Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Thương tiếc Trần Văn Khê

Thứ Sáu, 26/06/2015 00:46 GMT +7
Trương Sỹ Hùng
 
 
Tom! Tom! Chát! Ơi là tom với chát!!!
Tiếng ca nương! Thương - tiếc - nhớ hiền huynh
Dù Phật thuyết: "- Đời là cõi phù sinh"
Gió lật nhẹ chữ "Tây phương cực lạc"
 
Câu "Thập ân" luyến láy đầm nốt nhạc
Đường quê hương nghệ sĩ xẩm vái chào.
Vẳng lũy tre tiếng ru trẻ ngọt ngào
Nhã nhạc cung đình đã trở về với Huế.
 
Hò, ví dặm trên khắp miền xứ Nghệ
Theo dấu chân Anh đi hết thế gian này.
Bốn phương trời, Âu- Á- Mỹ... phủ đầy
Hậu chiến Việt Nam...khúc dân ca đằm thắm
 
Thủ đô Pa ri có nhớ ngày giá lạnh
Ngõ hẻm Công poanh, anh thăm viếng đôi lần
Khi Anh đến, tiếng thơm còn kể mãi
Kính cẩn ngiêng mình, mơ về lại Tiền Giang
 
Hà Nội đây, trường thuốc mở đầu trang
Thời trẻ tuổi, Anh trễ đường sinh kế
Tai thẩm âm, sợ tên rơi đạn nổ
Gỡ phím đàn, không phẫu thuật trái tim
 
À ơi..à...ơi! những cánh cò bay lả
Rợn chân trời, biển lúa vẫn lan xa
Những đêm xuân tiếng dế chũi hòa ca
Tối mùa hè "cuốc...cuốc" rền giục giã
 
Tám phần mười thế kỷ đã đi qua
Tâm gọi tính Anh trở về Tổ Quốc 
Sông Sài Gòn cuộn dòng sóng nước
Bèo lục bình từng mảng lững lờ trôi
 
Vách đá Trường Sơn rì rầm thác dội
Tiếng cồng đánh thâu ngày suốt tối
Nỗi buồn dài não nuột vuốt âm chiêng
Trần Văn Khê, người đang đến cõi thiêng!
 
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}