Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Ba triều dựng nước (Ngô - Đinh - Tiền Lê) - (Tập II - Kỳ 35)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Bảy, 28/03/2020 08:40 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp chương I - Tập II " BA TRIỀU DỰNG NƯỚC (NGÔ - ĐINH - TIỀN LÊ)" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2019.

Triều đại nhà Đinh (968-980). Nguồn: Internet.

Kỳ 35

 

Đinh Tiên Hoàng về cung.


-Hai thị nữ quỳ nói:


-Cung tiễn hoàng thượng.


Cơ quan hình pháp đã làm việc hết mình mà cũng không tìm được bằng chứng ai là hung thủ giết Đinh Hạng Lang. Ngô hoàng hậu ngày ngày vẫn sống trong đau thương, nhớ Hạng Lang và căm hận. Cuối cùng, trong lúc quẫn trí bà nghĩ rằng chính tham vọng của anh nó là Ngô Nhật Khánh, chính sự yếu lòng của bà hứa giúp cho âm mưu của Ngô Nhật Khánh, chính sự mềm lòng và thương yêu Lang nhi của Đinh Tiên Hoàng đã gián tiếp giết chết Đinh Hạng Lang. Trời ơi, chính bà là hung thủ gián tiếp giết Lang nhi. Càng nghĩ, Ngô hoàng hậu càng buồn thảm không nguôi.


Một hôm, Ngô Nhật Khánh đến cung Ngô hoàng hậu. Ngô hoàng hậu lại khóc lóc đau buồn do nhớ Hạng Lang. Ngô Nhật Khánh hỏi:
-Vậy Đinh Tiên Hoàng không trừng trị Đinh Liễn à?


Ngô hoàng hậu nói:


-Hoàng thượng nói không có chứng cớ để kết tội Đinh Liễn, không bắt được kẻ bắn tên đã phi thân qua núi trốn thoát.


-Thân mẫu không chịu nói hết lời để ông ta trừng trị Đinh Liễn, báo thù cho Lang nhi.


-Không nói là thế nào. Ta đã quỳ xuống khóc lóc đau thương. Sau này nghĩ lại thì không có chứng cớ lấy đâu cơ sở mà kết án. Vả lại, giết Đinh Liễn là giết ai chứ? Đó là anh rể của con, con rể của ta.Giết nó, em gái của con sẽ thế nào? Con còn muốn em gái của con, các cháu ngoại của ta khổ sở côi cút hay sao?
- Biết ngay là thân mẫu không quyết tâm giết Đinh Liễn mà.


Ngô hoàng hậu nổi giận:


-Sao mày có thể nói vậy? bây giờ ta nói thật, Hạng Lang chết là do lòng tham của mày, do mưu mô phản nghịch của mày. Hạng Lang chết còn do ta nhẹ dạ nghe mày, xin hoàng thượng đặt lên vai nó trách nhiệm thái tử nặng nề. Nó mới 5 tuổi đã biết gì chính trị tàn bạo của ngưới lớn cơ chứ. Lang nhi của ta là nạn nhân. Lang nhi chết oan uổng quá. Hu!hu!hu!


Ngô Nhật Khánh cũng nổi giận:


-Sao lại tại con? Thôi được, con có tội lớn nhất là tội phản nghịch. Con không ở lại Hoa Lư được nữa, Con sẽ chạy sang ngoại bang mượn quân về cướp ngai vàng, khôi phục lại triều đại Ngô. Cáo biệt thân mẫu. Thân mẫu bảo trọng.


Ngô hoàng hậu chạy ra níu áo Ngô Nhật Khánh và kêu khóc:


-Không được cầu viện ngoại bang, không được phản quốc. Quay lại đi con ơi!


Ngô Nhật Khánh quyết dứt áo ra đi. Ngô hoàng hậu ngã vật ra hiên ngất xỉu. Hai thị nữ vội đỡ dậy bế vào giường.


Sớm hôm sau, Ngô Nhật Khánh một ngựa, công chúa Phất Kim một ngựa bí mật rời Hoa Lư, chạy theo đường thiên lý về hướng Nam của Đại Cồ Việt. Đi ròng rã ba ngày đêm đói khát. Ngày thứ ba đến bờ Bắc sông Gianh, vượt qua sông là tới lãnh thổ của Vương quốc Chiêm Thành. Thuyền Chiêm thành cập bờ Bắc để đón hai người. Khi đó đột nhiên Ngô Nhật Khánh rút dao nhọn ra, di lưỡi dao vào má công chúa Phất Kim giận dữ mắng:


-Mẹ con ta khi về với bố con nhà ngươi đã bị khinh rẻ, đối xử như nô tì, anh trai ngươi Đinh Liễn đã giết em ta là Hạng Lang. Ta hận là không băm vằm Đinh Liễn và Đinh Tiên Hoàng ra làm trăm mảnh. Ngươi nhận vết dao này về nói với cha ngươi ta sẽ mượn quân đội vương quốc Chiêm Thành về hỏi tội cha ngươi và anh ngươi, rửa hận cho mẹ con ta và cho Đinh Hạng Lang.


Nói xong Ngô Nhật Khánh cứa hai nhát dao vào má công chúa. Máu tươi ứa chảy ròng ròng trên má hồng xinh đẹp. Công chúa Phất Kim kêu thét lên đau đớn thì ít mà kinh hoàng thì nhiều. Ngô Nhật Khánh bỏ phu nhân của mình đứng gào khóc mà lên thuyền. Công chúa giơ tay lên trời cào vào không khí mà kêu lên:


-Đừng đi, Phò mã Đô úy quay lại đi. Đừng bỏ thiếp, đừng phản quốc, phò mã ơi. Hu!hu!hu!


Con thuyền xa dần đưa Ngô Nhật Khánh sang bờ Nam mờ mịt. Công chúa Phất Kim trong hoảng loạn định lao mình xuống dòng sông. Chợt nghĩ ra nếu mình mất tích, phụ hoàng và các anh chị ở Hoa Lư biết đâu mà tìm và muôn đời không có lời giải đáp sự bí ẩn đau thương này. Nàng xé vạt áo băng vết thương, bao che khuôn mặt chỉ còn hở ra hai con mắt, thay trang phục thường dân để dọc đường không ai để ý, thân gái dặm trường đầy nguy hiểm, cho hai con ngựa uống nước. Xong, công chúa lên một con, dắt theo một con, phi nước đại quay về hướng Bắc. Nàng tự trách mình sao lại quá yêu và quá tin vào tên phản bội để hắn đưa nàng vào tận cùng cuối đất của Đại Cồ Việt. May mà hắn không đâm chết nàng và vứt xác xuống sông Gianh. Không biết có ai là cành vàng lá ngọc mà bi kịch như mình không. Về đến Hoa Lư, công chúa Phất Kim vẫn chưa hết hoảng loạn bởi hành động của Ngô Nhật Khánh. Nàng bị tổn thương và sống trong đau buồn uất hận theo ngày tháng.


Vài tháng sau, kinh đô Hoa Lư ngày 15 tháng 10 năm Kỷ Mão. Bầu trời mùa đông u ám, gió lạnh thổi cắt da, sương trắng vừa chiều xuống đã lan tỏa khắp nơi, ánh nắng vàng vọt dần tắt. Núi đá vẫn trơ trọi một màu xám với thời gian, nắng gió vô tình. Trong đại sảnh của cung đình, mọi người ra vào tấp nập. Hôm nay là ngày giỗ của Thái hoàng Thái hậu, cụ bà thân sinh ra Đinh Tiên Hoàng Đế. Đêm nay, nhân ngày giỗ thân mẫu, Đinh Tiên Hoàng làm tiệc chiêu đãi các quan lại và hoàng tộc trong cung. Đèn dầu trong cung điện sáng trưng, cỗ bàn đầy sơn hào hải vị, rượu ngon trong kho rượu của cung đình đem lên hàng chum, rót ra như suối. Cung điện náo nhiệt tưng bừng trong tiếng chuyện trò, ăn uống rôm rả. Trong đêm rằm trăng sáng vằng vặc như ban ngày, soi rõ núi non thành quách lâu đài như chìm trong giấc mộng. Các đại thần, các quan viên thay nhau lần lượt đến cụng ly với Đinh Tiên Hoàng Đế và với Nam Việt vương Đinh Liễn, vua của Đại Cồ Việt trong tương lai. Ai cũng tranh nhau để có được vinh dự ngắn ngủi này. Đêm đã khuya, các đại thần, các quan viên lần lượt cáo biệt ra về trong tư thế say sưa lảo đảo. Các thị nữ đầu bếp cũng đã thu hết bát đĩa các mâm không còn thực khách. Duy chỉ còn Đinh Tiên Hoàng và Nam Việt Vương Đinh Liễn còn ngồi khề khà trên chiếc bàn đặt giữa đại sảnh đường. Đèn dầu với những ngọn lửa như ngón tay cháy leo lét trên những chiếc đĩa bằng đồng lập lòe lấp lánh khi mờ khi tỏ. Trong đêm trường, bỗng nhiên những tiếng quạ kêu lên thảm thương như than khóc vang lên bi thảm khắp không gian. Những người lính ngự lâm vẫn đứng từ xa canh phòng cho vua và cho Nam Việt Vương, những thị nữ vẫn khoanh tay đứng từ xa chờ vua sai khiến. Đêm đã khuya, hai thị nữ thấy một bóng người ăn mặc kiểu nội quan đi lại bàn và rót rượu cho Đinh Tiên Hoàng và Nam Việt Vương Đinh Liễn. Vua và trưởng nam lại uống và sau đó lại gục xuống. Chừng canh giờ sau không thấy hai người uống nữa mà chỉ gục ngủ xuống bàn. Bóng quan nội thị lại xuất hiện từ xa. Một thị nữ gọi:


-Lính đâu.


Hai người lính gần nhất chạy ra:


-Có mạt tướng.


-Hoàng thượng và Nam Việt Vương say rồi, lại hộ giá về cung. Ai như bóng quan nội thị nào kia?


Hai người lính và hai thị nữ nhìn thì bóng người mất như bóng ma. Hai người lính và hai thị nữ tiến lại gần vua và Nam Việt Vương thì trên bàn trào ra hai vũng máu. Cả bọn người hoảng hốt:


-Người đâu, có thích khách!


-Người đâu, có thích khách!


Lính ngự lâm bốn hướng đông như kiến cỏ chạy ra bao vây cung điện. Bốn người đỡ Đinh Tiên Hoàng và Nam Việt Vương ngồi lên thì miệng hai người đầy máu.


-Người đâu, gọi thái y nhanh lên. Hoàng Thượng và Nam Việt Vương bị hành thích.


CVL

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}