỏ dưới vệ đê. Tiếng khóc đó cứ chập chờn xuất hiện bên tai, nhưng sư thầy bán tín bán nghi. Nhưng càng đến gần, tiếng khóc của đứa trẻ càng trở nên rõ ràng hơn.

Lúc đó, sư thầy biết chắc là có đứa trẻ bị bỏ rơi. Ngay lập tức, sư thầy xuống vệ đê để xem thực hư. Quả đúng như những gì đã nghĩ, trước mắt sư thầy là một đứa trẻ đỏ hỏn vừa mới lọt lòng được quấn tạm bằng chiếc tã xô mỏng manh. Da dẻ của nó đã tím ngắt bởi tiết trời rét căm căm giữa đông. Sư thầy vội vàng lấy chiếc khăn mình đang quàng trên cổ để quấn cho đứa trẻ rồi ngay lập tức bế về chùa để chăm sóc…
Điều đau xót hơn là phía bên trong đứa trẻ này còn có một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ: “Mẹ xin lỗi con vì đẻ ra lại không nuôi được. Nếu có ai nhặt được cháu xin hãy cứu sống nó… Người mẹ tội lỗi xin cảm ơn”. Đó là tất cả những gì là hành trang của đứa bé này khi đến chùa Bồ Đề.

(Còn nữa)


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}