Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Nhân vật:

 

Fidel Castro: Trong chính trị tôi thích tất cả những gì mới mẻ

Phạm Đình Lợi (nguyên Pv TTXVN tại Cuba) | Thứ Hai, 13/08/2018 08:49 GMT +7

vanhien.vn - “Giờ đây tôi vẫn cho rằng loài người đang đứng trước nguy cơ diệt chủng thực sự, nhưng tôi cũng luôn nghĩ rằng chúng ta có thể và cần phải nỗ lực để ngăn chặn điều đó xảy ra. Chúng ta không thể ngồi than khóc, chúng ta phải đấu tranh như chúng ta đã từng luôn luôn làm như vậy từ trước đến nay”.

Lãnh tụ Cuba Fidel Castro Ruz sinh ngày 13-8-1926. Ông mất ngày 25-11-2016, khi vừa tròn 90 tuổi. Fidel hoạt động cách mạng từ khi còn ngồi trên ghế trường đại học, 27 tuổi ông là người tổ chức và chỉ huy cuộc tiến công pháo đài Moncada, mở đầu cuộc đấu tranh vũ trang với mục đích lật đổ chế độ độc tài Batista, công cụ đàn áp và thống trị của chủ nghĩa thực dân kiểu mới phương Bắc. Tuy không thành công, nhưng  sự kiện Moncada đã gây một tiếng vang lớn, làm chấn động dư luận trong cả nước, châm ngòi cho quá trình đấu tranh của quần chúng nhân dân dưới sự dẫn dắt của phong trào cách mạng 26-7 do Fidel khởi xướng.

Sau khi chế độ độc tài Batista buộc phải trả tự do cho ông, Fidel cùng một số thành viên cốt cán của phong trào 26-7 đã sang Mexico, xây dựng và tập hợp lực lượng để tháng 12 năm 1956 trở về Cuba trên con tàu Granma lịch sử, lập chiến khu Sierra Maestra, tiến hành cuộc chiến tranh du kích, quyết tâm giải phóng đất nước khỏi ách thống trị của chế độ độc tài thân Mỹ.

Ngày 1-1-1959, cách mạng Cuba thành công, khai sinh nhà nước công nông đầu tiên ở Tây bán cầu. Ở tuổi 33, Fidel trở thành người đứng đầu đất nước Cuba cách mạng, tuy về danh nghĩa, thời kỳ đầu ông chỉ giữ chức Thủ tướng Chính phủ, đến năm 1965 mới trở thành Bí thư thứ nhất ĐCS Cuba, và từ năm 1976 được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng. Người Cuba thường chỉ quen gọi Fidel là Tổng Tư lệnh, hay đơn giản hơn là Tư lệnh, vị Tư lệnh của Cách mạng.

Chính lãnh tụ Fidel Castro là người đã lãnh đạo cách mạng Cuba vượt qua mọi khó khăn, thử thách, đưa quốc đảo anh hùng tiến bước trên con đường độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Trải qua hơn nửa thế kỷ, con thuyền cách mạng Cuba kiên cường vượt qua bao sóng gió liên tục vươn lên trên con đường đã lựa chọn. Nhân dân Cuba bằng sức sáng tạo vượt bậc và tinh thần chiến đấu ngoan cường đã không chỉ bảo vệ vững chắc những thành quả cách mạng mà còn liên tiếp đạt được nhiều thành tựu quan trọng trong công cuộc xây dựng chế độ mới, đưa Cuba từ điểm xuất phát thấp về trình độ phát triển kinh tế-xã hội và bị phụ thuộc nặng nề vào tư bản nước ngoài, vươn lên vị trí của một trong những nước đang phát triển đạt nhiều thành tựu nổi bật về kinh tế, xã hội, khoa học-kỹ thuật, văn hoá, giáo dục, y tế, thể thao… Khát vọng tự do đã tạo nên nguồn sức mạnh của một dân tộc đoàn kết thống nhất không chịu khuất phục trước sự áp đặt của cường quyền, hiên ngang trụ vững trước bất cứ sự đe dọa nào, là tấm gương sáng của phong trào độc lập và giải phóng dân tộc ở châu Mỹ La-tinh cũng như trên thế giới.

Nhà văn Colombia Garcia Marquez, giải thưởng Nobel văn chương 1982, miêu tả Fidel là một lãnh tụ vĩ đại, giản dị, trong sáng và luôn có những hoài bão lớn lao. Đó là một con người với năng lực tư duy siêu việt, luôn luôn trăn trở vì những ý tưởng khác thường. Ông luôn mơ ước một ngày kia các nhà khoa học Cuba sẽ tìm được phương thuốc chữa ung thư. Ông tạo dựng nền tảng ngoại giao của một cường quôc trên quốc đảo nhỏ bé của mình. Về bản chất, ông là người luôn chống lại mọi giáo điều. Ông từng nói với nữ văn sĩ Katiuska Blanco, tác giả bộ sách “ Fidel Castro: Người chiến binh của thời đại”:  “Tôi thích chiếc đồng hồ cũ, cặp kính cũ, đôi ủng cũ, còn trong chính trị tôi thích tất cả những gì mới mẻ”.

Sau gần 50 năm Fidel cầm quyền, vào những năm đầu của thế kỷ 21, rất nhiều nhà báo, học giả, chính trị gia trên thế giới từng đề cập vấn đề chuyển giao quyền lực ở Cuba và đặt câu hỏi : Bao giờ Fidel nghỉ hưu ? Năm 2005, Fidel đã trả lời nhà báo Pháp gốc Tây Ban Nha Ignacio Ramonet : “Chúng ta đều biết là thời gian qua đi và sức lực con người sẽ cạn dần. Nhưng tôi sẽ nói với ông điều mà tôi từng nói với các đồng chí của mình tại kỳ họp Quốc hội ngày 6/3/2003 khi Quốc hội bầu lại tôi vào chức Chủ tịch Hội đồng Nhà nước. Tôi đã nói rằng: “Giờ thì tôi hiểu là số phận đã đặt tôi vào hoàn cảnh sinh ra không phải là để nghỉ ngơi lúc cuối đời”. Và tôi đã cam kết rằng nếu các đồng chí của tôi yêu cầu thì tôi sẽ sát cánh cùng với họ trong suốt thời gian cần thiết, chừng nào trí tuệ còn minh mẫn và còn có ích...”

Ngày 31-7-2006 Fidel lâm bệnh nặng phải vào bệnh viện mổ cấp cứu, ông đã để lại bản tuyên cáo trong đó giao quyền điều hành đất nước cho người em trai là Bí thư thứ hai của Đảng, Phó Chủ tịch HĐNN và HĐBT, Đại tướng Raul Castro Ruz. Hai năm sau, vào đầu năm 2008 khi sức khỏe đã khá lên, và trước những lời đồn đoán này nọ, Fidel gửi thư tới Quốc hội, nói rõ là ông sẽ không ra ứng cử và sẽ không đảm nhận chức vụ lãnh đạo quốc gia một lần nữa vì rằng: “Việc nắm giữ một trách nhiệm đòi hỏi hoạt động cao và sự toàn tâm toàn ý khi mà tôi không còn đủ sức khỏe để cống hiến sẽ là một việc làm đi ngược lại nhận thức của tôi”.

Từ đó trở đi, mặc dù chính thức rút lui khỏi chính trường, nhưng khi sức khỏe của Fidel tốt lên, ông tiếp tục làm công việc suy ngẫm và viết lại những gì mà mình cảm thấy cần thiết và có giá trị. Trong chuyên mục "Những suy ngẫm của Fidel" trên các phương tiện thông tin đại chúng Cuba, ông phân tích nhiều vấn đề về tình hình thế giới và trong nước. Fidel là người luôn nhất quán với lý tưởng của mình, dù không còn giữ vai trò lãnh đạo, ông tự nhận là một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng,  có nhiệm vụ đấu tranh không ngừng nghỉ khi đầu óc còn minh mẫn và sức lực còn cho phép. Fidel là người tuyệt đối trung thành với nguyên tắc: không bao giờ nói và viết những gì không đúng sự thật.  Ông nói: “Tôi luôn luôn làm công việc của mình, nhiệm vụ của mình theo niềm tin của tôi. Tôi không mượn ý tưởng của bất cứ ai. Tôi luôn cố gắng giải quyết mọi vấn đề  bằng cách thuyết phục và thông qua sức mạnh tinh thần”.

Cho đến những năm cuối đời, tuy tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng Fidel  vẫn không ngơi nghỉ. Bộ óc của ông vẫn không ngừng suy tư, tiếp tục khuấy động trí tưởng tượng của bao người khác, làm cho họ tin vào những kinh nghiệm đã trải qua, những hoài bão được chia sẻ. Tầm nhìn sáng suốt và những kiến giải xác đáng của ông luôn cho thấy một tư duy trẻ trung và một phong cách không bao giờ già cỗi.

Đầu năm 2012, trong dịp gặp gỡ và chia sẻ với các nhà trí thức Cuba- Mỹ la tinh, lãnh tụ huyền thoại của cách mạng Cuba kêu gọi đấu tranh để nhân dân các dân tộc nhận được những thông tin đầy đủ, khách quan về những gì đang thực sự diễn ra trên thế giới, mà theo đánh giá của ông là hết sức đáng báo động đối với nhân loại. Lãnh tụ Cuba nhấn mạnh: "Nghĩa vụ của chúng ta là phải đấu tranh. Chúng ta không thể để chủ nghĩa bi quan thắng thế. Chúng ta phải hành động ngay để cứu vãn nhân loại trước những mối hiểm nguy  không phải là trong vòng một trăm năm hay một ngàn năm nữa mà là ngay bây giờ".

Ông nói: “Có một vấn đề mà nếu không giải quyết được thì sẽ không có gì tồn tại, kể cả lịch sử. Tôi nghĩ rằng chúng ta đang đứng trước một cuộc khủng hoảng với tính chất như thế. Tôi xin nhắc lại điều tôi đã phát biểu tháng 6-1992 tại Hội nghị của Liên hợp quốc về môi trường và phát triển ở Brazil. Khi đó tôi đã nói rằng: “Một loài sinh vật quan trọng đang có nguy cơ biến mất bởi sự hủy diệt nhanh chóng các điều kiện sống tự nhiên của nó: Đó là con người”. 

“Giờ đây tôi vẫn cho rằng loài người đang đứng trước nguy cơ diệt chủng thực sự, nhưng tôi cũng luôn nghĩ rằng chúng ta có thể và cần phải nỗ lực để ngăn chặn điều đó xảy ra. Chúng ta không thể ngồi than khóc, chúng ta phải đấu tranh như chúng ta đã từng luôn luôn làm như vậy từ trước đến nay”.

Lãnh tụ Cuba cho rằng đó là vấn đề cơ bản nhất mà nhân loại đang phải đương đầu và ông kêu gọi các nhà trí thức, các nhà khoa học trên thế giới hãy cùng nhau đoàn kết, sát cánh cùng các dân tộc hành động mạnh mẽ vì mục tiêu chung: bảo vệ sự sống của con người. Ông nhấn mạnh: “Chúng ta không thể bỏ trái đất để chuyển sang một hành tinh khác. Cuộc sống của chúng ta là ở đây, trên trái đất này, chúng ta phải bằng mọi cách, bảo vệ lấy ngôi nhà chung của nhân loại”.

Tư tưởng của Fidel mang tính tổng quát, đó là sự tích hợp của những trải nghiệm sống, của những ước mơ và những suy ngẫm về tương lai cùng hòa quyện vào nhau. Fidel là người có tính cách mạnh mẽ, sự nhạy bén và tinh thần cảnh giác cao, nhưng ông cũng luôn thể hiện một sự cảm thông với những ai có tư tưởng trái với những điều ông suy nghĩ. Ông là người từng chiến thắng nhiều trở ngại và luôn biết kiên trì chờ thời cơ, nhưng không bao giờ chấp nhận điều kiện phải từ bỏ cuộc đấu tranh.

Trước mọi sự đe dọa, Fidel không bao giờ sợ hãi, không bao giờ do dự hoặc bi quan dù chỉ một giây. Ý chí kiên cường và lòng tự tin ấy của Fidel đã thấm sâu trong tính cách của người dân Cuba và đó chính là thành trì đạo lý và tinh thần vững chắc đưa đất nước Cuba vượt qua mọi khó khăn gian khổ trên con đường đi tới độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội.

Nhà văn Cuba Miguel Barnet đã rất có lý khi nói rằng: “Người ta có thể trách cứ Fidel bởi một thái độ nào đó chưa đưa đến sự cảm thông đầy đủ hoặc bởi những sai lầm mà chính ông đã chỉ ra, nhưng không ai có đủ lý do để nghi ngờ trí tuệ thông minh và tinh thần quả cảm của Fidel trước mọi sự hiểm nguy mà ông từng chia sẻ với những người cùng thời".

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}