Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Thơ ngợi ca cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nguyễn Hưng Hải | Thứ Tư, 20/11/2013 14:50 GMT +7
TÂM THẾ VÕ ĐẠI TƯỚNG 

  Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp                                               
    Đành mắc nợ Văn Miếu Quốc Tử Giám
    Mắc nợ những ánh mắt học trò, trang giáo án
    Mắc nợ giảng đường và những câu thơ
    Cả đời ông gắn chặt chiếc ba lô
    Gắn chặt miền biên ải
    Tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại
    Trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước 

       

    Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức
    Binh khí trong tay là cái đạo làm người
    Chính vì thế mà bao năm ở bên cạnh Bác Hồ, ông cũng là một tấm gương soi…

    Là nhà giáo dạy sử cầm quân nên ông biết lúc nào cần im lặng
    Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau
    Chính sử học đã giúp ông lúc chói lọi vinh quang và sau thời trận mạc
    Cho ông hiểu vì sao Bác lại hay gọi ông vào cuối những buổi chiều

    Vì sao
    Ông được Bác tin yêu
    Vì sao
    Lại trở thành Danh tướng
    Tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng
    Ông đã nói câu gì với Mẹ lúc mưa rơi

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 1950 (Ảnh AP)

    Khi phải cầm súng gươm để dạy cách làm người
    Ông không coi “trận thắng chết nhiều người là trận thắng đẹp”
    Đã mấy mươi mùa hoa trên nóc hầm Đờ Cát
    Bao buồn vui vẫn như nước thủy triều?

    Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo
    Ông vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều ngồi ăn cơm cùng Bác
    Ông là Võ Nguyên Giáp
    Dù Văn Miếu Quốc Tử Giám mai kia có chẳng tạc tên Người
    Thì tuổi tên ông cũng đã khắc sâu trong triệu triệu trái tim của người dân đất Việt.

Việt Trì, mùng 8 Tết Quý Tỵ 2013
N.H.H


NHỮNG CÂU CHỮ CHO NGƯỜI

 Nắng hanh càng mùa thu
Lấp lóa trên nón trắng
Trên tay quạt
Trên trang báo có in hình Đại tướng trang nghiêm với ánh mắt hiền từ
Đoàn người dài và đông trong hàng đôi tự nguyện.
Những người lính trẻ
Những chiến sĩ công an trẻ
Những áo xanh thanh niên tình nguyện trẻ
Mũ cối
Mũ tai bèo
Tóc bạc trắng thời gian
Những vết sẹo chiến công sâu hằn trên mặt
Những mẹ Việt Nam anh hùng miệng thắm quết trầu
Tựa vào những ánh tay dìu
Đi vào. Bước vào. Trang trọng hành quân vào.
Ngôi nhà số 30 đường mang tên người Tướng anh hùng giữ thành
Hoàng Diệu

Nức nở trong lặng lẽ
Yêu thương trong thành kính
Bàn tay sần chắp niệm
Tràng hạt đếm bồi hồi.

Nhân dân – lần đầu – được chạm vào lịch sử một ngôi nhà
Gắn với Tiểu sử một Danh nhân Dũng tướng
Đã từng rung ngân những thanh âm trên mặt phím Dương cầm
Khi trí tuệ người cầm quân tìm vào cội nguồn văn hóa
Với “Sô nát Ánh trăng”
Với “Nhạc chiều”
Và “Định mệnh”!

Đó là khoảng lặng thánh thần giữa 2 trận chiến
Làm sao phải thắng – dù muôn ngàn lần Ông và Dân tộc mình không hề
muốn chiến tranh.
Làm sao để vẹn nguyên danh dự Đại Việt trường tồn
Tiếng Dương cầm từ Ông trải theo đất nước
Theo sóng ngàn ra đảo
Theo gió rừng rung lá Trường Sơn
Làm dịu những vết thương như của chính Ông trong nỗi đau của từng
người lính
Mong khô bớt đi nước mắt đợi chờ
Đại tướng Võ Nguyên Giáp góp vào đó Thiên mệnh cuộc đời Ông.

Cuộc chia ly này khác vạn cuộc chia ly
Không có bắt đầu và không bao giờ là cuối
Đất nước trường tồn cùng dân tộc Việt không bao giờ mất
Là nơi để Tướng Giáp “hóa” vào.
Làm thiêng thêm những linh khí vốn thiêng
Trong nhịp đập của mỗi Con tim
Tạo thành Nỗi nhớ
Có trầm tích kết tụ khí phách những anh hùng
Giản dị như chân lý
Thật như sự thật
Cao đến Đức độ
Có một tượng đài lấp lánh: Tướng Văn!

14h00, 7/10/2013
     
NSUT.Lê Chức
(Hội NSSK Việt Nam)



THƯƠNG TIẾC ĐẠI TƯỚNG - NGƯỜI HIỀN

Tiếc thương Đại tướng đi rồi
Trời non nước Việt bời bời niềm đau!
Ngàn xưa cho tới muôn sau
Người như Tướng Võ phải đâu dễ tìm!
Xót xa triệu triệu con tim
Hòa chung nhịp đập nỗi niềm tiếc thương.
Người về cực lạc Tây Phương
Độ trì đất nước con đường tiến lên
Mạnh giàu, vạn thuở bình yên!
Gương trong Đại tướng – Người Hiền – sáng soi
Tiếc thương Đại tướng về trời
Nhân dân, nhân loại đời đời nhớ ơn!
Tượng đồng, bia đá cũng mòn
Tâm – Tài tướng Võ như non nước mình!
Trẻ già một dạ đinh ninh
Kính cầu Đại tướng anh linh rạng ngời!
Như ngôi sao sáng giữa trời!

Nguyễn Thị Mỹ Dung
(Hội Nhà văn Hà Nội)

Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam

Tags :
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}