Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Diễn đàn văn nghệ VN:

 

Ánh trăng mờ sương

Hà Sương Thu | Thứ Bảy, 03/12/2016 09:31 GMT +7

Gian buồng nơi hai chị em Nhung nằm có ô cửa sổ nhìn lên ngọn Đồn Đèn bạt ngàn nắng gió. Những đêm tháng năm, trăng lên cao, ánh trăng dội vào sáng loáng. Gió ràn rạt đuổi nhau tới tấp qua rừng thông phía sau nhà. Tiếng côn trùng rỉ rả từ phía tà luy trong bụi cỏ nộc chóc. Từ nơi cửa sổ ấy, đêm đêm nghe được cả tiếng sáo hò hẹn của những đôi trai gái phía rừng xa.

 Phin biết chị chưa ngủ, những cái cựa mình và tiếng thở dài thườn thượt suốt đêm của chị cũng làm cho cô không tài nào chợp mắt được. Trăng phía xa vẫn dìu dịu. Thỉnh thoảng lại thấy chị ngồi bật dậy, nhìn ra phía cửa sổ rất lâu. Cái khăn mùi xoa đã bị chị vò nhàu nhĩ tự lúc nào. Đến mức bạc hà không còn là mùi bạc hà nữa. Phin có thói quen đêm nào khó ngủ thường hái lá bạc hà gói trong khăn rồi cầm lên hít. Mùi bạc hà toả ra dịu nhẹ,khoan khoái làm sao. Nhưng đêm nay, cái gói bạc hà đó của Phin đã bị Nhung vân vê rồi ném tọt ra ngoài cửa sổ trong vô thức. 

                                      Ảnh minh họa. Nguồn: INternet

Buồng bên cạnh là bà. Người già thường khó ngủ. Mấy hôm nay bà ốm nên húng hắng ho suốt đêm.Kế buồng bà là giường của pá.  Pá vẫn chưa ngủ, ông ngồi rít thuốc lào xòng xọc ở gian bên. Mùi khói thuốc phả vào không gian đặc quánh. Pá vừa đi đánh cá suối về. Đêm nào cũng thế, cứ sáng trăng là ông đi, dù có hôm ông trở về với cái giỏ khô tanh tách. Trước kia cá ở Cốc Càng nhiều lắm. Nhiều đến nỗi đàn bà con gái đứa nào thơm thịt vén quần lội xuống là cá rúc đầy chân. Cá thì nhiều nhưng khó bắt, khó câu lắm. Nhưng cái giống cá dù khôn ngoan đến mấy cũng không thoát khỏi đám trai bản. Họ chỉ cần nửa bao tải lá mác bát là tận diệt cả một dòng suối rồi. Vì thế mà cá vắng dần.Cá không về để rúc vào chân Nhung mỗi khi cô lội suối ở trên nương về nữa .
Đêm naypálại xách giỏ về không.Như một thói quen cả khi không đi bẫy cá, ông vẫn thích ra ngồi bờ suối những đêm trăng sáng. Mỗi lần ở suối về ông thường làm bạn với thuốc lào như một thói quen. Mùi điếu đóm, tiếng quẹt diêm, rồiánh lửa, tiếng rít cho đến những làn khói mỏng… cứ ám ảnh vào cả giấc mơ của chị em Nhung suốt thời thơ ấu.
Trong căn buồng nửa tối nửa sáng, phía ánh trăng mờ ảo, Nhung trở mình.
-Em cũng chưa ngủ à?
Giọng ngái ngủ, Nhung tựa đầu vào phía cửa sổ nơi nhìn ra những rừng cây điệp trùng, những thung lũng mờ ảo xa xôi.
-Ừ, em cũng không ngủ được.
- Thôi ngủ đi, lẽ ra chị em mình nên mừng mới đúng.Em không trách mẹ chứ?
Phin im lặng.  
 Trên bờ tà luy là rừng thông bạt ngàn gió thổi. Rừng rào rào, mùi cỏ tranh ngai ngái. Những con đom đóm lập loè nhảy múa trong đêm.
Lúc sáng sớm, khi chị em Nhung dậy đã thấy mẹ về. Mẹ đang rửa chân ở dưới sàn. Mẹ mặc chiếc áo hoa cà màu tím làm nổi bật nước da trắng ngần, nước da của con gái Cao Bằng. Vẫn khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, nụ cười ấy… chỉ là giờ đây năm tháng đã làm vết chân chim hằn rõ trên khoé mắt mẹ hơn. Nhung cũng không vồ vập, bởi dùlà tình mẫu tử nhưng thời gian xa cách quá lâu đã làm cho giữa cô và mẹ như có một cái vực sâu thăm thẳm. Phin lùa đàn vịt ra ao trước làng. Gió hiu hiu thổi trên cánh đồng lúa rì rào xanh mướt. Nhung vẫn không nói một lời, chỉ cặm cụi đồ xôi trong bếp. Rồi cô ngồi rửa chõ.Cô kì cọ, mài đến bong tróc cả lớp gỗ mỏng rồi mà sự lặng im vẫn đè nặng cả không gian.
Mặc sự lạnh lùng đến tàn nhẫn đó của Nhung, mẹ vẫn dịu dàng bên cạnh cô. Cũng phải thôi, bà đã bỏ chị em Nhung từ ngày cái Phin chưa tròn hai tuổi. 

*
    Ngày ấy cuộc sống túng quẫn quá, mẹ theo người ta sang Trung Quốc làm thuê. Rồi ngày tháng lặng lẽ trôi, cảnh xa nhà, xa chồng con đã làm lòng mẹ đổi thay. Rồi mẹ yêu ông chủ lắm tiền nhiều bạc ấy và không quay về nữa. Mãi tới năm Nhung mười tuổi mẹ mới về một lần thăm con. Pá đuổi không cho mẹ vào nhà. Bà nội gom những đồ của mẹ còn sót lại vứt hết ra đường.
Những tấm chăn thổ cẩm còn mới tinh nối đuôi nhau lăn dài ra khỏi cửa, rồi rơi từng bọc xuống bậc cầu thang như những giọt máu quặn đau lăn dài theo bước chân người. Hôm đấy bà cũng khóc nhiều lắm. Bà đuổi mẹ đi trong một ngày mưa tầm tã.
 Thấm thoắt đã mười mấy năm trôi qua, bây giờ Nhung lấy chồngmẹ biết tin, và mẹ lại trở về. Ngay trước đêm hôm cưới, họ hàng đến rất đông nhưng tuyệt nhiên không ai hỏi han mẹ một lời nào. Nhung biết mẹ khổ tâm lắm nhưng vẫn cố gượng cười. Rồi cô lại thấy buồn, thấy thương mẹ. Không biết ngày mai khi cô về nhà chồng rồi thì mẹ sẽ về đâu. Người đàn ông năm xưa của mẹ đã bỏ mẹ để về với người vợ cũ.
   Mẹ không được phép ở gian nhà giữa, nơi ngày xưa gian buồng của mẹ với pá ngủ. Mẹ thèm khát được ngủ với chị em Nhung nhưng pá cấm không cho mẹ tới gần. Pá lườm nguýt. Pá gằn giọng với mẹ. Vì thế dù có thương con nhưng mẹ cũng chỉ dám mon men ngủ bên mé buồng, nơi cái kho đựng đồ giăng đầy mạng nhện. 
                                                                                             ***
Lợn bị chọc tiết kêu eng éc ngoài sân. Không gian mỗi lúc một nhộn nhịp. Pá Nhung đang bận tiếp khách.Họ rôm rả cười nói. Người ra người vào tấp nập. Tiếng nhạc nổi vang ầm ĩ. Bà nội ngồi đối diện với mẹ chính giữa gian bếp nhỏ, vuốt từng chiếc lá dong xanh thẫm. Bà ngồi cắt, miết. Tay bà chậm rãi, cẩn thận gói những gói xôi ngũ sắc cho vào mẹt. Hai má nhăn nheo hõm sâu lặng xuống hố thăm thẳm. Họ không có thời gian nhắc lại chuyện buồn, chuyện cũ.
Lòng Nhung như có lửa đốt.  
Khi chú rể cùng nhà trai đến, cô trốn biệt trong buồng.Gian giữa bàn thờ đỏ rực,  mùi hương trầm thoang thoảng. Nhà trai đang đặt lễ lên bàn thờ gia tiên. Nhung không buồn, không khóc, cũng không vui. Nhung đang nghĩ tới Chài. Nhung đang tưởng tượng ngoài kia là Chài chứ không phải là ai khác. Nhung ngồi lặng im như pho tượng đá. Đôi bàn tay của mẹ phảng phất mùi chàm khẽ cuốn lấy tóc Nhung quấn từng lọn nhỏ.Ông quan làng thưa trình lên tổ tiên nhà Nhung những gì cô cũng chẳng buồn đểtai tới. 
Chú Minh đã kịp lót những tờ tiền mới cóng vào đôi dép trước khi Nhung xỏ chân vào. Nhung bước ra cửa, xuống bậc cầu thang, lần những dấu tay còn ấm nóng, còn đâu đó quanh quất mùi hoang dại đến khó tả. Nhung tưởng tượng những đêm Chài đứng ở đây gọi mình. Người nắm tay mình bây giờ sao không phải là Chài? Bỗng nhiên Nhung bật khóc nức nở. Cô ngoái lại nhìn thêm lần nữa ngôi nhà sàn thân thương mà quên cả lời mẹ dặn.
Xế chiều, mẹ lại xếp đồ vào túi rồi quày quả ra đi. Chẳng ai giữ, mẹ tự đến tự đi. Pá ngồi ngoài sàn phì phèo thuốc. Những đọn khói trắng bay lên mờ ảo trôi vào vô định. 
Thế là Nhung thành dâu con nhà người ta rồi. Bố Nhung ham vàng ham bạcnên muốn gả con về nhà ấy. Thằng Vương, Nhung có yêu đương gì nó. Cái thằng chỉ biết chơi bời lêu lổng. Dáng đi loèo khoèo,râu ria tua tủa, hố mắt thâm quầng, môi thâm… nhìn như thằng nghiệnhút. Nhưng nhà hắn giàu lắm. Bố hắn là bưởng vàng trong vùng Vũ Minh cơ mà. Hồi ở chiến trường miền Nam, bố Nhung và bố Vương từng là đồng đội, nhưng rồi bố Vương đào ngũ, về quê lấy vợ sinh con. Đi cải tạo về thì lên Vũ Muộn rồi tìm quân đầu tư khai thác vàng trên Khuổi Đeng. Mấy lần đến nhà chơi thấy bạn mình có đứa con gái ngày một lớn, phổng phao xinh đẹp thì ông nhất định xui Vương đến. Mấy lần Vương gặp Chài dưới bậc cầu thang nhà Nhung. Hai thằng gầm ghè, có lần còn đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Vương ngoài cái mác nhà giàu rathì chẳng có cái gì hết. Cái điệu khinh khỉnh của nó làm Nhung ghét cay ghét đắng. Nó vẫn bám theo Nhung mỗi ngày. Khi thì rình gặp Nhung mỗi buổi cô lên nương. Khi thì lên nhà Nhung cả buổi tối không biết giờ về. Có lầnNhung nói thẳng vào mặt nó rằng Nhung không yêu, Nhung có Chài rồi nhưng nó vẫn đâu chịu buông. 
   Thế mà Nhung lại nhận lời. Thế mà hôm nay Nhung thành vợ nó. Nhung không biết tại sao nhưng với cô, những lời của mẹ Chài như găm vào trái tim, cứa đứt từng khúc ruột. Lúc nàolời của mẹ Chài cũng như văng vẳng bên tai, như một mũi dao sắc lẹm đâm xuyên qua ngực đang hôi hổi yêu đương. Hết lần này đến lần khác, mẹ của Chài vẫn cố tình làm nhục cô với những lời cay độc nhất.Mẹ Chài cấm Chài yêu Nhung. Có lần bà chửi Chài trước mặt Nhung: “Nghé sáy slíp nghé tồng slip chầy lá!” (Quả trứng mười quả cũng giống mười mà thôi!). Rồi sau này nó lại giống con mẹ lăng loàn nhà nó. Mày hiểu được thì về nhà ngay con ạ”.  Có hôm trên đường đi nương về thấy Nhung vác một bó củi nặng, bà ta đi sau giả vờ vướng vào rồi hẩy tay làm cả người cô lẫn bó củi ngã lăn xuống suối. Người Nhung ướt sũng, mồm nhoen nhoét máu vì va vào đá hộc. Bà ta đứng trên bờ mỉa mai, cười khẩy. Nhung cảm thấy trời đất quay cuồng rồi như rơi vào hố thẳm. Đêm ấy Nhung lên cơn sốt. Trong cơn mê sảng, Nhung thấy Chài đang đứng trên một ngọn đồi toàn hoa sim tím. Một lúc sau anh hóa thành một con rắn trắng dài. Con rắn quấn vào người Nhung lạnh toát. Nhung giẫy giụa, giật mình bừng tỉnh.
Thế rồi Nhung nhận lời làm vợ Vương,rồi vội vàng làm đám cưới.

*
Đêm tân hôn, Vương khóa chặt cửa phòng lại. Đôi mắt đỏ ngầu vì vằn lên những tia lửa. Bất chợt ánh mắt lẹm về phía Nhung. Nó lảo đảo, nó chếnh choáng, nó gào thét. Nó hoa chân múa tay, nó đập bàn đập ghế… Rồi trong cơn say, nó vừa hành hạ, vừa ngấu nghiến Nhung như một con thú hoang dại. Sau khi thỏa mãn thú tính, nó dựng Nhung dậy, túm ngực áo Nhung nhai đi nhai lại những câu mà Nhung từng nói với nó năm xưa. 
-Hừ! Tôi không yêu anh đâu? Tôi yêu Chài rồi. Ừ thì yêu Chài rồi!...
Nhung nằm co ro, cắn răng chịu đựng mà không dám nói nửa lời. Mồm cô tứa máu, cô gục xuống.
- Tao hỏi mày? Trước khi lấy tao mày ngủ với nó bao nhiêu lần rồi? 
Rồi chẳng cần Nhung giải thích một lời, nó lại điên cuồng túm áo, túm tóc đấm đá vào mặt Nhung tới tấp. Nhung thiếp trong đau đớn.Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong trạm xá.

Một tháng sau.Tháng sau nữa, Nhung trở về và đòi ở nhà với pá.Cô không nói không rằng, pá có hỏi thì Nhung im lặng. Pá có đuổi thì Nhung chỉ khóc. Có lần cô về buồn rười rượi với cái mặt sưng húp. Nhung bảo cô không muốn về bên ấy nữa. Bà hỏi làm sao ra nông nỗi này, Nhung cũng vẫn chỉ lặng im.
Chiều hôm ấy trời mưa tầm tã, Nhung chạy trong mưa, băng núi nửa ngày đường về vịn vào chân cầu thang mà khóc. Rồi từ hôm ấy cô không bao giờ về bên nhà người ta nữa. Mẹ chồng có sang đón, hết ngon ngọt rồi dọa dẫm nhưng cô nhất quyết không về. Thế là Nhung bỏ chồng. Bà nội đổ bệnh nằm cả tháng. Mẹ vẫn vẫn biệt tích. Pá đêm nào cũng đi miết.  
Những xui xẻo cứ bám chặt lấy Nhung. Cô giật mình nghĩ lại cái ngoái đầu khi bước xuống bậc cầu thang trong ngày cưới…

Con đường lên đến đỉnh Đán Đăm ngoằn ngoèo. Con đường mòn từ đồi thông đằng sau nhà dẫn lối. Ống quần ướt sương, những gót chân toàn bụi đất. Mồ hôi đổ ra ướt nhẹp cả áo mà vẫn chưa tới nơi. Cái túi nải vắt trên lưng trông Nhung loành khoành bé nhỏ. Dốc núi thoai thoải chênh vênh.
 Buổi chiều cào xong đám nương cũng là lúc mặt trời tắt nắng. Nhung còn tất tưởi ngược về khe Tu Tán chặt chuối, bó củi mang về. Người bản Nhung nói, muốn cưới vợ ngoan và đảm đang hay chịu khó thì hãy nhìn vào đôi vai khi cô gái ở rừng về. Người lười biếng sẽ đi không. Người chăm chỉ sẽ có củi vác về để đun, lợn có chuối để ăn. Gia đình sẽ no ấm. Cha mẹ chồng con được nhờ cậy. Từ quan niệm ấy nên đàn bà quê Nhungsuốt ngày chỉ biết cắm mặt vào đất và làm lụng cật lực để mong có người rước đi chứ chưa nói đến việc kiếm một tấm chồng tử tế. Chẳng biết Nhung đảm đang đến mức nào mà mười lăm tuổi trai bản đã đến đứng vịn nhẵn cả bậc cầu thang.
 Vừa bước chân xuống dốc con rẫy, đôi vai nặng vì cây chuối hình như có ai đó níu vít xuống phía đằng sau. Tiếng trống ngực Nhung dồn thình thịch. Nhung càng cố bước thì càng bị níu lại. Nhung run rẩy dừng lại, ghé cây chuối vào tảng đá dốc dựng. Nhung quay lại thì hóa ra là Chài.
-Nhung về với tôi đi!Kệ người lớn. Tôi đưa Nhung đi trốn, chúng ta không ở đây nữa. Nhung có biết là tôi bỏ cửa bỏ nhà trốn vào trong rừng tìm Nhung không? Mỗi ngày tôi nhìn Nhung trên nương ngô mà lòng tôi quắt lại, héo rũ, Nhung biết không?
Vừa nói Chài vừa đẩy Nhung ép sát vào phía tà luy. Chài ôm ghì lấy Nhung, một nụ hôn cháy nóng rực. Nhung nhắm mắt. Nhung giẫy giụa kháng cự. Nhung vùng vằng. Nhung sấp ngửa bỏ chạy. Mặt trời xấu hổ trốn biệt sau vòm núi. 
Xuống đến chân con dốc, Nhung vẫn nghe văng vẳng tiếng của Chài: “Dù thế nào tôi cũng sẽ lấy Nhung làm vợ. Ngày mai, ngay ngày mai tôi sẽ đón Nhung, tôi sẽ đưa Nhung đi trốn…”.
Màn đêm buông dần! Ánh trăng mờ ảo phía xa dãy Đồn Đèn. Đêm đông bên bếp lửa nhà sàn Nhung ngồi cặm cụi khâu vá. Tiếng sáo trai bản xa, tiếng chó sủa quanh nhà cũng không làm cô mảy may để tâm tới. Mỗi lần chó sủa, bà như có kiến đốt trong lòng. Đêm nào bà cũng giục cô:
-Nhung à, mày ra ngoài kia xem có ai mà chó sủa nhiều thế nò? 
-Bà à, kệ nó sủa, nó sủa chán khắc thôi!
Ánh lửa hắt vào cột lim bóng nhẵn, rập rờn cháy sáng rực cả gian nhà. Khuôn mặt Nhung đỏ lựng, nước mắt chảy tràn xuống má. Cô im lặng rồi cặm cụi đơm nốt chiếc cúc áo cho pá. Tấm ảnh người chú đã khuất trên bàn thờ nhìn Nhung âu yếm như nhắc nhở mỗi bước chân khi xuống bậc cầu thang.
Bỗng Nhung ôm mặt khóc, tiếng khóc nén chặt ấn xuống mặt sàn. Cô không muốn gặp Chài nữa. Nhung không muốn Chài đến tìm Nhung, không muốn Chài ngồi bậc cầu thang nhà Nhung nữa. Nhung vùi gio bếp, những hòn than đượm lửa rực hồng trong đêm đông lạnh giá. Sương xuống mỗi lúc một dày hơn, sương tràn cả vào trong nhà đặc quánh. Đỉnh Đồn Đèn hoang lạnh.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Tiếng động ở phía cầu thang làm Nhung run rẩy. Mọi người đã ngủ say, không gian im ắng đến giợn người. Trống ngực Nhung mỗi lúc càng dồn mạnh hơn. Nhung đánh bạo ra cửa rút then cài và mở. Trong ánh sáng lờ mờ,  một bóng đen ngồi co ro dưới chân bậc cầu thang mềm oặt, tê tái.  Mắt Nhung nhòa đi, côlao nhanh xuống ghì chặt lấy và òa lên nức nở:  Mẹ..!

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}