Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Giữa trời cao và biển rộng

Trần Thùy Dương | Thứ Sáu, 17/06/2016 23:05 GMT +7

Những trái tim 
Những vực sâu 
Những con sóng 
Những dải mây bay 
Trùng điệp.

Đất mẹ đau trong lòng sâu thẳm
Biển mẹ đau con sóng bạc đầu 
Trời mẹ đau những hình tia chớp

Sóng mặn mòi những giọt lệ trong tim 
Mỗi dải đất đơm hoa từ máu đỏ 
Mỗi cánh rừng nghiêng xuống tiễn đưa
Mỗi hòn đảo xanh màu xứ xở
Mỗi cung đường sinh tử anh đi 
Mỗi doi cát phập phồng hy vọng

Nước mắt chảy xuôi ra biển lớn 
Nỗi buồn gửi trời xanh
Nhớ thương gửi vào mây trắng 
Thẳm thẳm trời cao 
Thăm thẳm biển khơi 
Bao la là quê mẹ 
Vô tận là lòng cha 
Thiết tha là tiếng ngôi nhà
Đợi trông là bóng con tàu ngoài xa 
Ầu ơi ...

Ôi trời cao, biển rộng, sông dài 
Hy vọng vỡ mong manh trên cát bỏng 
" Bạn tôi nằm trong sóng mặn vùi thân".
Bạn tôi không về khi trời xanh vẫn thắm 
Khi biển vẫn xô bờ 
Khi đất mẹ vẫn đợi chờ 
Khi nụ hôn dang dở

Ai rồi đây có thể sống ơ hờ 
Trước biển xanh và trời xanh 
Giữa trời cao và biển rộng 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}