Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Thơ trong lỗ đen

Chủ Nhật, 09/08/2015 00:16 GMT +7
Nguyễn Khắc Phục

Rồng vàng nấp trong cỏ
Chó đen nấp bóng rồng
Ta nấp trong tự ngã
Rồng xua đuổi chó đen
Chó đen cong đuôi chạy
Ta nấp vào em
thè lưỡi thở
Và ve vẩy vẫy đuôi
1
Sông Không Đáy bao giờ cạn nước
Đỉnh Không Tên cây cỏ không tên
Ai lên gội mớ tóc tiên
Sợi dài buộc gió sợi mềm gói trăng
Ai đi dệt tấm vô thường
Thêu nên hình tướng mười phương ta-bà
Yêu trong vô lượng thiên hà
Nhớ trong muôn một mới là nhớ nhung...
2
Em cãi cọ với cơ thể em
Anh phung phí tinh khí của mình
Thế là có hai cặp tình nhân dưới một mái nhà
Một cặp yêu nhau
Còn cặp kia lườm nguýt
Họ lôi cả thánh thần và Nit-sơ vào chăn
Các vị khách ướt sũng từ đầu đến chân
Ra đến cửa bỗng thầm thì xoa xuýt
- Phải yêu thôi, mặc mẹ các triết nhân!
3
Giữa khuya ta ngồi dậy
Ngõ hiu hắt ánh đèn
Gió vờn cây run rẩy
Ta đã thành nửa đêm
4
Anh chỉ biết tình này anh vô lượng
Vô lượng em và vô lượng anh
Vô lượng thời gian vô lượng không gian
Vô lượng cả những gì anh chưa nói
Vô lượng chứa những khổ đau hờn dỗi
Vô lượng tình thăm thẳm vô lượng yêu
5
Bên ta có gì nhỉ
Những câu thơ mất máu
Những bài ca ưu phiền
Tiếng quạt đêm rên rỉ
Ai gõ nhịp thời gian
Tóc thôi hết chỗ bạc
Mắt thôi hết rộn ràng
Hau háu nhìn lên mạng
Ta về chỗ muôn năm
Trên đỉnh Vô Danh ấy
6
Bàn phím mưa gõ nhịp trên cây
Ngõ hẹp phả ra tiếng thở dài oi bức
Ngân lên bài ca đêm cho những cặp tình nhân hạnh phúc
Anh mở toang khung cửa đợi em
Giang cánh bay về ào ạt thủy triều đêm
7
Anh xếp hàng chầu chực suốt đêm
6 giờ sáng thiên đường chưa chịu mở
Anh rít thuốc và càu nhàu một tí
Với viên quan già khó tính canh cửa thiên đường
Rồi quả quyết nịnh hắn ta là tốt nhất
Bèn làm thơ ca tụng chuyện xếp hàng
8
Em tối thượng gọi anh về Chính Ngọ
Vực trống đau thương bỏ lại dưới chân
Ngước mắt ngắm mặt trời rực rỡ
Anh lội qua sông Không Đáy gặp em
9
Anh tưởng đã trơ trơ làm đá gỗ
Chẳng bao giờ còn nức nở lời phiêu
Anh đã tưởng đêm tàn trong ngõ nhỏ
Chẳng bao giờ cô Tấm trả hài thêu
Anh đã tưởng bão rung chim vỡ tổ
Chẳng bao giờ được nhớ một người yêu
10
Trên đỉnh Không Tên vang tiếng chuông chùa Địa Ngục
Dưới sông Không Đáy nước chảy nhờn nhờn
Càng lặn ngụp càng mất bóng nhân duyên
Càng lên cao gào hú
Chính ta thành tiếng vang
11
Đỉnh Không Tên bóng tối bao trùm
mặt trời mọc lúc em quay trở lại
Và như thế, chẳng còn gì tê tái
Em là hừng đông thứ nhất của ta chăng
12
Thơ đãng trí như một tên ăn cắp
Không nhớ ra vừa móc túi của ai
Bao nhiêu chữ, bao nhiêu nhạc điệu
Tự nghìn năm xưa các thi sĩ dâng đời
Anh móc túi đấng thiêng liêng lấy lại quả tim mình
Đã đặt cọc cho ngài món nợ ba sinh
Trả nguyên vẹn cho em
Ngài giận dữ quở anh
Anh bẩm ngài: Con đãng trí như thơ!
13
Những ngôi sao đã tắt trước nửa đêm
Và màn hình đã tắt
Khói thuốc lá đặc quánh trong hộp diêm
Cây nến thắp lên ngọn lửa đen
Và hôi hám bị cùm trong ngục tối
Không còn cả những tên say rượu
Đi lang thang hò hát vu vơ
Và khô héo bài ca trên đỉnh núi
Miền im lặng bật lên tiếng tru tréo
Của những giấc mơ ằng ặc thở trong đêm
Và ta bật gốc
14
Con bệnh
 
Mọi người hoảng hốt trước căn bệnh kì quặc của y. Căn bệnh sợ đồng hồ. Y bắt tháo rỡ tất cả những chiếc đồng hồ ở những nơi mà y có thể trông thấy chúng: trên tay, trên tường, trên điện thoại di động, trên ti-vi, thậm chí ai tình cờ nhắc đến hai chữ đồng hồ trước mặt y cũng khiến y ngây ngấy sốt.
 
Chối bỏ cái vật dụng đong đếm thời gian cổ điển và tàn khốc ấy, y đếm nhịp sống của mình bằng nỗi nhớ nàng. Được nghe, đọc, viết với nàng, đó là ngày của y. Ngược lại, bằn bặt tin tức, giọng nói khàn khàn như reo vui, hơi thở, chữ viết, nụ cười khanh khách của nàng, nghĩa là đêm tối, chết chóc dù lúc đó, ngày đang chính ngọ.
Y yêu nàng không biết lấy cái gì trên thế gian này để so sánh về mức độ vô bờ bến, về màu sắc kì diệu hơn cả kính vạn hoa, thơ ca, âm nhạc, mọi câu chuyện ẩn dụ, công án phật giáo, các khái niệm triết học, huyền thoại... đều nhợt nhạt khi đặt bên tình yêu của y với nàng.
 
Cho đến một ngày kia, đang làm việc, y gục ngay bên máy tính. Cánh tay trái của y gần như buông xuôi, buồn bã. Cái đầu của y lắc lư như một quả dừa khô héo cuống sắp rụng xuống đất. Trái lại, con tim y chưa bao giờ tươi trẻ và nồng nhiệt đến thế. Nằm lọt thỏm trong cái cơ thể già nua, bệnh hoạn, xộc xệch của y, con tim tỏ ra là một kẻ ích kỷ và quá lo xa, bảo y:
 
- Thôi, ta biến đây. Ở lại có khi cháy thành vạ lây, các người ọp ẹp thế kia, làm sao thành mái nhà cho ta an trú.
Và con tim-kẻ nhung nhớ vô bờ bến, kẻ thương yêu không gợn chút trần ai, tẩu thoát khỏi lồng ngực y, mò lên đỉnh Không Tên tìm nàng.
 
Và đây là câu cuối bài ca tẩu thoát của nó mà những kẻ tiều phu nghe được khi lên núi đốn củi:
 
- Anh thoi thóp tìm em từng giây phút...
________
Hai bức tranh của Nguyễn Khắc Phục
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}