Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Diễn đàn văn nghệ VN:

 

Bức họa hồn tôi

Hoàng Tuấn Cư (Hội VHNT các DTTS Việt Nam) | Thứ Tư, 07/12/2016 11:02 GMT +7

Nếu tôi là họa sĩ/ Tôi sẽ vẽ bức tranh/ Buổi chiều thu giá lạnh/ Lá rơi như buông mành
Lộc Bích Kiệm vốn là sinh viên khoa ngữ văn Đại học sư phạm Việt Bắc. Sau những năm làm “Kỹ sư tâm hồn” ở Trường sư phạm 10 + 3 Lạng Sơn, chị chuyển sang Hội Văn học nghệ thuật xứ Lạng. Ở môi trường mới “Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây” đã thôi thúc chị sáng tác thơ, văn phản ánh cuộc sống quá khứ, hiện tại, tương lai của đồng bào các dân tộc trên quê hương mình.

 

Ải Chi Lăng - đường lên xư Lạng. Nguồn: Internet

54 năm – 54 mùa xuân đã qua đi trên quê hương xứ Lạng. Vậy mà nỗi nhớ lúc nào cũng quay quắt trong đầu chị. Những kỷ niệm về quê hương, về gia đình, về làng bản… lúc nào cũng luẩn quẩn, xâm chiếm vào từng nơ rơn thần kinh. Khi ngủ ở nơi khác – những lúc đi công tác, đi dự trại sáng tác – không nghĩ đến nơi mình đang ngủ mà trong giấc mơ toàn  hiện về cảnh sắc quê hương cùng niềm kiêu hãnh. Ngõ Một nép bên quốc lộ/ Đường về xóm nhỏ thân thương/ Người chê Đẹp gì ngõ cụt/ Tôi thấy thênh thang bước đường (Quê hương).
Chị nhớ về những mái nhà xiên xiên, trĩu nặng vì thời gian; Những bà mẹ vấn khăn ngang chít khăn mỏ quạ, những đống rơm chất cao sau vụ lúa hè thu là thức ăn khô dự trữ cho trâu, bò vào mùa đông sương sa giá lạnh… Những kỷ niệm ấy được “xăm” trong trái tim chị không bao giờ phai mờ.
Dẫu ngàn năm giá rét/ Vẫn thắm đào Mẫu Sơn/ Dẫu vai áo bạc sờn/ Không phai màu chung thủy…/ Hồi vẫn ngào ngạt hương/ Thắm duyên câu sli lượn…/ Kỳ Cùng ai tìm ai/ Lạng Sơn, Lạng Sơn ơi! (Nguồn cội)
Hay : Con qua bao miền quê mới/ Biết thêm bao xóm bao làng/ Yêu thêm muôn màu muôn sắc/ Không quên màu chàm quê hương…/ Màu chàm đời mẹ khó nhọc/ Nâng con suốt cả dặm đường… (Sắc chàm quê hương)
Văn thơ đã làm cho chị một tâm hồn khác. Ngày thường lắm dằn vặt và ngổn ngang vông việc cơ quan, công việc gia đình, nhưng những bài thơ của chị hầu hết đều viết bằng giọng trong sáng, lạc quan, yêu đời, lãng mạn và xao xuyến. Ai dạo bước ưu tư/ bên thành cổ/  Đường Đông Đăng/ Du khách ngược xuôi/ Gió bắc về/ thấm lạnh đôi môi/ Bổng thảng thốt…/ bâng khuâng… chiều nhớ! (Thu xứ Lạng)
Thơ của chị luôn được phát triển theo hướng mở. Lời thơ luôn nhẹ nhàng, thanh thoát. Thơ của chị không chỉ thành công về câu chữ và còn chau chuốt về ca từ. Khi Mẫu Sơn trầm mình trong giá rét/ Tuyết Sapa chưa chịu bay về trời/ Em với anh mỗi người thêm một tuổi/ Nụ đào phai vẫn giấu sắc hồng tươi (Đào muộn)
Những ai thân thiết với Lộc Bích Kiệm đều biết chị luôn “trăn trở không ngủ yên”, ngoài thơ, văn chị còn đau đáu về văn hóa dân gian, về nghiên cứu văn học mà chị cũng đã gặt hái được thành công nhất định: Đặc điểm dân ca đám cưới Tày (tiểu luận) – Nxb. VHDT, 2005; Như mạch nước nguồn (Tiểu luận) – Nxb VHDT, 2010.
Nhưng thơ vẫn là niềm đam mê của chị - đây là môn nghệ thuật giúp chị thể hiện hết đượcc cái tình của mình là sáng tác bằng cả tâm hồn và yêu thương. Chúng ta – những độc giả hãy đọc, nghe chị viết về bà, về mẹ như toát lên sự đồng cảm, sẻ chia trong từng câu từng chữ. Và đây cũng là thành công của chị khi đối mặt với nhân sinh thế sự, cùng bao buồn vui, ấm – lạnh của cuộc đời thì thơ có phần trầm lắng. Đólà suy nghĩ cảm nhận riêng tư của riêng nhà thơ, nhưng khi đọc lên ai cũng thấy mình  như vậy.
Sao không là muôn thưở/ Sao lại không là mãi mãi/ Bà đi rồi… bà đi mãi/ Ngàn lần cháu gọi bà ơi! (Bà ơi)
    Cuộc đời mẹ không giống cuộc đời ai/ Bấy nhiêu ngày qua bấy nhiêu vất vả/ Bất hạnh trào ra niềm vui đóng cửa/ Miệt mài vui sống tháng năm…   (Mẹ)
Càng ngắm nghía, càng thấy đẹp, thấy sâu lắng. Mỗi câu thơ, mỗi bài thơ tôi cảm nhận thấy chị rút gan rút ruột mình ra  bày lên từng trang giấy.
Tự tạo giữa đời thường cũng là dấu ấn của chị trong tập thơ này. Không riêng gì tôi mà nhiều độc giả rất thích thú đọc bài “Nếu tôi là họa sĩ” không chỉ là tiêu đề một bài thơ, tên  của một tập sách mà còn là danh ngôn của thi sĩ “mở một cuốn sách ra thấy một con người”.
Ôi! Bức tranh phong cảnh/ Như bức họa hồn tôi/ Giữa muôn màu sáng tối/ Rực tươi một sắc vàng!
Tập thơ tuy mỏng nhưng trong lòng trĩu nặng tâm tư, nguyện ước của nữ thi sĩ người dân tộc Tày xứ Lạng.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}