Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ
Tin nóng
Chủ Nhật, 25/10/2020 18:40

Văn thơ:

 

Chái bếp của mẹ

Tản văn của Đỗ Kim Tập | Thứ Bảy, 28/05/2016 17:54 GMT +7

Không phải chốn phồn hoa đô thị; nơi tôi sinh, một vùng miền núi. Nơi đó không sở thú, không công viên nước cũng chẳng rạp chiếu phim... song tuổi thơ tôi cũng ngập tràn niềm vui giữa những cánh rừng đại ngàn luôn véo von tiếng chim hót, những con suối ngày đêm không mỏi gẩy điệu nhạc róc rách nuôi tôi khôn lớn... và trong đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ, tâm trí tôi không bao giờ phai nhạt một không gian đầy huyền thoại, đó là "Chái bếp của mẹ". Một không gian không rộng nằm cặp bên hông nhà, nhưng là nơi tưng bừng nhộn nhịp ấm áp nhất trong hoài niệm tuổi thơ tôi.

"Chái bếp của mẹ", cả nhà tôi đã đặt tên cho không gian huyền thoại ấy và luôn dành tình cảm và không gian nhỏ bé đó cho riêng mẹ; ở đó với bộ ván cũ kỹ không biết có từ đời nảo đời nào mà lên nước bóng dợn, nơi mẹ thường giã gạo, nhào bột để cho “ra đời” những món bánh không hề có trong thực đơn thị thành: bánh vắt vai, bánh gio, bánh khẩu sli, bánh pẻng phạ…

Chái bếp của mẹ, ở đó chiếc cối nhỏ được bố tôi kỳ công đục từ một thân gỗ to yên vị một góc trông cũ kỹ quê mùa mà làm nên bao kỳ tích: Cùng với đôi bàn tay mẹ biến gạo thành bột trắng mịn màng để từ đó làm nên những chiếc bánh thơm ngon nuôi dưỡng tuổi thơ ngọt ngào.

Những trưa hè, bóng nắng xuyên qua khe vẽ những quả trứng gà lên tấm vách, tôi nằm thiu thiu trên bộ ván, mơ màng nghe tiếng mẹ khuấy bột, lanh canh tiếng đũa chạm nồi, tiếng nước reo tí tách trong trã... những âm thanh đó ru tôi vào giấc ngủ say mà cái sống mũi không hề biết đó chỉ là giấc mơ cứ cựa quậy liên hồi theo nhịp thở. Để khi dụi mắt thức dậy đã thấy ổ bánh nếp, bánh gio xếp đầy chiếc chiếc xoỏng toả mùi thơm phức.

Không gian huyền thoại ấy có một chiếc cột chính giữa, chiếc cột đâu chỉ làm nhiệm vụ gánh tất cả sức nặng tấm mái, đó là vị trí linh thiêng nhất; trên chiếc cột, mẹ đóng một chiếc đinh to cao quá đầu và treo vào đó chiếc Nải chàm, mẹ để vào một ít lá "Mạy mòn", loại lá cây theo phong tục của người Tày sẽ đem lại những điều tốt lành, may mắn cho gia chủ. Tôi đâu biết điều đó nhưng mẹ bảo hồi nhỏ tôi không bao giờ bị ốm vì đã có "bùa" Mạy mòn.

Mùa cây ngô trổ bắp, không gian huyền thoại được dát một màu vàng rực ghi dấu thành quả sau tháng ngày vất vả của mẹ trên những mảnh đồi quanh nhà.

...Ngày tôi nhận giấy gọi nhập ngũ, đêm liên hoan chia tay lên đường, trai gái trong bản đến chật sân nhà. Ánh trăng rằm trải tấm thảm bạc óng ánh khắp bản làng, tiếng đàn tính, điệu then ngân vang hoà quyện cùng tiếng nhạc suối róc rách cùng biết bao lời chúc của bạn bè trang lứa cho tôi "chân cứng, đá mềm". Mẹ ngồi một mình trong gian Chái cố giấu không cho ai biết những giọt nước mắt cứ lăn dài trên đôi gò má gầy guộc.

 Có lẽ, vì vậy mà hồi nhỏ tôi mê cái chái bếp của mẹ lắm! Giờ đây, mỗi lần về phép là tôi lao ngay vào Chái bếp cùng mẹ nhào bột nắn bánh. Ký ức về mẹ và Chái bếp trong tôi luôn bát ngát nồi nước tắm thơm lừng những trưa hè xưng xáo mát lòng; chiều mưa bánh nếp, bánh gio no dạ nhà nghèo...

Là một người lính, tôi và đồng đội thấy mình trưởng thành lên qua tháng ngày rèn luyện trong môi trường quân ngũ; nhưng với riêng tôi, hình ảnh Chái bếp của mẹ gắn với ký ức tuổi thơ như tiếp thêm sức mạnh trong mỗi bước quân hành và là động lực để tôi phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Nguồn: tapchivannghebabe.vn

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}