Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Bút ký “Làm sao để khôn ngoan hơn trong đường đời” của Hà Kiều: Tiếng lòng với thời cuộc

Văn Hòa - Huy Hùng | Thứ Sáu, 14/07/2017 18:13 GMT +7

25 bài viết trong tập sách là 25 cung bậc cảm xúc mà Hà Kiều muốn thay lời muốn nói đến độc giả. Đó là một tiếng lòng của cây bút trẻ với thời cuộc.

Cuốn sách như món quà mà Hà Kiều nhắn gửi thế hệ trẻ, học trò cũ

Tập bút ký “Làm sao để khôn ngoan hơn trong đường đời?”(Nxb Hội Nhà Văn, 2017) là tác phẩm đầu tay của Hà Kiều. Qua tập sách, có thế nhận thấy, anh là một cây bút trẻ đầy tài năng, nhiệt huyết. Tập bút ký gồm 25 tác phẩm viết theo thể bút ký.

Tất cả như lời tự thuật của Hà Kiều, chàng trai sinh ra ở vùng đất Quảng Nam nắng gió, với hành trình thăng trầm vươn lên khẳng định bản thân. Chính cuộc đời không mấy bình yên đã được anh kể lại một cách tự nhiên. Ở đó, có những nỗi đau quặn thắt, sự khát khao của một trái tim đa cảm, thổn thức.

Từ những dòng tâm sự trong tập sách, độc giả sẽ không cầm được nước mắt, vừa cảm thông cho hoàn cảnh và vừa thán phục nghị lực vượt lên số phận của Hà Kiều. Chàng trai xứ Quảng bộc bạch: “Giờ đây, thế hệ trẻ thường hay ỷ lại, phụ thuộc vào cha mẹ, mọi thứ đều có người lớn lo đầy đủ cả. Được sống trong đủ đầy, có cha mẹ chăm lo cho tất mọi thứ là điều đáng mừng, nhưng chính bản thân mỗi người trẻ cần phải biết tự lập, làm chủ bản thân để bước vào đời, để chống chọi, ứng phó trước những va đập và bất trắc của cuộc sống”.

Tốt nghiệp Đại học, Hà Kiều trở thành thầy giáo đứng trên bục giảng. Những năm tháng gắn với bảng đen, phấn trắng đã để lại cho anh những vui buồn, trăn trở, suy tư về đời, về người. Anh hăm hở bước vào nghề giáo với niềm tin yêu và hy vọng tràn trề.

Đó là niềm vui, sự hãnh diện cho chính bản thân, gia đình, hàng xóm khi mình được làm “ông giáo” truyền lửa cho các thế hệ học trò. Ấy vậy mà thực tế không như anh nghĩ. Bản thân anh phải đối diện với nhiều thử thách và mối lo âu trong khoảng thời gian không dài đi dạy. Từ đó, anh đã có nhiều những trải nghiệm về nghề, về những mặt trái và hệ lụy của nó.

Chính bằng cái tâm và cái nhìn đầy trách nhiệm công dân, anh vô cùng đau đớn, xót xa trước những bất cập của ngành. Sự lệch chuẩn, biến tướng, tha hóa, đạo đức giả, sống thờ ơ, vô cảm… của một bộ phận không nhỏ đã và đang diễn ra gây nên những hệ quả khó lường. Tất cả những điều đó được anh phản ánh trong nhiều bài viết với một cái nhìn thẳng thắn, trung thực.

Những câu chuyện một thời đứng lớp được Hà Kiều kể bằng cái giọng tâm tình, thủ thỉ, người đọc cảm thấy xót xa trước những sự thật đang diễn ra trong ngành giáo dục và phải chăng nó đã trở thành căn bệnh mãn tính? Câu hỏi lớn đặt ra cho các cấp, các ngành, cho những người quản lý nói chung và cho những người “cầm trịch” mảng giáo dục đào tạo nói riêng.

Hà Kiều (đeo kính ở giữa) cùng bạn bè trong ngày vui ra mắt sách

Họ cần, nên và phải làm gì để kịp ngăn chặn, đẩy lùi những căn bệnh, những thói hư tật xấu mà lẽ ra sẽ không có và không bao giờ có trong giáo dục. Đó là môi trường cần phải được lành mạnh, tinh khiết - nơi đào tạo con người không chỉ kiến thức mà còn ở giá trị nhân cách, đạo đức…

Hầu hết những câu chuyện trong tập sách này được tác giả viết trong hai năm sống và làm việc ở Sài Gòn. Xa quê, nỗi nhớ nhà, nhớ người thân lại cồn cào, da diết hơn. Trong đó, hình ảnh về cha, về mẹ, về những năm tháng đã qua với bao đắng cay, thiếu thốn; bao kỉ niệm, suy tư về thời đi dạy lại ùa về và cả sự xót xa, thương cảm với những mảnh đời kém may mắn.

Sống trên đất khách, Hà Kiều mới thấm thía và nhận ra cái quý giá của thời gian, của những bữa cơm gia đình, của tình thân, tình người… giữa cuộc sống bộn bề, tất bật. Mà ở đó, bao gian dối, lọc lừa, trắng - đen, thật - giả, nhiều thang bậc đạo đức bị xáo trộn. Tuy vậy, người tốt, lòng tốt vẫn luôn hiện hữu quanh mình.

Một thời anh cũng có những bất an và mất niềm tin trong việc định hướng nghề nghiệp nhưng bằng ý chí, niềm tin Hà Kiều đã chọn cho mình con đường đi theo đúng sở thích và năng lực của bản thân. Dẫu biết rằng: “Con đường đó không trải hoa hồng mà phải trả bằng chính sức lực của bản thân”.

Ở tác phẩm này, người đọc bắt gặp một con người trẻ nhưng giàu suy tư, nhiều trăn trở. Bằng lối viết tự nhiên, hồn hậu, với những hình ảnh gần gũi, sự việc quen thuộc nhưng đầy bất ngờ, để lại ấn tượng và có sức ám gợi với độc giả. Đó chính là tiếng lòng của một người trẻ tuổi với những khao khát, sự hoài nghi, lo lắng trước cuộc đời. Những câu chuyện nhẹ nhàng, man mác như tiếng thở dài của lòng mình nhưng dưới con mắt nhìn đời đầy nhân văn, nhân ái Hà Kiều đã làm sáng tỏ ý nghĩa triết mỹ của nó.

25 bài viết trong tập sách là 25 cung bậc cảm xúc mà Hà Kiều muốn “thay lời muốn nói”. Đọc hết tập sách, lại càng trân quý cái tình của người viết. Có lẽ những trải nghiệm về nghề và cả những nỗi niềm, sự tâm huyết đã được anh ký gửi vào đó. 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}