Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Khát

Hà Tuấn Ngọc | Chủ Nhật, 05/07/2020 10:21 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc.

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Inernet

KHÁT

Có cơn khát mà mắt thường nhìn thấy
Đồng khát mưa, cây khát nước từ trời
Có cơn khát chỉ có người trong cuộc
Cháy lòng nhau mà không nói thành lời
Lần lữa mãi mây cũng về với núi
Cho dòng sông lại có cội nguồn
Người khát khao lắng lòng khô hạn
Rồi lãng quên trong dằng dặc nỗi buồn
Triệu năm rồi có bao giờ hết khát
Đất vẫn cằn khô , rừng vẫn cháy ngút ngàn
Người vẫn khát những mối tình vô vọng
Như núi mồ côi còn mãi giăng màn
Biết là khổ khi thương thầm ,trộm nhớ
Đi tìm duyên rồi vương nợ trả , vay
Vẫn biết sau những gì dịu ngọt
Là muôn vàn đau khổ đắng cay
Phật răn mãi mà sao người vẫn muốn
Đất với người sống mãi với rủi may
Những cơn khát có từ trong tiền kiếp
Trong tận cùng nhung nhớ đắm say
Như núi lửa phún trào bất chợt
Như sóng thần động đất vần xoay
Người khát người , người yêu người mãi khát
Mong đợi gì từ trong những làn mây ...

H-T-N

4-7-2020 (14-5 Canh Tý)

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}