Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Đọc bài thơ "Chỉ thử một lần thôi" của Nguyễn Hưng Hải

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Năm, 20/04/2017 09:46 GMT +7

Tình cờ đọc được bài thơ "Chỉ thử một lần thôi" trong chùm thơ dự thi của Nguyễn Hưng Hải đăng trên Tạp chí Văn nghệ quân đội:

" Đã đem bán cả chỗ ngồi
Thì ta thử một lần thôi xem nào
Ngai vua khi dã ngồi vào
Mấy ai còn để người nào ngồi lên
Thử thôi , có mấy đồng tiền
Mà ngày đã lú , mà đêm đã mờ
Thử thôi mà đã phải chờ
Con vua, cháu chúa còn mơ.. nữa là
Hoàng bào khi đã cởi ra
Biết đâu vua chúa , đau là thường dân
Thử thôi, chỉ thử một lần
Để xem, để biết còn cần cho ai
Thịnh suy đâu ở cái ngai
Thử thôi mà đã chả ai muốn nhường
Thử thôi đã chả bình thường
Đã vơ vẩn suốt dọc đường thông reo"

Dịch vụ cho thuê Mặc áo vua và hoàng hậu chụp ảnh kỷ niệm. Nguồn: Internet

Không biết tác giả viết bài thơ này từ bao giờ nhưng đọc 2 câu cuối :" Thử thôi đã chả bình thường/ Đã vơ vẩn suốt dọc đường thông reo" thì tôi đoán chắc trong một chuyến du lịch anh đã ghé Huế thăm kinh thành xưa và bỏ mấy đồng bạc lẻ để biết được cái thú làm Vua như thế nào : Mặc hoàng bào ngồi lên chiếc ngai vàng đã mọt ruỗng nhưng được sơn son thếp vàng rực rỡ . Cái cảm giác được làm vua , được ngồi ngai vàng đưa mắt nhìn quần thần (là đám chúng sinh chờ đến lượt mặc tấm hoàng bào đẫm mồ hôi trăm họ) trong phút chốc ám ảnh đã là duyên cớ cho Nguyễn hưng Hải (NHH) viết bài thơ này.


Khi hạ bút viết : Đã đem bán cả chỗ ngồi / Thì ta thử một lần thôi xem nào/ Ngai vua khi đã ngồi vào / Mấy ai còn để người nào ngồi lên thì NHH đã có sự liên tưởng giữa hiện tại và quá khứ xa xưa . Hiện thực bây giờ là dịch vụ mấy phút làm vua sau khi phải trả mấy đồng bạc lẻ . Kẻ bỏ tiền được mặc hoàng bào , ngồi vào ngai vàng, chụp ảnh. Kết thúc . Khoảnh khắc làm Vua tuy ngắn ngủi nhưng trong khoảnh khắc ấy không ai có thể chen ngang để ngồi vào . Kẻ đã ngồi vào thì không muốn buông . Đúng là thời buổi kim tiền cái gì cũng có thể bán được . Chưa bao giờ cái giá bán chỗ ngồi của vua lại rẻ đến vậy khi mà trước đây kẻ nào lỡ ngồi vào đã phạm tội khi quân . Ở đây người cho thuê ngai vàng và áo hoàng bào có quyền hơn cả, cho ai làm vua thì người ấy được làm còn dù đã nộp tiền nhưng chưa đến lượt thì hãy đợi đấy.

 

Từ sự thật trần trui ấy, NHH muốn đưa người đọc hồi tưởng đến những cuộc tranh giành ngôi báu có cả máu chảy đầu rơi trong quá khứ thời phong kiến và cả trong thời hiện đại dẫn đến sự trì trệ làm khổ muôn dân. 


Nhờ có mấy đồng tiền mà được làm vua trong mấy phút "Mà ngày đã lú, mà đêm đã mờ ", N HH đã có cái nhìn thấu đáo sự tha hóa của quyền lực đối với bản chất tốt đẹp của con người. Là dân đen bỏ mấy đồng bạc lẻ để được hưởng cái thú làm vua còn phải chờ đợi chen lấn, còn vương vấn mãi huống hồ là: Con vua cháu chúa còn mơ...nữa là ! Một khi một triều Vua sụp đổ thì hoàng bào lại khoác lên một ông vua mới của một triều đại khác. Ông Vua cũ nếu may mắn không bị giết trở lại làm dân thì mấy ai biết được người ấy đã làm vua ? Liên tưởng này có hơi hướng của câu ca dao: Hơn nhau tấm áo manh quần. Đến khi bóc trần ai cũng như ai!


Việc người viết thử mặc hoàng bào, thử ngồi ngai vàng chụp ảnh một lần như một trải nghiệm và tự hỏi cái trò hề tranh giành ngôi báu chức vị này vẫn còn có bao nhiêu kẻ ham muốn tranh giành khi mà mấy trăm năm trước vua Trần Nhân Tông đã xem ngai vàng như dép rách  để lên Yên Tử tu hành thì quả không phí mấy đồng bạc lẻ.


Và đây mới là điều mà NHH muốn khái quát : Thịnh suy đâu ở cái ngai ? Thử thôi mà đã chẳng ai muốn nhường! 


Chỉ từ việc quan sát một dịch vụ kiếm tiền của BQL di tich Huế mà NHH đã giải mã được một hiện trạng xuyên suốt lịch sử: Vì sao con người ta cứ lao vào cơn mê quyền lực tranh quyền đoạt vị mà không tự hỏi rằng mình có xứng đáng với ngôi vị hay không, giống đám dân đen con đỏ có mấy đồng bạc lẻ cứ bỏ ra mua cái quyền mặc áo hoàng bào ngồi vào ngai vàng chụp ảnh để thành vua trong chốc lát để vơi đi cái khổ đeo bám. Một bức tranh bi hài kịch: Một chiếc ngai vàng mọt ruỗng sơn son thếp vàng, một đám chúng sinh chen chúc mua vé xếp hàng chờ đến lượt mình ngồi vào ngai vàng để đươc làm vua, một ông phó nháy kiêm việc đuổi vua cũ, mời vua mới lên ngôi ...mà NHH khái quát thành một câu chuyện cười ra nước mắt thì quả là tài tình bằng một ngôn ngữ thơ giản dị, bằng một hình tượng thơ giàu sức gợi cảm liên tưởng.

Tôi không bất ngờ vì NHH trước khi làm thơ anh vốn là cựu sinh viên khoa sử Đại học Tổng hợp Hà Nội cũ (nay là Đại học học Quốc gia Hà Nội). Có lẽ chỉ có ai hiểu sâu sắc lịch sử mới có thể khái quát được bằng thơ như vậy. Cảm ơn và mong Nguyễn Hưng Hải sẽ viết nhiều bài thơ như thế này nhé!

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}