Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Bài Viết:

 

Trên đèo Mẹ bồng con

Nhiều tác giả | Thứ Tư, 13/05/2015 08:55 GMT +7
Chùm thơ của nhiều tác giả.

ĐÀO TRỌNG THỬ
 
Trên đèo Mẹ bồng con
(Kính tặng những người vợ liệt sĩ)
 
Có con đâu để được bồng
Chồng đi ra trận con không ra đời
“Gió đưa cây cải về trời”…
Lời ru em thuộc – thuộc rồi ru ai!
*
Hẹn rằng hết giặc ngày mai
Anh về em đẻ con trai nối dòng
Mỏi mòn tháng đợi năm trông
Chiến tranh kết thúc người không trở về!
*
Cõi người như thực như mê
Em thành quả phụ lòng tê tái lòng
Đất trời xanh ngát một vùng
Nên đèo dốc cũng mở lòng bồng con.

ĐÀM CHU VĂN
 
Khúc hát người mở cõi
(Kính dâng hương hồn Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh và những bậc tiền bối mở cõi phương Nam)
 
Gươm mẻ bao trận mạc
Thành cái rựa chặt cây
Thành mái dầm quạt nước
Theo ta khai mở đất này.
*
Dấu người mờ về tiền sử
Mịt mùng rậm rịt ngàn cây
Hoang lạnh tiếng gầm thú dữ
Bầy đàn tanh rợn máu say.
*
Ta cất lên câu hát cổ:
“Làm sao cho sắc con dao”(1)
Núi rừng bỗng nhiên tỉnh thức
Chim muông vỗ cánh lên ào.
*
Ta cất lên câu hát nữa
Cánh cò chấp chới trắng đồng
Lúa vàng về từ mơ ước
Rộn ràng phố chợ, mặt sông…
*
Ngọn giáo cắm làm cột mốc
Ngăn cho hoang hắt khỏi tràn
Đất nước nghìn năm văn hiến
Ngọn nguồn nối mạch ca dao.
*
Đất nước duỗi dài vạn dặm
Đứng lên chân ngập phù sa
Bình minh hồng tan sương trắng
Sáng tươi một dải sơn hà!
 

(1) Nguyên lời: Tay cầm con dao, làm sao cho sắc…

NGUYỄN THỊ HỒNG PHƯƠNG
 
Ôi đẹp trăng rằm!
 
“Đẹp trăng rằm, ôi đẹp trăng rằm”(1)
Cho đời lai láng một vườn trăng
Vành vạnh sáng trưng đưa chân tôi đến
Đồng Nai mênh mông thơm đồng lúa chín
Nắng sớm rắc vàng trên luống mạ xanh
Hương quê thoang thoảng dịu mát thơm lành
Đàn bò đủng đỉnh ven bờ gặm cỏ
Khoai sắn mượt mà hoa cà tím nụ
Lúa đòng đòng thi trổ vượt lên nhanh
Sóng lúa nhấp nhô cò trắng giăng giăng.
*
Tháng Giêng trăng tròn cột mốc dừng chân
Đồng Nai trong tôi tỏa sáng vô ngần.
 
 

(1): Lời một bài hát

HOÀNG VĨNH PHÚ
 
Trên đất Hiệp Hòa
 
Cù lao Phố, trời trong, nắng ấm
Sông Đồng Nai ôm ấp chảy bao quanh
Hoa cau nở, hương bay trong gió sớm
Hàng dừa nghiêng soi bóng nước lung linh.
*
Đường tấp nập đông vui, mùa gặt tới
Hạt lúa vàng no nắng những sân phơi
Vườn nhà ai lá xanh trùm mát rượi
Hoa giấy xòe như cánh bướm chơi vơi!
*
Đất trăn trở những đường cày hối hả
Năm ba mùa thôi thúc bước đi lên
Mắt trong sáng, bàn tay người giục giã
Từ ngày gieo hạt giống đầu tiên.

NGUYỄN HOÀI NHƠN
 
Đò ơi!
 
Gọi đò rát ruột đò ơi
Giật mình lũ vạc bay vùi nhàu đêm
Hai bờ như mí mắt quen
Khép sâu tiếng gọi lụy phiền, nôn nao
Đò ơi! Ì oạp sóng chao
Ơi đò! Nghẹn tiếng mình gào dội sang
Úp tay sấp ngã không gian
Nửa đời lỡ chuyến đò ngang đêm này
Gió khuya lật trở heo may
Chân bùn sùi sụt tanh ngầy vị sông
Đò ơi mấy nỗi đường vòng
Mi như một mảnh trăng cong lím chìm
Bước sông ngắn ngủi khó tin
Bước đời dài nấc tiếng mình gọi mê!
*
Đôi bờ hoang lạnh tái tê
Đốm sao sụt sáng cầm khuya bóng sào.

TRẦN THỊ HƯƠNG LAN
 
Mùa vội
 
Suốt bốn mùa anh thức đợi em
Cây hoàng lan mồ côi đêm lạnh
Một mình anh xuống phố
Mắt lá đêm trĩu giọt sương đầy
Gom góp cuộc tình gầy
Mùa qua mùa vội lắm
Lá non bỗng chốc biếc màu xanh.
*
Qua mùa gió khắc khoải lòng anh
Thì thầm mãi tên em nhớ
Bâng quơ nhận nỗi buồn vô cớ.
*
Đến một ngày vụt mất tuổi xanh
Em lạc dấu giữa muôn trùng thương nhớ
Anh chẳng còn bỡ ngỡ
Bước chân em run rẩy trái tim mình.

PHAN QUANG HỢP
 
Chợ Vĩnh An
 
Vĩnh An phơi nắng dưới trời
Lòng hồ trải rộng chờ người soi gương
Chợ chiều xuống khói như sương
Áo màu chen buổi tan trường đi qua.
*
Đất đồng nắng đục mưa thoa
Mà hương trái chín bay xa vườn đồi
Môi em chúm chím nụ cười
Người về nặng nợ trông vời chiến khu.
 

VŨ ĐỨC HẬU
 
Đi, về
 
Khi đi gà gáy te te
Khi về gió thổi trăng hè lên cao.
*
Khi đi máy chuyển rầm rào
Bộn bề là chuyến hàng vào, hàng ra
Yêu nhau làm việc thành ba
Khi về nhớ máy, thương ca lạ chừng
Ở đâu gian khó đã từng
Về đây vui máy – rưng rưng cả lòng
Đời như mạch nước giếng trong
Nào xưa cảnh cũ ngược dòng xót xa…
*
Khi đi phượng nở nghìn hoa
Khi về điện tỏa – sao sa sáng trời
 
                    Khu công nghiệp Biên Hòa, 2012

ĐẶNG MINH HÂN
 
Hồi ức Mã Đà
 
Năm năm sống giữa Mã Đà(1)
Năm năm gắn bó thiết tha cuộc đời
Nơi đây đâu được nghỉ ngơi
Thiếu cơm, lạt muối bao người ốm đau.
*
Lắm khi ở suối Bà Hào
Sốt rừng ác tính lo âu bạn bè
Người đào huyệt, kẻ vót tre
Tưởng đâu nằm lại Khu Đ năm nào!
*
Mỗi lần qua khỏi cơn đau
Mối tình đồng chí thương sao mặn nồng
Ngày đêm bom đạn chất chồng
Mỹ càn, ngụy quét vẫn không ngại gì.
*
“Khu Đ đi dễ khó về
Lính vô mất mạng, quan về mất lon”
Câu thơ ai vẽ nên hồn
Ẩn trong mạch máu sắt son tim hồng
*
Mỗi khi ngồi cạnh dòng sông
Đọc thơ anh Tám(2) mà lòng chứa chan
Thơ anh thúc giục lên đàng
Thơ anh như lửa đốt ngang quân thù.
*
Đừng quên ta nhé, rừng ơi!
Tim ta vẫn đập, vẫn tươi màu hồng
Mã Đà một góc miền Đông
Ta là hạt cát giữa lòng Khu Đ.
 

(1): Tác giả công tác Ban Y miền Đông từ 1965 – 1969
(2): Nhà thơ Huỳnh Văn Nghệ (1914 – 1977)

TIÊU THANH GIANG
 
Bài ca người thợ lò
 
Chúng tôi những người thợ lò
Đi ca trong niềm say mê
Như ngọn lửa hồng rực cháy
Thắp sáng niềm tin hôm nay.
*
Chúng tôi những người thợ lò
Khơi dòng suối lửa lung linh
Đón tấm thép hồng rực cháy
Để ngày mai đẹp những công trình.
*
Ai bảo thợ lò vất vả?
Chúng tôi chỉ thấy lòng reo vui
Ai bảo thợ lò nóng bức
Chúng tôi chỉ có nụ cười tươi.
*
Ánh lửa và nhịp đời công nghiệp
Hát ca đời mới hôm nay
Ánh lửa đem về hạnh phúc
Cho hôm nay và ngời sáng tương lai.

ĐỖ MINH DƯƠNG
 
Thăm Văn miếu Trấn Biên
 
Vòng theo hồ nước đồi cây
Người đi lễ hội chim bay mái chùa
Gác Khuê Văn lộng gió lùa
Nét Thăng Long giữa Biên Hòa bừng lên…
*
Ta vào Văn miếu Trấn Biên
Nghĩ suy đạo học suốt nghìn năm xa
“Hiền tài – nguyên khí Quốc gia”
Sân Trình, đạo Khổng làm ra thánh thần
Dẫu đi trọn kiếp phong trần
Vẫn chưa hiểu hết chữ Nhân là người
Bể dâu mấy cuộc đổi dời
Nhân tài đất nước bao người hiển vinh
Nhọc nhằn hai chữ công danh
Nước non, thế thái, nhân tình… đầy vơi.
*
Ngàn năm đạo học – người ơi
Khơi trong gạn đục từ nơi cội nguồn.

XUÂN BẢO
 
Đền tưởng niệm Rừng Sác
 
Con đường vươn mình ra phía biển
Mùa xuân nao nức tiễn người đi
Thương về rừng Sác thời chinh chiến
Đoàn 10(1) hỏi có mấy ai về?
*
Một nét tươi son đền tưởng niệm
Anh hùng sống mãi với non sông
Nhơn Trạch rộng thêm nhà máy mới
Ta đi vời vợi nắng nghìn trùng.
 
 

(1) Đoàn 10: Bí số của Đoàn đặc công Rừng Sác
 

HẠNH VÂN
 
Chân trần
 
Chân trần mẹ bước sớm hôm
đồng xa trĩu nặng gánh mòn hai vai
cập kênh đêm ngắn ngày dài
giấc chưa tròn đã sớm mai tảo tần
 
lặn vào vết nứt gót chân
một chao chát nắng một ầm ào mưa
nổi nênh sương gió đã thừa
hài xinh trẩy hội vẫn chưa một lần
 
an nhàn xa
khó nhọc gần
mùa thương neo lại bước chân nhịp nhàng
bốn mươi xuân mẹ rẽ ngang
bước chân vào cõi vĩnh hằng ngàn năm
 
mùa qua
trăng khuyết lại rằm
một mình ba lại chân trần
mẹ ơi!

KIỀU VĂN PHẨM
 
Đồng vọng
 
Lá khép mi thiền, hoa ngủ gật
Đêm nghiêng về phía trăng chênh chếch
Soi bóng hàng cây phảng phất ai
Cảnh vật như mơ, lòng rất thật.
 
Tôi đứng giữa vườn trăng lồng bóng
Thấy đất nối trời làn sương mỏng
Xưa nhận của ai chút tình hờ
Để tim mình hóa tia lửa bỏng.
 
Đêm nghe nhạc côn trùng đồng vọng
Tôi mượn âm thanh quyện với thơ
Gửi hồn về phía hoa đỏ mộng
Chỉ chạm chút thôi nhớ đến giờ.
 
Xin trả trăng rằm cho mây gió
Xin trả vườn khuya cho cây cỏ
Trở vào, ôm gối chiếc, chăn đơn!
Tìm giấc mơ xưa còn dang dở

LÊ CẨM LYNH
 
Hoa đại trắng
(Ở nghĩa trang liệt sĩ Đồng Nai có trồng hoa đại, hương tỏa thơm ngát)
 
Hoa đại trắng ngần
Rơi trên thảm cỏ nghĩa trang
Chiều nay mình về thắp nhang mộ bạn.
 
Ba mươi năm rồi lũ tuôn, hạn hán
Như ngày xưa mưa bom bão đạn
Hoa đại vẫn trắng tinh trên thảm cỏ xanh rờn.
 
Hoa đại trắng trước sân chùa
Cái trắng ngần từ ngàn xưa
Nay lại trắng nơi nghĩa trang xứ sở.
 
Hoa đại trắng
Trắng rất trắng như màu bia mộ bạn
Thơm rất thơm
Như khói nhang thắp từ lư hương phần mộ bạn nằm.
 
Rải rác một vài bông đại
Rắc lên mộ đồng đội vô danh
Hình ngôi sao năm cánh
Thăm thẳm nhìn trời.
 

HOÀNG ĐÌNH NGUYỄN
 
Chiều nhớ chiều
 
Về hướng ấy quê em
Cách biệt mấy dòng sông
Anh mỏi mắt chờ trông
Con đò neo bến đợi…
 
Có một thời nông nổi
Mình để lỡ đời nhau
Chầm chậm chiều qua mau
Mang nỗi buồn da diết…
 
Chiều nhớ chiều ly biệt
Cà phê nhỏ giọt sầu
Mưa dài mấy cơn đau
Nghe trong lòng nuối tiếc.
 
Chiều nhớ chiều da diết
Mình chẳng thể còn nhau…
 

LÊ ĐĂNG KHÁNG
 
Đồng đội
 
Từng vạt khói lên chiều thẫm lại
Hun hút bờ xa đốm lửa đồng
Trẻ con lùa vịt ven chân rạ
Xao động dòng kênh cá đớp trăng
 
Ruộng đã lên xanh bên ruộng chín
Một nắng hai sương đất chuyển mình
Mặt trời vừa khuất trăng đã tỏa
Như muốn sẻ chia nỗi nhọc nhằn
 
Tiếng ai gọi nghé trên đồng nội
Tiếng vọng mơ màng giữa chiều xuân
Người về thành thị còn nấn ná
Bởi nhịp cầu tre níu bước chân
 
Em gái ngoại thành tay thoăn thoắt
Dưới trăng em tỉa những nhành mai
Kịp khi đến hẹn cành kết nụ
Em ướp mùa xuân trong búp tay.

TẦN HOÀI
 
Những cụ già cổ tích
 
Đi qua cuộc chiến tranh
Ta gọi một dù có hai thằng giặc
Tiếp nối nhau thay chỗ đứng ngồi.
 
Ký ức như rừng rậm
Thành vách đá núi cao
Sâu – vực sông, rốn biển
Chẳng đủ ngôn từ cho nhân loại
Xa xót
Ngợi ca …
Những cụ già già hơn tuổi thọ
Những cột đá hình hài lịch sử
Đang lội giữa ruộng cày
Hay ngồi bên bếp lửa
Đong đếm gạo từng bơ, từng bữa
Không dám ngẩng nhìn lên đâu đó những lầu cao !
***
Ký ức chẳng cho vay
Như anh chàng hà tiện
Để dành ư?
(Tôi đã gặp những cụ già như trong cổ tích
Đang dẫm đời mình như trên những viên đá ký ức xa xăm…)
***
Ai sẽ xây mồ bằng ký ức
Hay bụi thời gian sẽ xây hộ mai sau???

HUYỀN TÙNG
 
Mùa hoa bưởi
 
Nhớ một mùa hoa bưởi
Trên xứ sở Tân Triều
Hương lừng thơm Vĩnh Cửu
Em chớm nở mùa yêu
*
Tặng tôi chùm hoa nhỏ
Trong giờ phút chia tay
Tình em như đất đỏ
Khi trời mưa lay phay
*
Bên hiên nhà mái lá
Bóng đêm đã tràn về
Nhẹ nhàng hôn đôi má
Điện lan truyền đê mê…
*
Năm năm về trở lại
Lòng không khỏi ngỡ ngàng
Hoa xưa giờ quả mọng
Mà tình càng chứa chan!

LÊ LIÊN
 
Mưa Biên Hòa
 
Chiều lên từ thành phố
Mắt bụi mơ màng lõa xõa mưa bay
Đường về đài Kỷ Niệm
Không người lại qua mưa xối xả dâng đầy.
 
Đi giữa Biên Hòa muốn hát to lên
Câu thơ viết dở cơn mưa chiều đánh tráo
Đoạn bùng binh ngập nước
Hạt mưa cuối mùa rơi giữa lòng ta…
 
Phố lại ồn ào ngổn ngang mùa xây dựng
Ngõ Ngô Quyền tà áo trắng chân mây
Tan cơn mưa là xuân về trước mặt
Giọt nắng đầu mùa đang gọi phố thơ đây.
 
 
AN QUẾ
 
RÉT NÀNG BÂN
 
 
Thèm chút nắng cho ngoài này bớt lạnh,
Khi mùa xuân vẫn còn rét nàng Bân.
Trời thương người nên dằn lòng chẳng nổi
Trước tình yêu- khát vọng sáng tươi dần
 
Nắng và mưa đều do trời đất
Sao hình như cái rét chỉ ngoài này
Để nỗi nhớ như gió mùa: da diết
Để hai niềm ấm lạnh chung say
 
Hoa xoan không còn tím lối xưa
Dẫu dạo gót lối đi sạch sẽ
Thèm lấm lem cho vơi nỗi nhớ,
Tháng ba nào náo nức hội làng ta.
 
Mưa bụi bay cho cái rét đậm đà,
Thèm chút nắng dẫu chỉ là nắng quái.
Trong ấy, ngoài này dẫu xa biết mấy,
Vẫn ấm lòng bởi có nắng yêu thương!
 
 
 
LÊ CÔNG
 
Mẹ
 
 
Sinh nhật mẹ là ngày nào
Mà tên tuổi lại lẫn vào khói hương
Còn in bóng mẹ trên tường
Còn nghe ngân vọng lời thương khắp nhà
Ngày hè, khói quyện sắc hoa
Phút giây cuối, phút chia xa nát lòng
Lưng cơm dưới ngọn nến hồng
Tim rưng rức, lệ tự lòng con sa.
Tags :
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}