Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Khoảng trống

Truyện ngắn của Nguyễn Anh Đào | Chủ Nhật, 24/05/2020 23:20 GMT +7

Nhân dịp về Thái Nguyên dự hội nghị Quốc tế về phát triển cây chè, tình cờ giáo sư Đông gặp lại Thu, cô thôn nữ ngày nào bây giờ đã là một giám đốc doanh nghiệp trồng và chế biến xuất khẩu chè Lợi Lộc nổi tiếng.

mjth

Minh họa: Thanh Hạnh.

Đông ngỡ ngàng xúc động, hơn hai mươi năm trôi qua, Thu già dặn hơn nhưng vẫn trẻ trung so với cái tuổi gần năm mươi của mình. Sắc đẹp vẫn ngời ngời trên gương mặt thanh tú, dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, mái tóc cắt ngắn càng làm cho Thu trẻ thêm đến vài tuổi. Gặp lại Đông, Thu cũng bồi hồi xúc động. Sau cuộc hội thảo, Thu mời Đông về chơi thăm nhà, nhà Thu chỉ cách nơi diễn ra nơi liên hoan trà có hơn hai ki lô mét. Đông nhận lời và lên xe con về cùng Thu. Nhà cửa đàng hoàng to đẹp lộng lẫy giữa một vùng chè nổi tiếng của tỉnh, đặc biệt là sự ngăn nắp, chứng tỏ Thu là một cô gái có nền nếp như thuở còn trẻ. Chồng Thu đi công tác ở nước ngoài, ở nhà chỉ có ba mẹ con, hai cô con gái giống mẹ như đúc, y hệt như Thu hồi còn trẻ, gương mặt trắng hồng, mái tóc đen huyền, hàm răng sáng bóng. Khi hai người ngồi trong phòng khách. Đông hỏi Thu:

- Em sống có hạnh phúc không?

Thu cười cười bảo Đồng:

- Em sống rất hạnh phúc như anh thấy đấy!

 Nhìn Thu tươi cười trẻ trung, trong lòng Đông dấy lên một kỷ niệm của một thời đã qua.

***

Ngày ấy, cách đây đã trên hai chục năm. Đông đang là sinh viên năm cuối của Trường Đại học Nông nghiệp, khi ấy về vùng chè Bàn Lu thực tập. Ban ngày anh sinh viên Đông miệt mài trên đồi chè, quan sát, thu thập tài liệu, đêm về anh lại say sưa ghi chép các số liệu. Ngoài ra Đông và các bạn cùng lớp thực tập tranh thủ thời gian giao lưu với thanh niên trong làng. Ở đây Đông được làm quen với Thu, một cô gái chuẩn bị thi đại học. Ở Thu toát lên một vẻ đẹp của thiếu nữ vùng chè, tóc dài, da trắng, tiếng nói nhỏ nhẹ càng làm cho các chàng trai trong làng, trong xã chết mê chết mệt. Đông đã lọt vào đôi mắt trong veo thơ ngây của cô thiếu nữ trẻ. Hai người yêu nhau say đắm, tình yêu của họ đẹp như một giấc mộng. Khi trở lại trường làm luận văn tốt nghiệp, Đông vẫn thỉnh thoảng tranh thủ về thăm Thu, tình yêu của họ càng ngày càng thêm nồng thắm, ai cũng khen đôi bạn trẻ xứng đôi vừa lứa, họ thề non hẹn biển…

Ngày ra trường, Đông như con chim sổ lồng bay đi, quên cả nơi mà Đông đã hẹn thề. Sau những năm dài phấn đấu, để có ghế trưởng phòng, Đông liền tổ chức đám cưới với con gái ông Tổng giám đốc một công ty cỡ lớn của thành phố, mặc dù cô gái ấy kém Thu về nhiều mặt. Cưới vợ xong Đông quên bẵng Thu và lao và những cuộc làm ăn kiếm chác, kinh tế khấm khá, có bát ăn bát để thì Đông mới nhận ra sự cô đơn trống vắng trong chính ngôi nhà của mình. Đông bận việc cơ quan, nhưng cô vợ lại càng bận làm ăn hơn Đông nhiều. Sớm tối hầu như lúc nào cô ấy cũng đi, về đến nhà là lăn ra ngủ, ngủ say như chết. Nhà cửa bếp núc, mặc xác bố con Đông, không một lời hỏi han, thăm nom nhau. Vợ chồng Đông như hai cái bóng trong ngôi biệt thự lộng lẫy giữa phố phường sầm uất. Đông đau khổ, tinh thần suy sụp, anh gầy yếu, tiều tụy, người luôn ốm yếu. Nhưng cô vợ vẫn vậy, vẫn soay xở buôn bán tối ngày, chỉ nghĩ đến tiền và tiền…

***

Thu tốt nghiệp đại học ra trường với tấm bằng loại giỏi, nhưng cô quyết định trở về quê hương để lập nghiệp. Những ngày đầu không ít lời ra tiếng vào là học hành tốt nghiệp đại học thì phải thoát ly để cho nhàn cái thân, đằng này lại về quê, chắc có điều gì uẩn khúc đây? Nhưng với Thu, tình yêu quê hương, muốn quê hương thoát nghèo và làm giầu chính đáng cho bản thân đã khiến cô không có ý định thoát ly. Thu quyết tâm lao vào làm việc và quên đi mối tình đầu với Đông. Ông trời không phụ lòng con người mẫn cán với công việc trồng chè. Thu gặp được anh Thạch là kỹ sư nông nghiệp công tác ở trên huyện, anh Thạch cũng là người tâm huyết với cây chè, anh cùng Thu mạnh dạn đưa các loại chè giống mới, có năng suất cao, chất lượng tốt vào trồng. Kết quả thật mỹ mãn, chè của làng quê Thu đã có tiếng trên thị trường, thu nhập của nhà nhà trong thôn, xã cũng từ đó mà nâng lên. Hai người thành vợ chồng và họ quyết định thành lập doanh nghiệp để chế biến xuất khẩu chè cho bà con. Mấy năm mưa thuận gió hòa, doanh nghiệp làm ăn phát đạt, doanh thu mỗi năm vài chục tỷ đồng, tạo công ăn việc làm cho nhiều lao động trong vùng. Thu bây giờ là giám đốc có uy tín trên thị trường trồng và chế biến chè xuất khẩu trên chính quê hương mình.

***

Từ buổi gặp lại Thu, Đông trở lên trầm lặng hơn. Đông thường dành thời gian đến thăm Thu. Mỗi lần gặp lại, Đông như thấy dáng hình trẻ trung, dáng đi nhanh nhẹn, nụ cười tươi tắn trên đôi môi vẫn còn hồng tươi ngày nào. Ngồi với nhau, Đông thường nói, anh dành thời gian quý báu để ngắm Thu một cách lặng lẽ, lòng anh vẫn tràn ngập lòng nhớ thương da diết, nhưng cũng dấy lên một nỗi buồn day dứt, anh đã đánh mất báu vật của đời mình, khó mà tìm kiếm lại được. Có một lần Đông mạnh dạn bảo Thu:

- Cho anh làm bạn với Thu, Thu nhé !

Thu cười tự tin, nụ cười của Thu như càng  thiêu cháy tâm hồn Đông:

- Thì chúng ta vẫn đang là bạn của nhau còn gì, mãi mãi là bạn anh Đông nhỉ? Đông chết lặng đi trong giây lát, giá như ngày xưa, Đông đã ôm chầm lấy tấm thân mềm mại của Thu, đặt lên đôi môi hồng một cái hôn tận hưởng… Nhưng bây giờ, một khoảng cách rất gần đấy, nhưng cũng rất xa, xa vô tận, mà đời này kiếp này Đông không được một lần hướng tới cái may mắn mà ngày xưa Đông đã chối bỏ. 

“… Đông và Thu đã an phận, mà số phận thì phải chấp nhận nó phải không anh Đông? Bây giờ và mãi mãi về sau chúng ta cũng không nghĩ đến hai chữ giá như làm gì, chỉ gợi thêm đau khổ và nỗi buồn phải không anh"… Tiếng Thu nhỏ, nhẹ như một làn gió mang hương hoa của mùa thu đang tới…

Đều đặn hàng tháng, Thu vẫn gọi điện cho Đông: Nếu chúng ta còn nhớ đến nhau, thì sẽ thấy luôn luôn gần nhau và như vậy chẳng bao giờ còn sợ tình yêu có thể sẽ biến mất trên cõi đời này… Đông rất nhớ lời Thu và luôn luôn nhớ đến. Nhưng trong cõi lòng sâu thẳm của Đông vẫn có một khoảng trống to lớn không gì bù đắp được.

Nguồn: Báo Thái Nguyên

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}