Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ
Thứ Năm, 26/11/2020 16:02

Tuần tin:

 

Vợ lính nhà giàn DK1

Mai Thắng | Thứ Hai, 23/09/2013 14:02 GMT +7

Những người vợ lính Trường Sa và Nhà giàn DK1 được mệnh danh là “những người can đảm”, bởi một năm có 365 ngày thì 300 ngày xa chồng đằng đẵng. Cuộc sống bộn bề bao nỗi lo “cơm, áo, gạo, tiền” và thay chồng gánh vác việc nhà, song các chị thực sự là điểm tựa vững chắc để chồng yên tâm bám biển, canh giữ đảo nơi tuyến đầu Tổ quốc.

 

JPEG - 10.7 kb

Chị Vũ Thị Huấn, vợ Thiếu tá Phan Thế Hưng, nguyên Chính trị viên Nhà giàn DK1, được biết đến như tấm gương mẫu mực trong nghề dạy trẻ. Những đứa trẻ lứa tuổi mẫu giáo được chị nuôi dạy đều là con đồng đội của chồng. “20 năm anh Hưng làm nhiệm vụ trên biển xa, hơn phân nửa thời gian ấy tôi nuôi con một mình. Với tôi, dạy học là niềm vui khi anh ấy xa nhà” - chị Huấn chia sẻ.

Mẹ Huấn tận tụy

Tôi đến nhà chị Vũ Thị Huấn ở khu tập thể A, Lữ đoàn 171, Vùng 2 Hải quân vào một chiều cuối tuần. Đã hơn 18 giờ mà những đứa trẻ vẫn chưa chịu rời chị. Có trẻ chờ cha mẹ tới đón, có trẻ không chịu về vì muốn mẹ Huấn đút cơm, cũng có trẻ cha mẹ nhờ mẹ Huấn cho ăn cơm chiều, vì tăng ca không về kịp. Thấy chúng tôi ngạc nhiên vì các bé cứ xúm xít quanh chị, chị Huấn chia sẻ: “Các cháu đều là con bộ đội DK1 cả đấy. Cha đi biển xa, mẹ làm công nhân, tăng ca liên tục.

“Tại sao tất cả các cháu đều gọi chị là mẹ Huấn?” - chúng tôi hỏi. “Tôi cũng chẳng biết nữa. Từ khi cha mẹ các cháu gửi tôi và “khoán” cả cho tôi việc bảo mẫu, thì các cháu gọi tôi là mẹ. Bản thân tôi cũng luôn coi các cháu như con của mình. Ông xã tôi đi nhà giàn DK1 biền biệt cả năm mới về phép, tôi hiểu hoàn cảnh của vợ lính biển khó khăn đủ bề. Tôi dạy học không chỉ vì yêu nghề, mà mong muốn làm điều gì có ích giúp đỡ các gia đình quân nhân DK1. Làm nghề “gõ đầu trẻ” nhiều nhọc nhằn, nhưng cũng không thiếu niềm vui. Mỗi khi nghe tiếng trẻ bi bô gọi mẹ Huấn, tôi rất xúc động” - chị Huấn tâm sự.

Công việc “gõ đầu trẻ” của chị Huấn bắt đầu từ 5 giờ đến 19 giờ mỗi ngày. Khi nhiều nhà xung quanh vẫn còn yên giấc, chị đã dậy đi chợ mua tôm, thịt, rau... mang về chuẩn bị bữa trưa cho các cháu. 6 giờ 30 phút, đón trẻ vào nhà. Rồi quần quật tranh thủ làm thức ăn, chải đầu, cột tóc cho các cháu. Lấy phòng khách làm phòng học, mảnh sân trước nhà làm sân trường, 10 tấm tranh đồ họa, 10 cái ghế nhựa, chị Huấn bắt đầu dạy cho các cháu nhận biết màu sắc, cách chào cô, xưng hô với cha mẹ.

Kết thúc giờ học buổi sáng, chị Huấn lại “đóng vai” bảo mẫu. Từ sữa dành cho các cháu nhỏ đến cơm trộn sẵn thức ăn cho những cháu lớn hơn, tất cả được xếp gọn gàng, sạch sẽ trông rất hấp dẫn. Chẳng bao giờ thấy chị ngơi tay, sau khi cho trẻ ăn, chị Huấn thu dọn bát đũa, lau sạch gian nhà để trẻ thức dậy có chỗ chơi. Các trẻ gọi chị là mẹ Huấn vì tấm lòng tận tụy và tình thương yêu đối với chúng. “Mỗi lần các cháu bập bẹ gọi mẹ Huấn, tôi lại thấy mình càng có trách nhiệm và tình thương nhiều hơn với các cháu” - chị Huấn chia sẻ.

JPEG - 30.2 kb

Hạnh phúc nhân đôi

Câu chuyện của cô giáo Huấn dạy trẻ là con của các đồng đội với chồng được bắt đầu từ năm 1998. Khi ấy, chồng chị nhận lệnh chuyển công tác từ Lạng Sơn về tăng cường cho nhà giàn DK1. Bỏ công việc với đồng lương ổn định chị khăn gói theo chồng vào nam, chấp nhận hy sinh vì tình yêu chị dành cho chồng là quá lớn.

Những ngày mới vào, chị gặp không ít khó khăn: cảnh không nhà, không cửa, chồng thì đi biền biệt. Thuê được căn phòng trọ rộng chưa tới 14m2, đủ kê chiếc giường và bàn nhựa cho con, chị đành gửi con nhờ nhà hàng xóm trông hộ theo các chị trong xóm đi lột da cá bò ở cảng Hà Lộc kiếm mỗi ngày 40 ngàn mua gạo nuôi con. Nhìn những đứa con sống trong sự thiếu thốn đủ bề, chị chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Mỗi khi nhận được thư chồng, mắt chị nhòe đi vì thương anh ngoài khơi sóng gió. Có những đêm nhớ chồng không ngủ được, chị lấy giáo án ra đọc với một mong ước nhỏ nhoi, khi có cơ hội lại tiếp tục dạy học cho trẻ. “Niềm đam mê dạy học cứ day dứt tôi và lớn dần theo ngày tháng. Nhiều bữa đi lột da cá bò về nhìn thấy cô giáo dạy chữ cho học sinh, tôi rơi nước mắt” - chị Huấn nói.

Hạnh phúc nở hoa trong tận cùng gian khó. Sau 10 năm chắt bóp, chị Huấn đã mua đất và xây căn nhà mới. Biết nhiều phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn trong khi con còn quá nhỏ nhà trẻ không nhận, chị đã mở lớp mẫu giáo “tư nhân”. Gọi là lớp mẫu giáo cho oai, chứ thực ra chỉ dăm đứa trẻ từ 4 tháng đến 1 năm tuổi, là con bộ đội DK1. Chị Huấn bảo: “Mình là dân lao động từ quê vào, rảnh rỗi chân tay rất khó chịu. Chi bằng trông các cháu nhỏ, vừa vui vừa đỡ cô đơn khi chồng vắng nhà và kiếm thêm thu nhập”.

Mỗi khi anh Hưng được nghỉ phép là cả 3 mẹ con chị đạp xe ra cầu cảng đón. Nhìn thấy chồng chị rơi nước mắt, còn anh chỉ biết nghẹn ngào, bởi anh hiểu được tấm lòng và tình yêu của chị. Trong niềm vui đoàn viên, chị Huấn khoe với chồng: “Em lại được làm cô giáo rồi”. Anh Hưng nhìn vào mắt chị: “Anh biết rồi, đó là hạnh phúc nhân đôi, chồng đi DK1, vợ ở nhà dạy trẻ”.

Không chỉ chị Huấn, mà nhiều người vợ lính nhà giàn DK1 cũng có chung nỗi niềm, đó là sự chịu thương chịu khó, đảm đang thay chồng gánh vác công việc gia đình. Các chị thực sự là điểm tựa vững bền cho các anh yên tâm canh biển, giữ nhà giàn giữa ngàn khơi.


Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}