Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Nhân vật:

 

Ba tôi - người Đàn ông Lý tưởng! (Kỳ 1)

Phạm Sơn | Thứ Hai, 02/07/2018 15:24 GMT +7

vanhien.vn - Mới đó mà Ba tôi đã đi về cõi Vĩnh hằng gần tròn năm. Chuẩn bị Giỗ đầu cho Ông vào ngày mùng 6 tháng 5 năm Mậu Tuất (19/6/2018 dương lịch) tôi ngồi suy tưởng về Ông với tất cả nỗi niềm Kính trọng, Mến phục và tràn đầy nhớ thương Ông!

Kỳ 1.

Khi tôi còn bé, cũng như mọi đứa trẻ trên đời này, tôi thường quấn quít bên Ba tôi vì vậy tôi hay được nghe kể về quê hương, về tuổi trẻ, về hoài bão của Ông. Tôi là con trai trưởng của Ba Mẹ tôi mà. Ba tôi là người Làng An Sơn, Thôn Năng Tây, xã Nghĩa Phương, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, vì vậy Ông lấy tên làng đặt tên cho tôi để luôn nhớ về quê Cha đất Tổ. Đêm đêm Ba tôi vẫn thường kể cho tôi nghe về quê hương xa xôi của Ông, vì thời gian đó Đất nước Việt Nam ta vẫn còn bị các thế lực thù địch chia cắt thành 2 miền Nam Bắc. Ba tôi tập kết ra miền Bắc từ năm 1954 theo tiếng gọi của Cụ Hồ và của Việt Minh, những tưởng 2 năm sau thì quay về lại miền Nam, ai ngờ phải đi mất 21 năm Ba tôi mới được trở về quê hương gặp lại Cha Mẹ, người thân của mình! Đằng đẵng suốt chiều dài của thời gian ấy, nỗi nhớ quê hương đã được ông truyền cho tôi qua từng câu chuyện kể, có khi là kể đi kể lại, nhớ được chuyện gì Ông kể chuyện đó. Hồi đó tôi nghe kể rất chăm chú, tưởng tượng ra đủ thứ về quê hương nhưng vẫn chưa ý thức được đầy đủ về tình cảm, trách nhiệm của bản thân mình với quê hương xứ sở như bây giờ đâu, có lẽ tại tôi còn nhỏ, hơn nữa lại được sinh ra và lớn lên trong thời kỳ chiến tranh do giặc Mỹ gây ra trên đất nước ta, nên trong bộ nhớ còn non nớt của tôi khi đó, quê hương chính là Ba tôi và những câu chuyện của Ông.

Tuổi thơ của tôi gắn với quê Mẹ, Làng Quỳnh ở Quỳnh Lưu Nghệ An và Nông trường Quốc doanh 1/5 Nghĩa Đàn Nghệ An, nơi mà từ tình yêu của Ba Mẹ tôi đã sinh ra tôi, các em tôi và nuôi chúng tôi khôn lớn! Giai đoạn đầu những năm 60 của thế kỷ trước, do tình hình miền Nam gặp nhiều bất trắc và đổ máu, nhiều cán bộ tập kết của Nông trường được lệnh trở lại chiến trường miền Nam để chiến đấu với mục tiêu lớn lao là Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Ba tôi cũng nằm trong danh sách đó. Tuy nhiên, do tôi còn nhỏ hay ốm đau dặt dẹo, mẹ tôi phải đưa tôi đi từ bệnh viện này tới bệnh viện khác để chữa trị, từ Bệnh xá Nông trường, lên bệnh viện Huyện rồi về bệnh viện của tỉnh Nghệ An ở Thành phố Vinh… Mẹ tôi bảo hồi bé tôi khó nuôi vô cùng, cho nên tôi gần như bị còi cọc! Bởi vậy Ba tôi lên gặp lãnh đạo Nông trường đề nghị được ở lại vài tháng để chữa trị bệnh tật cho tôi, khi thuyên giảm thì sẽ lên đường về Nam ngay! Nhưng do thiếu thốn thuốc men nên bệnh của tôi kéo dài nhiều tháng, vì thế Ba tôi không thể toại nguyện được quay về miền Nam trực tiếp chiến đấu giải phóng quê hương mình, mà ở lại miền Bắc tiếp tục lao động sản xuất quên mình với khẩu hiệu: Tất cả cho tiền tuyến, tất cả vì miền Nam ruột thịt!

***

Đôi nét về tác giả Phạm Hồng Sơn

Sinh năm 1960

Tổng giám đốc Ban QLDA 2 Bộ GTVT (nguyên là TGĐ Ban QLDA đường Hồ Chí Minh).

Hội viên Hội Nhạc sỹ Hà Nội và Việt Nam.

Quê Quảng Ngãi.

Là một kỹ sư cầu đường, nhưng Phạm Hồng Sơn lại có hàng chục bài hát, trong đó có nhiều bài hát về Bác Hồ, về con đường Hồ Chí Minh. Không chỉ sáng tác nhạc, anh còn có hàng chục bài thơ về Bác. Dù là nhạc, hay thơ, thì trong mỗi sáng tác của anh, người nghe, người đọc đều cảm nhận sâu sắc tình yêu đặc biệt của anh với Bác Hồ.

Ba tôi tham gia Cách mạng từ năm 1946 khi Ông mới 18 tuổi! Ông tuổi Thìn, sinh năm 1928 Mậu Thìn (sau này Tùng Dương con trai thứ 2 của tôi, cháu Nội của Ông cũng tuổi Mậu Thìn). Vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1949, sang năm 2019 là tròn 70 năm tuổi Đảng! Tuổi trẻ của Ba tôi là những tháng ngày kháng Pháp trên khắp chiến trường Liên Khu 5. Ba tôi kể: Quân Pháp bắn súng dở ẹc (tức là rất tệ), ở đèo An Khê (thuộc tỉnh Gia Lai ngày nay, giáp với tỉnh Bình Định) gặp bộ đội mình sợ quá nên cứ bắn liên thanh lên trời! Tôi bảo: Nhờ vậy mà Ba mới sống đến giờ này chứ, nó bắn giỏi Ba hi sinh rồi còn gì!!! Ông cười khà khà…

Hòa bình lập lại, Ba tôi vào Qui Nhơn lên tàu tập kết ra Bắc theo đường biển. Ba tôi là lính Trung đoàn 93 Sư đoàn 324, sau này thuộc Quân khu 4. Ông đã từng được chọn đi học lái xe tăng nhưng do không đủ… chiều cao 1m70 trở lên nên bị loại vào phút chót! Ba tôi đóng quân ở Nghệ An, tham gia dẹp loạn biểu tình của Giáo dân (những người theo đạo Công giáo) tại Quỳnh Lưu. Ba tôi kể: Bộ đội ta được lệnh chỉ được bắn chỉ thiên và dùng sức để dẹp loạn thôi cho nên Giáo dân tràn lên dùng cả cào chỉa bổ vào đầu bộ đội làm chết người. Ức quá, chú Én tiểu đoàn trưởng hạ lệnh bắn thẳng mới trấn áp được bọn phản động đội lốt Giáo dân ở đó! Vì chuyện này mà chú Én bị kỷ luật, rồi phát bệnh Tâm thần. Trong thời gian đóng quân ở đây Ba tôi gặp Mẹ tôi, khởi đầu cho một thiên tình sử vĩ đại mà con cái chúng tôi luôn tò mò hỏi chuyện!

Mẹ tôi là con gái “Địa chủ” (sau sửa sai gọi là Địa chủ qui sai, vì Ông Ngoại tôi đi buôn mà giàu chứ không phải Địa chủ bóc lột), Bà là người có tư chất thông minh, sắc sảo và xinh gái nhưng đã trải qua một đời chồng và có một con gái là chị Mai. Do mâu thuẫn giai cấp, vợ là con Địa chủ, chồng là thành viên đội cải cách ruộng đất, nên đành phải chia tay. Mẹ tôi bế chị tôi về lại nhà Cha mẹ đẻ, tức là Ông Bà Ngoại của tôi, định ở vậy nuôi con nhưng duyên phận đã khiến Mẹ tôi gặp Ba tôi và Mẹ tôi quyết định đi thêm bước nữa! Cám ơn Ông Trời đã xe duyên cho Ba Mẹ tôi để chúng tôi được có mặt trên cõi đời này! Rồi Ba tôi theo đơn vị vào đóng quân ở Yên Thành, Mẹ tôi cũng dành thời gian vào đó thăm Ba tôi. Năm 1958 Ba tôi đi tiền trạm lên Nghĩa Đàn tìm vị trí đóng quân cho Trung đoàn 93 chuẩn bị Xây dựng Nông trường Quân đội (sau này là Nông trường Quốc doanh 1/5). Ông kể: Lúc ấy Nghĩa Đàn, vùng đất phía Tây Nghệ An còn nguyên Rừng Xanh Núi đỏ, vẫn còn Cọp dữ (Hổ dữ) cho nên tối đến Ba phải đốt lửa 4 xung quanh võng để chống Cọp bắt! Mẹ tôi kể thêm: Đang đêm còn phải đánh kẻng báo động có Cọp về để cho cả Đội sản xuất biết và phòng tránh!

Có lần Mẹ tôi kể cho tôi nghe chuyện: "Ba mi lừa tau là Ông ấy có 4 cây vàng mang từ trong Nam ra, khi lấy nhau rồi tau hỏi Vàng đâu? Ba mi cười bảo: Tôi nói vui vậy thôi làm gì có! Mẹ mày là con “Địa chủ” nên tôi nói cho oai vậy thôi"! Tôi bảo: "Công nhận Ba giỏi thật, phải nói vậy mới tán được Mẹ con đấy"! Ông Ngoại tôi Ở Hà Nội về quê thì mọi sự đã rồi, Ông Ngoại làm mấy mâm cơm mời bà con họ hàng đến chứng kiến chàng rể mới người miền Nam. Thời đấy con gái Bắc mà lấy chồng Nam là hiếm có, là sự kiện đặc biệt lắm! Làng Quỳnh không ai dám lấy chồng xa như Mẹ tôi đâu! Mẹ tôi dành dụm và “chôm chỉa” của Ông Ngoại tôi được 13 đồng cân (chỉ) vàng y, Bà vẫn thường nói: "Nhờ đó mà tau nuôi bây (chúng mày) được cho đến ngày nay"!

Kể lại những chi tiết này để trân trọng công lao trời biển mà Ba Mẹ dành cho chúng tôi!

***

Chúng tôi lớn lên theo thời gian, theo những bữa cơm độn khoai, độn sắn, độn ngô… đi theo Ba Mẹ tôi từ Đội 12 (C12), Đội 7 (C7) đến Đội 15 (C15) rồi Đội 1 (C1). Ngày đó Nông trường được phân chia thành các Đội sản xuất, các Đội này có tiền thân là Đại Đội (gọi là C) từ lúc còn là Quân đội. Năm 1960 Ba tôi làm lễ hạ sao, chuyển ngành từ Quân đội sang làm Công nhân Nông trường. Mẹ tôi đẻ tôi khi đang ở Nhà tập thể Đội 12, rồi chuyển về Đội 7 ở gần Làng Lung, giáp với Nông trường Bãi Trành tỉnh Thanh Hóa, nơi có Dốc Bò Lăn nổi tiếng ác liệt thời chiến tranh chống Mỹ! Nơi có núi Mươi, núi Rắn bạt ngàn rừng già cổ thụ, nhất là rừng Sú. Lúc đầu vẫn ở nhà tập thể làm bằng tranh tre nứa lá, mùa hè khô nóng hỏa hoạn xẩy ra liên tục mà cứ mỗi lần cháy tôi được thả ngồi vào chậu cùng quần áo để Ba tôi bê đi sơ tán và tôi thì cứ khóc mếu máo kêu: “Ba ơi, các chú đốt nhà ta rồi kìa”! Khi có mưa, bộ quần áo bảo hộ lao động của Ba tôi vẫn để trên dây phơi ngoài trời không cần mang vào nhưng tôi không chịu bắt phải mang vào nhà bằng được mới thôi. Sau đó gia đình tôi được phân lô làm nhà riêng cũng bằng nhà tranh vách đất. Nhà tôi ở gần cây Thị cổ thụ, thỉnh thoảng tôi vẫn về đây thăm lại gốc Thị xưa, nay đã không còn nữa! Cảm xúc trong một lần về thăm lại nơi này tôi đã viết mấy câu thơ mà trong đó tôi đã đổi gốc Thị thành gốc cây Thông:

 

Xuân ơi xuân! Phải là xuân không đấy?

Mà cứ mưa, lớp lớp với sương mù

Điệu Ví dặm đưa ta về chốn cũ

Bên gốc thông già còn vọng tiếng mẹ ru!

 

Nơi đã một thời mẹ cha lam lũ

Chắt chiu từng hạt gạo đỏ nuôi con

Nơi có một con đường mà anh đã chọn

Đi suốt đời mình biết sống, biết yêu!

 

Biết yêu em, biết cho tròn chữ Hiếu

Cha mẹ ở trong em và cả trong anh.

Để mai đây khi hoa trái ngọt lành

Ta vẫn bên Người dài lâu mãi mãi.

 

Em ơi em Xuân đã về mê mải

Để cho mình vui thỏa với ngày xanh

Để tình yêu mãi trong tim lấp lánh

Theo suốt đường đời, hạnh phúc cho nhau!

 

Các em tôi đều được sinh ra tại Đội 7 cho đến cuối năm 1966 thì chuyển về Đội 15. Giai đoạn này nhiều sự việc diễn ra mà tôi vẫn nhớ như in! Khi lên 3, có những hôm tôi theo Ba tôi đi dự đám cưới, các Cô các Chú dọn bàn sạch sẽ rồi bảo tôi và một vài bạn cùng trang lứa đứng lên đó múa hát, do vô ý nên đầu tôi va vào thành bàn đau điếng, bật khóc. Vậy mà tôi vẫn vừa khóc vừa múa hát góp vui cho đám cưới, năng khiếu nghệ thuật đã được tôi thể hiện từ khi còn bé đấy nhé! Có hôm tôi theo Ba tôi vào rừng chặt nứa về sửa nhà, gặp lúc trời đổ mưa to, tôi ướt như chuột lột, lạnh run lẩy bẩy, Ba tôi đưa tôi vào trú mưa dưới tán cây to và châm lửa đốt thuốc lá đưa cho tôi hút và nói: “Hút đi con, hút cho nó ấm”! Tôi lại trào nước mắt mỗi khi nhớ đến kỷ niệm này! Mãi đến năm 1995 tôi mới bỏ được việc hút thuốc lá khi cô con gái rượu của tôi ra đời và không hút thuốc từ đó đến nay!

Thời kỳ này mọi người hay gọi tôi là Sơn Máy. Mẹ tôi bảo: Đi mẫu giáo mà ăn cháo, ăn cơm nhanh như máy nên các cô gọi tôi như vậy! Mãi sau này khi học cấp 3 tôi có biệt danh Sơn Hen do lúc còn nhỏ tôi bị ho hen khó chữa mà lại. Đi học Đại học có biệt danh Sơn Bít vì có anh bạn lấy tên Ban nhạc The Beatles của Anh Quốc nổi tiếng thế giới gắn cho tôi. Rồi còn có tên Sơn Thấp để phân biệt với bạn cùng học là Sơn Cao. Sau này chụp ảnh với Nhạc sỹ Văn Cao thì tôi tự nhận là …Văn Thấp… Kể ra cũng vui với các biệt danh này đấy chứ!

Chị Mai đi học Cấp 1, Cấp 2 ở Làng Lung, có hôm ở nhà không có ai trông, tôi theo chị đến lớp ngồi trong lớp với chị cứ như là học sinh vậy! Cuối kỳ chị đạt học sinh tiên tiến, lên bục nhận bằng khen, tôi cũng theo lên bục xếp hàng đứng nhìn xuống mặt tỉnh bơ! Thầy giáo hỏi: “Ai đây?” Chị tôi bảo: “Dạ em trai của em đi theo thôi ạ”. Chị đi xuống tôi mới chịu xuống theo. Chị em tôi quí nhau lắm, mãi sau này chị chờ cho tôi tốt nghiệp Đại học Giao thông xong mới chuyển gia đình vào PleiKu sống gần Ba Mẹ tôi!

Năm 1965 Mỹ ném bom phá hoại miền Bắc, dốc Bò Lăn suốt ngày đêm ì ùm tiếng bom nổ, sau này tôi mới hiểu bọn Mỹ chặn đường chi viện cúa hậu phương lớn miền Bắc cho tiền tuyến lớn miền Nam trên đường 15 thuộc hệ thống đường mòn Hồ Chí Minh mà dốc Bò Lăn là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt thời đó. Tôi hỏi Mẹ tôi: "Mẹ ơi, dốc Bò Lăn là con bò nó lăn hả Mẹ?” Bà giải thích: "Không phải đâu con, người đi qua dốc đó phải vừa đi vừa bò vừa lăn để tránh bom Mỹ nên người ta gọi là dốc Bò Lăn đấy!” Ra thế!

Rồi bộ đội vào đóng quân trong nhà tôi, đó là một khẩu đội pháo Cao xạ phòng không bắn máy bay Mỹ mà mọi người quen gọi là đầm già Giôn Xơn! Tôi còn nhớ tên chú Đắc, chú Nhương… mỗi lần các chú bắn máy bay tôi đứng xem những dòng đạn lửa như những con rồng bay vút lên không trung nhắm vào đầu giặc Mỹ, có chiếc bị trúng đạn pháo bốc khói đen kịt, tôi vỗ tay hoan hô ầm ỹ khiến Mẹ tôi phải kéo tôi xuống hầm trú ẩn ngay tắp lự.

Hồi đó bà Ngoại lên ở trông coi chúng tôi cho Ba Mẹ tôi đi làm, có hôm hai bà cháu đang đi nghe tiếng máy bay Mỹ bà ngoại kéo tay tôi trốn vào rừng sú để tránh bom. Ngày nay, những cánh rừng bạt ngàn cổ thụ năm ấy đã không còn bóng dáng đâu nữa rồi! Một thời gian sau bộ đội chuyển quân về hướng Đội 6, Đội 8 ở khu vực làng Sằng, thấy tôi nhớ các chú bộ đội, Ba tôi cõng em Thủy (lúc đó khoảng 3 tuổi) trên lưng, tay dắt tôi đi bộ từ Đội 7 lên tận Đội 8 (xa gần chục cây số) thăm các chú, đi cả đêm vậy, tôi vẫn nhớ những ánh đèn pha của xe tải chiếu trên đường soi rõ bóng Ba tôi cõng em tôi trên lưng lầm lũi trong đêm, bụi đường tung mù mịt. Hình ảnh xúc động ấy suốt đời đậm nét trong trí nhớ của tôi! Tấm lòng quân dân thời đó ấm nồng và gắn bó thật tuyệt vời, không giấy bút nào tả xiết!

***

31 Tháng 5 năm 2018. Hôm nay là tròn 365 ngày Ba tôi về với Tổ Tiên (Giỗ đầu Dương Lịch). Hãy luôn luôn mỉm cười và Yên giấc ngàn thu Ba nhé!

Do chiến tranh ngày càng ác liệt, Ba tôi phải đào hầm trú ẩn tránh bom ngay trong nhà, hầm chữ A hay còn gọi là hầm Triều Tiên, gia cố 2 bên vách bằng những cây gỗ tròn chặt ở trong rừng già. Có đêm đang họp Đội giữa chừng nghe có báo động, ngay lập tức Ba tôi chạy về nhà bế tôi lúc đó đang ngủ và các em tôi xuống hầm trú ẩn. Người Cha Vĩ đại ấy luôn luôn che chở cho các con tránh mọi hiểm họa mà bom đạn Mỹ có thể gây ra để bảo toàn tính mạng cho các sinh linh bé bỏng của mình!

Tôi nhớ lúc tôi 4 - 5 tuổi gì đó, Ba tôi đưa tôi đi cắt Amidan theo chương trình chăm sóc sức khỏe của Nông trường cho trẻ em, đến nơi tôi đòi đi đại tiện, Ba tôi vội vàng bế tôi ra vườn sắn gần đó cho tôi ngồi ị, rồi bế tôi vào gặp các Bác sỹ, nhìn thấy cái bô dưới đất dính đầy máu tôi sợ chết khiếp, Ba tôi ôm tôi từ phía sau để Bác sỹ cắt nhanh, gọn Amidan cho tôi. Cả tuần sau đó tôi không nói được vì đau. Khỏe lại, tôi thấy Ba tôi chở em Thủy về Quỳnh Đôi, tôi đòi về theo không được nên gào khóc ầm ỹ, chú Dụ hàng xóm thấy vậy vác cây liềm cải tiến (cán dài cả mét dùng để phát cây, phát cỏ) dơ lên trời dọa chém xuống, tôi sợ quá chạy ngay vào trong nhà im thin thít! Tôi quấn quít Ba tôi lắm nên luôn đòi đi theo Ông. Có lần Ba tôi đi tập quân sự tôi cũng đòi đi theo, Ba tôi và các chú trong đội không cho theo. Tôi bí mật xách guốc (hồi nhỏ chỉ có guốc mộc để đi) kẹp nách đi theo đằng sau xa. Đại đội cứ đi đều và hành quân dã ngoại, đi được một đoạn dài đến chân dốc bỗng dưng cả đội dừng lại, thì ra tôi đã bị lộ do các chú ở dưới dốc nhìn lên phát hiện ra tôi đang ở trên đỉnh dốc. Đại đội trưởng chỉ tay về phía sau trên đỉnh dốc nói: “Thằng con Ông Hoàng kia kìa, nó cứ bí mật bám theo thế này thì làm sao mà hành quân! Thôi ông đưa nó quay về nhà đi, không phải đi nữa”! Ba tôi quay lại cõng tôi về nhà, Mẹ tôi mừng rỡ: “May quá, từ hồi nãy đên giờ tìm mãi không thấy thằng Sơn đâu!” Mẹ tôi mới sinh em Trà nên cũng phải dành thời gian chăm sóc em nên tôi mới có cơ hội lẻn đi theo Ba tôi mà. Ba tôi lấy tên con sông quê hương, sông Trà Khúc, để đặt tên cho con trai thứ 2. Tôi hay gọi trêu em tôi là Trà Khét!

Chiều ngày 02/9/1966, khi ăn cơm chiều nhìn thấy Mẹ tôi đứng tựa cửa, mang bụng bầu thở khó nhọc, tôi xoa bụng Mẹ và nói: “Bụng Mẹ tròn thế”! Xẩm tối tôi đi theo Ba tôi họp Đội, đang họp thì thấy cô Huệ hàng xóm gọi Ba tôi bằng giọng Nghi Lộc đặc sệt không có dấu: “Anh Hoang (Hoàng) ơi, chị Chung đe (đẻ) rồi”! Ba con tôi về nhà ngay, vào nhà thấy Mẹ tôi đang ngồi trên giường, bên cạnh là em gái tôi với dây rốn còn nguyên trên bụng đang nằm khóc oe oe. Tôi cầm lọ thuốc đỏ sát trùng đứng bên giường, Mẹ tôi lấy tay gạt tôi ra và nói: “Trẻ con đi ra ngoài, đứng đây làm gì”. Tay mẹ tôi gạt đúng vào lọ thuốc nên bị đổ xuống nền nhà, Ba tôi khệ nệ bê chậu nước nóng vào rồi đưa tôi ra phòng ngoài. Ba Mẹ tôi đặt tên em là Khánh, vì sinh đúng vào ngày Quốc Khánh mà!

Cuối năm đó chúng tôi chuyển từ Đội 7 về Đội 15 ở bên cạnh Làng Chùa, làng của người dân tộc Mường. Chúng tôi đi bộ gần cả chục cây số, Ba tôi cõng em Thủy và dắt tay tôi đi trong đêm đen. Đường thì gập ghềnh khó đi nhưng đôi chân bé nhỏ của tôi vẫn guồng theo kịp đoàn người khá đông trong đó có chị Mai tôi. Mẹ tôi và 2 em Trà, Khánh đã đi trước bằng xe ô tô từ chiều (ưu tiên trẻ nhỏ mới sinh). Đi chừng 3 tiếng đồng hồ chúng tôi ra đến nhà chú Khiếng và nghỉ lại ở đây! Sau này gia đình chú là hàng xóm của gia đình tôi và đã nhường hẳn một mảnh đất cả mấy trăm mét vuông cho Ba Mẹ tôi cất nhà để ở. Tình người, tình đồng chí đồng đội thời đó cao quí và nghĩa hiệp biết nhường nào!

Mẹ tôi tuy rất nghiêm khắc với chúng tôi, sự nghiêm khắc dạy dỗ các con được truyền từ Ông Ngoại tôi qua Mẹ tôi rồi qua thế hệ chúng tôi nên nền nếp gia phong được duy trì và giúp các thế hệ con cháu trưởng thành, nhưng thỉnh thoảng cũng nuông chiều tôi ra phết! Có lần tôi đòi đi mua dầu hỏa (nhiên liệu để thắp sáng đèn dầu trong nhà thời đó) Mẹ tôi đưa tiền và chai cho tôi ra Căng- tin Nông trường mua, tôi phấn khởi lắm, đi ngay và hùng dũng vác chai dầu trên vai mang về, đến nhà tôi kêu lên: “Mẹ ơi, con mua được dầu rồi này”! Mẹ tôi cầm lấy chai và hỡi ôi: “Sao không có tý dầu nào thế này?” Thì ra do chai đầu được nút bằng lá chuối mà tôi thì cứ vác trên vai làm nút chuối rơi ra nên dầu chảy hết không còn giọt nào! Hồi bé tôi nghịch ngợm lắm, nhưng là nghịch ngầm, nên thường hay bị ăn roi! Có lẽ sự hiếu động của tôi đã nhiều lần làm bực mình Ba Mẹ tôi suốt cả một thời niên thiếu, nên lớn lên tôi cố gắng làm hài lòng các Cụ để “chuộc” lại quá khứ “hay phát minh sáng tạo ngược đời” của chính mình!

Ra Đội 15 tôi mới bắt đầu đi học Vỡ lòng (lớp 1 bây giờ). Một buổi sáng Ba tôi cầm cuốn vở học sinh bìa xanh sậm, gọi tôi đến bên cạnh và cầm bút vừa ghi tên tôi lên trang bìa vừa nói: “Tên con là Phạm Hồng Sơn nhé, đến lớp con cứ đưa vở cho cô giáo nghe chưa!” Tôi vâng lời rồi đi đến lớp gặp cô giáo, tội chạy ngay đến bên cô và nói: “Thưa cô, cháu là Phạm Hồng Sơn đây ạ!” Tôi hỏi Mẹ tôi: “Sao lại đặt tên con như vậy hả mẹ?” Bà giải thích: “Sơn là tên Ba mi đặt, Hồng Sơn là tên một ngọn núi ở Nghệ An, Phạm là họ Ba, ghép lại là Phạm Hồng Sơn!” Mãi đến những năm 1970, để phục vụ cho công việc thi tuyển từ cấp 2 lên cấp 3 tôi mới làm giấy Khai sinh cho chính mình và ra Thị trấn Nông trường 1/5 đưa cho chú Lê Tấn Tìm, Chủ tịch Ủy ban Thị trấn, ký tên đóng dấu. Giai đoạn này tôi cũng đã lớn và chứng kiến, hiểu và biết nhiều thay đổi của cuộc sống và của Nông trường! Mẹ tôi hay đau yếu nên cũng phải thường xuyên chữa trị bệnh tật, mọi công việc đều dồn hết lên đôi vai vững chãi của Ba tôi. Không biết lấy năng lượng và kiến thức ở đâu mà Ba tôi rất khỏe, lại chịu khó chịu khổ vô song, làm được không biết bao nhiêu công việc phi thường mà không phải người đàn ông nào cũng làm được! Trong mắt con cái chúng tôi Ông thật tuyệt vời, thật Vĩ đại! Một mình Ông nuôi vợ ốm và 5 đứa con ăn học đến nơi đến chốn, mà chúng tôi đều học giỏi, ngoan ngoãn và siêng năng làm các công việc trong nhà phụ giúp cho Ba Mẹ! Ca ngợi Cha mình thì ai cũng giống ai, nhưng với Ba tôi, chúng tôi khâm phục Ông, thương Ông và cố gắng làm cho Ông hài lòng, sung sướng, nhất là mỗi khi dự họp phụ huynh học sinh được nghe các thầy cô giáo khen con mình, đều đạt danh hiệu Học sinh tiên tiến, học sinh giỏi và Ông lại quên hết mọi vất vả mệt nhọc, nụ cười tươi rói làm rạng rỡ khuôn mặt phúc hậu của Ông!

(Còn tiếp)

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}