Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Khóc và hát

Thanh Thảo | Thứ Sáu, 11/10/2013 13:02 GMT +7
Tính đến hôm nay, 11/10/2013 đã có hơn mười vạn người viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà riêng của Ông ở 30 Hoàng Diệu - Hà Nội.

 

JPEG - 37.3 kb
Ghi sổ tang tại nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Ảnh: Việt Long

Nhìn dòng người xếp hàng chờ tới lượt vào viếng Bác Giáp, tôi chợt nhớ, cách đây 44 năm, tôi cũng được nhập vào dòng người bất tận xếp hàng chờ viếng Bác Hồ ở hội trường Ba Đình.

Chỉ có khác, ngày viếng Bác Hồ, dòng người chỉ khóc và khóc. Nước mắt còn nhiều hơn cả trời mưa. Còn bây giờ, viếng Bác Giáp, nhân dân vừa khóc vừa…hát. Hát những bài ca Cách mạng. Hát nhạc “Đỏ”. Những chàng thanh niên ôm đàn ghi-ta, trải chiếu ngồi trên vỉa hè, đã khởi lên những dòng âm thanh cuồn cuộn nỗi tự hào, tiếc thương, tưởng nhớ một con người Việt Nam đẹp nhất, phù hợp nhất với âm nhạc: Võ Nguyên Giáp.

Có một chàng thanh niên đã ngồi suốt đêm trước cổng nhà Bác Giáp để…hát. Tôi nghĩ, Bác Giáp rất hài lòng khi nghe người trẻ hôm nay, trong khi chờ viếng Bác, hát những ca khúc về lòng yêu nước, yêu nhân dân, hai hằng số mà Đại tướng đã suốt đời tâm nguyện hy sinh chiến đấu vì nó. Bác Giáp là người rất yêu âm nhạc, bản thân Bác chơi piano rất tốt. Hôm nay thì các cháu thanh niên chỉ mang được đàn ghi-ta gọn nhẹ tới trước nhà Bác và hát cho Bác nghe, nhưng chắc Bác sẽ rất vui.

Một anh chàng cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch 1979 ở biên giới phía Bắc nói với tôi: “ Có “một bộ phận không nhỏ” những người tới đây viếng Bác Giáp vì họ tin rằng Bác đã hiển Thánh.” Đúng như thế! Một con người vĩ đại, được nhân dân cả nước yêu kính, được cả thế giới trọng vọng, được cả kẻ thù cũ ngưỡng mộ, một con người không chỉ công tích mà nhân cách rạng ngời như ngọc, thì khi chuyển cõi sẽ lập tức theo Đức Thánh Trần, theo Đức Quang Trung, theo Thánh Trương Định…đứng vào hàng ngũ các vị Thánh để tiếp tục phù hộ cho Đất nước ta, cho Nhân dân ta thoát mọi hiểm nguy, đặng vươn lên một cuộc đời mới tốt đẹp hơn, đáng sống hơn. Niềm tin ấy của nhân dân là có thật, và rất đáng được tôn trọng.

Nhớ ngày tôi xếp hàng chờ viếng Bác Hồ, mới 5 giờ sáng tôi đã nhập vào dòng người xếp hàng từ ở vườn hoa Hàng Đậu. Dòng người di chuyển rất chậm, quá trưa tôi mới nhích lên tới đường Phan Đình Phùng, sát ngay tòa soạn báo Quân Đội Nhân Dân. Và cứ thế, lặng lẽ, dòng người bất tận dường như không ăn, không uống, chỉ hướng về phía quảng trường Ba Đình. Cho tới 7 giờ tối, tôi mới tới được quảng trường Ba Đình. Và 8 giờ 30 phút tối, mới tới lượt được viếng Bác Hồ trong hội trường Ba Đình. Ngày đó đang trong thời chiến tranh rất căng thẳng, tâm trạng mỗi người dân đi viếng Bác Hồ trĩu nặng bao nỗi lo toan, dằn vặt. Còn bây giờ đi viếng Bác Giáp, tâm trạng người dân có phần thanh thản hơn, nhưng không phải đã hết những lo âu. Nước mắt tiếc thương vẫn rơi, cảm giác cô đơn, bơ vơ khi mất người hướng đạo vẫn hiện lên rất rõ, nhưng đồng thời, khí tiết cùng sự tự tin, tự chủ cũng đã phát lộ rỡ ràng. Khi những người trẻ hôm nay trưởng thành, họ đã có thể vừa khóc vừa hát một cách đầy tự tin và tự hào trong khi đi viếng Bác Giáp, thì xin các đấng bậc Tiên Liệt hãy yên lòng: đất nước Việt Nam sẽ mãi mãi trường tồn, dù phải đối diện với biết bao hiểm họa!

Khóc và hát, đau đớn và tự hào, sùng kính và yêu thương, dòng người xếp hàng một cách kiên nhẫn, nhường nhịn, đầy văn hóa đang từng giờ một dài thêm, dòng người vào viếng Đại Tướng của mình. Vâng, Đại Tướng của mình.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}