Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tuần tin:

 

Từ lời tiên tri của Bác Hồ

Phạm Hùng | Chủ Nhật, 06/10/2013 15:49 GMT +7

(Văn Hiến) - Theo hồi ức Thượng tướng Phùng Thế Tài, nguyên Tư lệnh Quân chủng Phòng không Không quân, cuối năm 1962, trong một lần ông được gặp, báo cáo với Bác Hồ về công tác sẵn sàng chiến đấu, Bác đã chỉ thị: “B52 bay cao hơn 10 cây số mà trong tay chú hiện nay chỉ có cao xạ thôi... Ngay từ bây giờ, là Tư lệnh Bộ đội Phòng không, chú phải theo dõi chặt chẽ và phải thường xuyên quan tâm đến loại máy bay B52 này”.

JPEG - 23.2 kb

 

Năm 1964, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Dù đế quốc Mỹ có lắm súng, nhiều tiền, dù chúng có B57, B52 hay “B” gì đi chăng nữa, ta cũng đánh. Từng ấy máy bay, từng ấy quân Mỹ ta cũng đánh; mà đã đánh là nhất định thắng”. Và năm 1967, Bác tiên đoán: “Sớm muộn rồi đế quốc Mỹ cũng đưa B52 ra đánh Hà Nội, rồi có thua mới chịu thua. Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng chỉ sau khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Khi Bác Hồ chính thức giao nhiệm vụ

Thượng tướng Phùng Thế Tài kể rằng khi ông được giao nhiệm vụ Tư lệnh PK-KQ, Bác Hồ đã hỏi: “Chú đã biết gì về B52?”, rồi Bác nói tiếp: “Nếu chú có biết bây giờ thì cũng chưa làm gì được vì nó bay cao, bay nhanh”. Đúng là lúc này, việc nghiên cứu về B52 và cách đánh chưa được đặt ra vì Quân chủng (QC) mới thành lập, cả tập thể cán bộ đang tập trung cho việc xây dựng phát triển lực lượng, bố trí thế trận phòng không bảo vệ bầu trời miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Năm 1964, QC báo cáo với Bác thành tích chiến đấu bảo vệ mục tiêu ven biển từ Quảng Bình đến Quảng Ninh, Bác vui mừng tuyên dương công trạng của quân và dân ta, nhưng Bác vẫn không quên nhiệm vụ nghiên cứu đánh B52. Bác hỏi: “Các chú đã chuẩn bị đánh B52 như thế nào rồi?”. Thực tế cho đến đầu năm 1964, máy bay B52 chưa xuất hiện trên chiến trường Việt Nam, các tài liệu về B52 cũng chưa nhiều. Vào giữa năm 1964, Mỹ chọn căn cứ Anđơxơn trên đảo Guam (Mỹ) làm căn cứ xuất phát của máy bay chiến lược B52. Bằng nhiều con đường khác nhau, ta đã biết được B52 là loại máy bay chiến lược hạng nặng tầm xa do hãng Boeing sản xuất năm 1954, trang bị cho không quân Mỹ từ 1955. Đến năm 1961, loại máy bay này đã qua 8 lần cải tiến, có thể mang từ 17 đến 30 tấn bom, bay liên tục 21 giờ trên chặng đường từ 12.000km đến 16.000km, hoạt động được cả ban đêm trong điều kiện khí hậu phức tạp, bay ném bom ở độ cao 9-11km, với kíp lái 6 người.

B52 còn được trang bị 15 máy gây nhiễu điện tử, 2 máy gây nhiễu bằng sợi kim loại, có tên lửa nhử mồi để nhiễu loạn ra-đa đối phương, có pháo chống máy bay đặt ở phía đuôi. Trong thời gian đưa B52 ném bom Việt Nam, Mỹ có khoảng 450 chiếc B52. Báo chí Mỹ đã không ngớt quảng cáo để gây ấn tượng với thế giới về loại “siêu pháo đài bay” này. Họ gọi đây là vũ khí chiến lược “vô địch”, “bất khả xâm phạm”.

Đầu năm 1965, cùng với việc đổ quân vào miền Nam Việt Nam, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Mắc Namara đã quyết định điều động lực lượng B52 tới căn cứ không quân Mỹ ở Anđơxơn. Và bắt đầu từ tháng 4/1965, Liên đoàn Không quân chiến lược số 3 của Mỹ được lệnh thực hiện chiến dịch ném bom rải thảm mang tên “Cung sáng” ở miền Nam Việt Nam.

Ngày 18/6/1965, lần đầu tiên Mỹ sử dụng 30 chiếc B52 từ đảo Guam, vượt 9.000km, bay liên tục trong 12 giờ rồi thực hiện cuộc ném bom rải thảm xuống vùng dân cư ở Bến Cát (Bình Dương), phía Tây Bắc Sài Gòn. Sau đó, Mỹ tiếp tục dùng B52 để yểm trợ cho các cuộc hành quân của lính Mỹ và Nguỵ. Theo số liệu thống kê của Lầu Năm góc, trung bình mỗi tháng trong năm 1965, Mỹ tiến hành 300 phi vụ B52 ném bom rải thảm xuống miền Nam Việt Nam; năm 1966 tăng lên từ 600 - 800 phi vụ/tháng.

Để ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc cho chiến trường miền Nam, ngày 12/4/1966, lần đầu tiên Mỹ sử dụng B52 ném bom rải thảm xuống đèo Mụ Giạ (Quảng Bình), cửa ngõ của đường Hồ Chí Minh. Bác mời đồng chí Đặng Tính, Chính uỷ Quân chủng Phòng không-Không quân lên báo cáo tình hình và trực tiếp giao nhiệm vụ cho quân chủng: "Máy bay B-52 Mỹ đã ném bom miền Bắc. Phải tìm cách đánh cho được B-52. Nhiệm vụ này Bác giao cho các chú Phòng không - Không quân".

Cuối năm 1967, khi làm việc với Bộ Tư lệnh PK-KQ, Bác Hồ lại khẳng định: “Sớm muộn rồi đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B52 ra đánh Hà Nội. Phải dự kiến trước tình huống càng sớm càng tốt để có thời gian suy nghĩ, chuẩn bị… Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng sẽ chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Những lời dặn dò của Bác đã thôi thúc quân chủng thành lập các đoàn nghiên cứu về B52 một cách kỹ lưỡng và đề xuất các phương án tác chiến cho nhiều tình huống, tổ chức nghiêm túc công tác luyện tập cách đánh B52 cho các binh chủng không quân, tên lửa, pháo phòng không.

Quyết tâm chiến lược, bộ óc sáng tạo và bàn tay vàng

Để có vũ khí trừng trị được B-52, Bác đặt vấn đề với Liên Xô chi viện cho Việt Nam vũ khí tên lửa phòng không. Dưới sự giúp đỡ của Liên xô, Trung đoàn tên lửa phòng không SAM-2 đầu tiên mang phiên hiệu H36 ra đời.

Việc xây dựng quyết tâm dám đánh và quyết thắng B-52 được đặt ra ngay từ khi đế quốc Mỹ bắt đầu sử dụng máy bay B-52 đánh phá ở chiến trường miền Nam. Phải đánh thắng B-52 là mối quan tâm đặc biệt của Bác Hồ và cũng là quyết tâm của quân dân ta. Lãnh đạo Quân chủng PK-KQ báo cáo Bác ý định đưa lực lượng tên lửa, ra đa vào chiến trường phía Nam tìm cách bắn rơi máy bay B-52, để củng cố ý chí quyết thắng và xây dựng niềm tin đánh thắng B-52 cho bộ đội. Người suy nghĩ rồi thong thả nói: "Đúng, muốn bắt cọp phải vào tận hang". Tháng 5-1966, một số đơn vị tên lửa, ra đa và những cán bộ có kinh nghiệm của quân chủng đã được cấp tốc đưa vào chiến trường. Trung đoàn tên lửa H38 - đơn vị hoả lực đầu tiên nhận trọng trách lớn lao này, đã vượt qua muôn vàn gian khổ, khó khăn đưa tên lửa vào Vĩnh Linh, đánh dấu chặng đường đầu tiên trên con đường dài đi đến chiến thắng B-52.

Ngày 17-9-1967, Phân đội tên lửa 84, Đoàn H38 lần đầu tiên chỉ trong vòng 30 phút đã kịp thời phát hiện và bắn rơi 2 chiếc B-52 trên bầu trời Vĩnh Linh. Nhận được tin vui từ Vĩnh Linh ra, các đồng chí lãnh đạo Quân chủng PK-KQ muốn báo tin ngay đến Bác nhưng lúc đó đã khuya, sợ Bác thức giấc, đồng chí Tư lệnh đã gọi cho đồng chí Vũ Kỳ (thư ký của Bác) thì được biết Bác vẫn chưa ngủ.

Đồng chí quay số 01 (mật danh điện thoại của Bác), Bác nhận ra giọng đồng chí Phùng Thế Tài và hỏi ngay:

- Chú Tài đấy à? Có việc gì thế? Bắn rơi B-52 rồi phải không?

Việc Bác đoán trước đã bắn rơi B-52 là xuất phát từ niềm tin tuyệt đối của Người vào lòng dũng cảm, trí tuệ, khả năng sáng tạo của bộ đội ta.

Sau khi địch dùng B52 đánh phá Hải Phòng ngày 16/4/1972, quân chủng PK-KQ đã chỉ thị cho Sư đoàn PK bảo vệ Hà Nội lần lượt đưa một đến hai trung đoàn tên lửa vào đường Trường Sơn để tiếp xúc và nghiên cứu mức độ gây nhiễu điện tử của B52. Các đơn vị này đã tổng hợp, ghi nhận về chiến thuật chống B52 của tên lửa phòng không SAM-2.

Cùng với những nghiên cứu về tính năng kỹ chiến thuật của B52, cách ném bom của B52 và các lực lượng không quân hỗ trợ B52, Cơ quan Tham mưu quân chủng đã đúc kết thành cuốn “cẩm nang đỏ” về phương pháp tác chiến chống B52, gồm các phương án đánh B52 trong nhiễu, đánh B52 khi mục tiêu bay thẳng vào; hướng dẫn cụ thể từng cách đánh cho các lực lượng chiến đấu, đặc biệt là binh chủng tên lửa, đồng thời chỉ đạo ngay trong chiến dịch, các lực lượng phải kịp thời rút kinh nghiệm và nhanh chóng phổ biến tới các đơn vị.

Trong cuốn sách “Chiến tranh tại Việt Nam là thế đó” xuất bản tại Ukraine năm 2005, đã được Nhà xuất bản Chính trị - quốc gia dịch sang tiếng Việt, Thượng tướng Khiupênen, nguyên Trưởng đoàn chuyên gia quân sự Liên Xô tại Việt Nam từng nói: “Trao vũ khí tên lửa cho các bạn Việt Nam là trao nó cho những bộ óc sáng tạo và những bàn tay vàng”.

Quả thật, nếu tên lửa của các bạn Liên xô không có những bộ óc sáng tạo và những bàn tay vàng của những người lính “bộ đội cụ Hồ” Việt Nam thì sẽ không có kỳ tích tiêu diệt B52 trên bầu trời thủ đô Hà Nội.

B52 suýt tuyệt chủng

Trước và sau cuộc chiến tranh Việt Nam, hầu như chưa có một máy bay B52 nào của Mỹ bị bắn hạ trên thế giới. Với tầm bay cao, được bảo vệ bởi nhiều máy bay tiêm kích và hệ thống gây nhiễu điện tử hiện đại, có thể nói B52 như là một pháo đài bay không thể bị bắn rơi. Trong tháng 4/1972, đã có trận đánh bộ đội tên lửa phóng 30 quả đạn nhưng không hạ được một chiếc B52 nào.

Ngày 27-2-1968, bản kế hoạch mang tên "Phương án đánh trả cuộc tập kích chiến lược bằng B-52 của Mỹ, bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng" của Quân chủng Phòng không-Không quân đã được hình thành, tuy còn đơn sơ nhưng đã chứa đựng những nội dung cơ bản. Từ kinh nghiệm thực tế của các chiến trường, bản kế hoạch liên tục được sửa chữa, bổ sung để đến năm 1972, Quân chủng có thêm những "Phương án tháng 5", "Phương án tháng 7", "Phương án tháng 9" và cuối cùng là "Phương án tháng 11" - bản kế hoạch đánh B-52 hoàn chỉnh nhất. Trên cơ sở bản kế hoạch đó, Quân chủng Phòng không-Không quân đã cùng quân và dân thủ đô Hà Nội, Hải Phòng và một số địa phương miền Bắc lao vào chuẩn bị hết sức khẩn trương, để đến đêm 18-12-1972 bước vào một cuộc chiến đấu một cách chủ động, với tư thế của người chiến thắng.

Lực lượng nòng cốt của quân đội Việt Nam chống lại “con bài chiến lược” B52 của Mỹ là các đơn vị tên lửa phòng không với những bệ phóng tên lửa SAM 2. Từ rất sớm, bộ đội radar, tên lửa đã được luyện tập các phương án để có thể phát hiện và ngăn chặn B52, bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng. Tháng 5/1972, Đại tướng Võ Nguyên Giáp bất ngờ nêu câu hỏi với các cán bộ tham mưu tác chiến của Quân chủng: “Tỷ lệ B52 bị bắn rơi mức độ nào thì Nhà Trắng rung chuyển, mức độ nào thì Mỹ không chịu nổi, phải thua?”.

Cho đến lúc đó, những phương án đánh B52 trên bầu trời Hà Nội, Hải Phòng đều đã có những yêu cầu về hiệu suất chiến đấu từng trận, từng ngày, nhưng chưa nói đến chỉ tiêu tỷ lệ bắn rơi B52. Đại tướng Tổng tư lệnh đã phát hiện ra thiếu sót đó và yêu cầu bổ khuyết kịp thời. Sau mấy tuần vật lộn với những con số, các cán bộ tham mưu phòng không không quân đã đưa ra câu trả lời về chỉ tiêu này: N1 (tỷ lệ Mỹ chịu đựng được) là 1-2% (trên tổng số B52 tham chiến của Mỹ); N2 (tỷ lệ làm Nhà Trắng rung chuyển) là 6-7%; N3 (tỷ lệ buộc Mỹ thua cuộc) là trên 10%.

Câu hỏi tiếp theo của Tổng tư lệnh là Quân chủng chọn tỷ lệ nào? Câu trả lời lần này có ngay lập tức: Chúng tôi loại trừ N1, quyết tâm đạt N2 và vươn tới N3.

Đại tướng chỉ thị muốn vậy, quân chủng phải làm tốt hai việc: Khẩn trương hoàn thành kế hoạch đánh B52 bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng để dựa vào đó hoàn tất mọi công tác chuẩn bị; Gấp rút hoàn chỉnh các tài liệu về cách đánh B52 để lấy đó mà huấn luyện cho bộ đội thật thành thạo.

Quả đúng như lời Bác Hồ tiên tri, 18 giờ 30 phút ngày 18/12/1972, Không quân Mỹ thực hiện chiến dịch Linebacker II dùng B52 ném bom hủy diệt Hà Nội. Mặc dù đế quốc Mỹ đã huy động một lực lượng lớn chưa từng có kể từ sau Chiến tranh Thế giới lần thứ hai cho cuộc tập kích này: gần 1/2 số máy bay chiến lược B-52 của toàn nước Mỹ (193 chiếc trên tổng số 400 chiếc), gần 1/3 số máy bay chiến thuật của toàn nước Mỹ (1.077 chiếc trên tổng số 3.041 chiếc) cùng nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại khác nhưng sau 12 ngày đêm chiến đấu kiên cường, dũng cảm, vượt qua mọi gian khổ, ác liệt, quân và dân ta đã bắn rơi 81 máy bay Mỹ trong đó có 34 máy bay B-52, bắt sống nhiều giặc lái, trong đó có nhiều giặc lái B-52.

Hãng thông tấn AP từng bình luận về số máy bay B52 bị bắn rơi trong cuộc tập kích này: “Cứ theo tốc độ bị bắn rơi như thế này thì sau 3 tháng, B52 sẽ tuyệt chủng”.

Như vậy, riêng quân chủng Phòng không không quân đã thực hiện xuất sắc nhiệm vụ tiêu diệt B52 đã báo cáo với đại tướng Võ Nguyên Giáp ở chỉ tiêu cao nhất, chỉ tiêu N3 (trên 10%,). Với 34 chiếc B52 bị bắn hạ, đạt tỷ lệ là 17,6% (34/197).

Chiến thắng "Điện Biên Phủ trên không" tháng 12/1972 đã buộc Mỹ phải ký kết Hiệp định Paris, cam kết tôn trọng các quyền cơ bản của nhân dân Việt Nam, chấp nhận rút hoàn toàn quân viễn chinh Mỹ và các nước chư hầu ra khỏi lãnh thổ Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quân và dân ta tiến lên giành toàn thắng vào mùa xuân năm 1975, thực hiện mong ước của Bác "đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào", tiến lên "Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước" theo lời kêu gọi của Bác Hồ…


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}