Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Diễn đàn văn nghệ VN:

 

Hai tác giả trẻ Huế

Nguyễn Văn Toàn (Thừa Thiên - Huế) | Thứ Năm, 11/05/2017 09:26 GMT +7

Đó là nhà văn Lê Vũ Trường Giang, hiện là biên tập viên của tạp chí Sông Hương và nhà thơ Phan Tuấn Anh, giảng viên Khoa Ngữ văn, trường Đại học Khoa học Huế.

Đây là hai cây bút trẻ dưới 30 tuổi đã đạt được giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ V (2008-2013), giải thưởng cao nhất về lĩnh vực văn học nghệ thuật của Tỉnh Thừa Thiên - Huế được tổ chức 5 năm một lần. Thông thường, rất ít khi các tác giả trẻ tuổi có thể đạt được giải thưởng này vì quy trình lựa chọn trao giải rất khắt khe. Lê Vũ Trường Giang và Phan Tuấn Anh cũng là hai tác giả vừa mới tham gia Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX được tổ chức tại Hà Nội trong các ngày 27 đến 29-9 vừa qua. 

Từ Ngủ giữa trùng sơn…
Với tập truyện ngắn Ngủ giữa trùng sơn (Nxb. Văn học ấn hành vào tháng 12/2012), nhà văn trẻ Lê Vũ Trường Giang, sinh năm 1988 đã thực sự chinh phục được Hội đồng Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ V. Tập truyện ngắn gồm 9 truyện, từ Ngủ giữa trùng sơn, Điệp huyết sa trường, Huyền thoại x.D, Lời tự trầm của mẹ đến Trăng thượng giới, Lời nguyền chiến binh, Mặc khải Elohim… đều sử dụng thủ pháp huyền ảo đi theo dòng lịch sử, làm cho lịch sử không xơ cứng nên người đọc không có cảm giác nhàm chán mà còn rất thích thú. Đọc thử một đoạn của truyện ngắn “Ngủ giữa trùng sơn”, mô tả cảnh đưa tang vua Gia Long, ta sẽ thấy được sự thăng hoa trong ngòi bút của Trường Giang: Dòng sông giật thót mình sau một loạt đại bác nổ hiệu trên Kỳ Đài, pháo hiệu tiễn đưa đấng quân vương quá cố rời xa chốn thành đô cung tía về an giấc nghìn thu nơi nước non hùng vĩ. Đoàn thuyền rước tang được phát lệnh di chuyển, mặt nước lăn tăn những đợt sóng nhẹ. Thuyền đi ngược dòng về hướng Tây Nam, chậm như những chiếc lá trôi trên dòng Hương mùa hạ.
Võ Phục chỉ huy chiếc thuyền chở linh cữu. Đây là con thuyền thứ năm của đoàn rước. Vị vua con cũng lên thuyền này cùng với những bà phi được vua sủng ái. Ngài và bà mẹ của ngài cùng quỳ gối bên linh cữu, một chút cũng không rời xa. Mấy bà phi cứ gào khóc một hồi. Hết nước mắt thì họ thi nhau sụt sịt. Riêng tân vương không khóc, không nói. Ngài đăm đăm nhìn vô định, chỉ đưa hiệu bằng ánh mắt. Quân lính trên thuyền được ban lệnh chỉ ở một tư thế đứng nghiêm, mọi tư thế sai khác đều bị xử trảm. Ngoại trừ những lính lo việc rải vàng mã và hoa xuống sông, lo đốt trầm, đốt chổi thì tư thế tự do nhưng phải hạn chế đi lại. Võ Phục đứng né bên mũi thuyền, tay nắm thanh bảo kiếm, vô hồn như một pho tượng.
Nhận xét về tập truyện ngắn Ngủ giữa trùng sơn, Nhà văn Phạm Nguyên Tường, Chủ tịch Hội Nhà văn Thừa Thiên – Huế cho biết: “Đề tài lịch sử trong văn học là một đề tài khó. Nhưng Lê Vũ Trường Giang đã dám dựa trên hồn cốt của lịch sử để viết tập truyện ngắn và đã giải quyết những bí ẩn, huyền hoặc của lịch sử bằng hồn văn cốt sử, một điều không phải dễ dàng”.
Ông Đặng Mậu Tựu, nguyên Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên – Huế cũng nhận xét: “Lê Vũ Trường Giang không còn trẻ mà đã già dặn thực sự. Anh đã biết đặt giả thuyết cho vấn đề lịch sử bằng văn học và tìm tòi những cái chính sử không thể viết được vì đặc điểm của thời đại”.   
Bất ngờ về tập truyện ngắn Ngủ giữa trùng sơn, Tiến sĩ Trần Huyền Sâm, nhà phê bình văn học cho biết: “Lê Vũ Trường Giang có tài trong sử dụng chất liệu lịch sử. Truyện của anh hay hơn các tác giả phương Tây ở cùng độ tuổi của anh mà tôi từng đọc. Điều này báo hiệu tầm vóc của một tiểu thuyết lịch sử tương lai, sau tập truyện ngắn này”. 
Tác giả Bùi Việt Thằng trong bài: “Phát vẽ quang cảnh truyện ngắn 2013” (Mục Phê bình Văn nghệ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội) cũng nhận xét tập truyện ngắn Ngủ giữa trùng sơn của Lê Vũ Trường Giang là một trong 13 tập truyện ngắn đã gây được “ấn tượng mới” và “rất đáng đọc”. 
Tuy nhiên, ít ai biết được, ngoài nghiệp văn thơ, Lê Vũ Trường Giang còn là Thạc sĩ Sử học, chuẩn bị làm đề tài Tiến sĩ. Chính dung lượng kiến thức và phương pháp nghiền cứu lịch sử bài bản đã khiến Lê Vũ Trường Giang sáng tác những truyện ngắn về đề tài lịch sử thật sự đặc sắc, được giới chuyên môn đánh giá là một trong số ít những tác giả thế hệ 8X, 9X thành công trong lĩnh vực này. Tâm sự về hướng đi riêng của mình, Lê Vũ Trường Giang cho biết: “Xuất phát từ những tàn sâu vết tích của lịch sử vùng đất cố đô, tôi đã sống với nó để sáng tác ra những cái hay, cái đẹp, biện giải lịch sử và làm hoàn thiện bản thân mình bằng văn học”.  
Đúng là với “hướng đi riêng” của mình, Lê Vũ Trường Giang đã thành công một cách đầy thuyết phục, từ độc giả cho đến các nhà phê bình khó tính. Tập truyện ngắn Ngủ giữa trùng sơn của Lê Vũ Trường Giang không những đã được Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên – Huế trao tặng giải thưởng tập truyện ngắn hay của năm 2013 mà cùng với nhà thơ trẻ Phan Tuấn Anh, Lê Vũ Trường Giang cũng nhận được giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ V với tư cách là các tác giả trẻ tuổi. 
Đến “Đoản khúc”…
Với tập thơ “Đoản khúc” (Nxb. Văn học, 2013), nhà thơ trẻ Phan Tuấn Anh cũng đã chinh phục được Hội đồng Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ V. Đọc thử đoạn mở đầu của “Đoản khúc số 60” ta sẽ thấy được cái tài của nhà thơ trẻ này: 
Thế giới này quá nhỏ bé với em…/ Khi những chuyến bay cũng trở thành chậm chạp, những đại dương nông cạn và những người đàn ông cuối cùng cũng chỉ con trẻ như… anh/ Em đã quá sâu sắc trước thế giới/ Đã làm chủ được đường bay, thăm dò được đáy sâu của biển, và làm cho những người đàn ông trẻ con phải khóc…/ Nên em đã cô đơn…
Thế giới này quá rộng lớn với anh… Khi những giấc mơ chỉ gọi về điều anh không có, những bài thơ anh đã viết cuối cùng đã sai lầm, và rốt cuộc những người con gái đã quá đàn bà già dặn như… em/ Anh đã quá thơ dại trước thế giới, trước em, và trước cả những người đến sau em/ Không biết cách mơ những giấc mơ cần phải có, viết những bài thơ hạnh phúc cho riêng mình, và che dấu sự yếu mềm trong trái tim trước những người đàn bà già dặn…/ Nên đã, đang, sẽ và mãi mãi cô đơn…
Đúng như nhà văn Nguyễn Khắc Phê đã từng nhận định rằng: Thơ Phan Tuấn Anh đã rõ một giọng điệu riêng, không “đơn giản, dễ hiểu” mà cũng không “cầu kỳ, rắc rối” như đánh đố người đọc. Gọi là “Đoản khúc” nhưng đọc thơ Phan Tuấn Anh chúng ta hình dung cả một dòng chảy tuôn ào ạt, tung bọt trắng xóa khi vượt ghềnh thác, nhưng cũng có lúc tạo nên những vũng nước tưởng như bình yên, với chiều sâu khó dò được tới đáy.
Tuy nhiên, ngoài thế mạnh về thơ, Phan Tuấn Anh còn có thế mạnh về mảng phê bình văn học. Ngay khi vừa tốt nghiệp đại học, chuyên luận “Truyện tranh, một loại hình văn học” của Phan Tuấn Anh đã đoạt Giải nhì sinh viên nghiên cứu khoa học toàn quốc năm 2007. Đến năm 2012, công trình nghiên cứu “Quá trình giải phóng thiên tính nữ trong văn học nghệ thuật, từ góc nhìn mỹ học tính dục” của Phan Tuấn Anh cũng đoạt Giải nhất Tài năng khoa học trẻ Việt Nam. 
Tâm sự trong buổi lễ trao giải thưởng VHNT Cố đô lần thứ V, nhà thơ trẻ Phan Tuấn Anh cho biết: “Tôi rất vinh hạnh khi cùng với anh Lê Vũ Trường Giang là hai tác giả dưới 30 tuổi được nhận giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ V. Sắp tới, tôi sẽ chuyên tâm mảng phê bình văn học hơn để góp phần đưa hình ảnh các văn nghệ sĩ xứ Huế đến với độc giả cả nước”.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}