Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Chiều cuối năm

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Ba, 14/01/2020 20:55 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc.

Ảnh minh hoạ do tác giả cung cấp. Cây cau già cũng vụng dại nở hoa.

CHIỀU CUỐI NĂM

Gió ngừng thổi, mây chẳng thể nào bay nữa
Mưa ngừng rơi như nước mắt đã cạn khô
Mặt trời buồn, lẳng lặng đi ngủ sớm
Chỉ còn người day dứt, biết về mô !?
Đừng than vãn, khí trời còn để thở
Nước giếng làng, soi bóng tự ngàn xưa
Trời mù mịt, nên không nhìn rõ mặt
Hết rằm rồi, chuông mõ chẳng ai khua
Tháng củ mật, nên cổng làng khép mở
Ngăn làm sao cho khỏi trộm dòm
Cỏ dại chờ, đến thì lại mọc
Vọng từ đâu, chát chát, tom tom ?
Chuyện đạo lý, đang trở thành thừa thãi
Đi ra đường, gặp toàn họ nhà tôm
Chân đã mỏi, thôi về nhà khép cửa
Tìm câu thơ trò chuyện với thằng Bờm
Trời se lạnh, quạt mo không ai đổi
Xôi cóng rồi , không còn thấy mùi thơm
Nghe cụ Tam Nguyên ờ, ờ tết
Thoảng mùi rơm rạ nhớ quê hương ...

H-T-N

14-1-2020

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}