Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Đêm Vàng

Vũ Gia Hà | Chủ Nhật, 20/09/2020 18:14 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ của Vũ Gia Hà.

Đêm vàng. Ảnh internet

 

Đêm vàng

    (Gửi lại thời ấu thơ)

              Vũ Gia Hà

 

Trăng vừa tròn lũ trẻ đòi hái

Ngồi giữa sân nói chuyện thiên thần

Hoa mơ ước mình là công chúa

Còn hoàng tử mắt đẹp xa xăm

Ngày xửa ngày xưa đã nhiều năm

Trên trái đất cũng như bây giờ

Những đứa trẻ vẫn hay mộng mơ

Khi lớn lên thường buồn nhiều lắm

Trăng xa kia nếu không ai ngắm

Thì vô nghĩa trang điểm chiều hôm

Ở các ngõ hoa dại dậy hương

Những cọng rơm lá cỏ bình thường

Ánh trăng phả bỗng thành quý phái

Tiếng bước chân chậm rãi của bà

Cùng tiếng gọi đàn gà vào chuồng

Làm thức giấc đám sao còn ngủ

Một đứa trẻ bắt chước sói hú

Gọi trăng xuống nói chuyện hằng đêm

Hoa cau mày lắc đầu nói nhỏ

Trăng xuống rồi trăng lại bỏ đi

Bởi trần gian ít người từ bi

Chẳng mấy ai xót thương ngọc ngà

Một đứa nói Hoa như bà già

Mười hai tuổi đã nhiều than thở

Ở trong nhà ti vi mới mở

Phim tình yêu xứ Hàn xa xôi

Vừa đến cảnh chia tay tạm thời

Đã có đứa nức nở khóc theo

Đêm làng quê chẳng ai than nghèo

Người ta muốn reo ca lòng tốt

Người ta muốn hát cùng núi sông

Người ta muốn sống cùng cánh đồng

Màu lúa màu cây màu áo cũ

Màu mắt hiền như những vị tiên

Hoa muốn đi riêng con đường lành

Không Lý Thông chỉ có Thạch Sanh

Nơi đó Bụt đang ngồi thiền hành

Nơi đó Chúa đang ngồi giảng đạo

Bỗng rung rinh một cành táo nhỏ

Chú chuột nhỡ bụng tròn háu ăn

Thi thoảng một quả vàng chín rụng

Có đứa vội cầm chặt trong tay

Chú mèo trắng chẳng buồn mảy may

Nhìn chú chuột gặm từng miếng táo

Hoa không rõ mèo có biết khóc

Có ham muốn mải mê như người

Hoa bật cười rồi nhìn lũ bạn

Có đứa ngáp ngủ nằm ra sân

Giờ đã muộn phải về bàn học

Sau này ra phố xa đồng quê

Có đứa nhớ bạn qua mượn sách

Đứng thì thầm bên ô cửa nhỏ

Những giọt sương ướt trên đám cỏ

Làm lạnh chân kẻ mới si tình

Tiếng bố gọi Hoa ơi đóng cửa

Học bài sớm rồi còn ngủ đi

Đêm làng quê trăng rỉ trăng rì

Những giọt vàng cựa trên mi mắt

Những giọt vàng duỗi trên vành chữ

Trong chúng ta ai cũng mắc nợ

Một cánh đồng và một dòng sông.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}