Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ
Tin nóng
Thứ Ba, 19/01/2021 13:43

Nhân vật:

 

Lê Hiển Tông - vị vua ở ngôi lâu năm nhất nhà Hậu Lê

Vương Quốc Hoa | Chủ Nhật, 21/05/2017 16:27 GMT +7

Vua Lê Hiển Tông, tên húy là Duy Diêu, là con trưởng của vua Lê Thuần Tông. Duy Diêu sinh năm Bính Thân 1716, và mất năm Bính Ngọ 1786, ở ngôi vua đúng 46 năm (từ năm 1740 – 1786), là người trị vì lâu năm nhất trong số 27 vị vua nhà Hậu Lê.

Khi vua Lê Thuần Tông (1699 – 1735) đang ở ngôi, vào năm Kỷ Dậu 1729 đã lập Duy Diêu làm Thái tử, nhưng sau khi chúa Trịnh Cương mất cũng trong năm Kỷ Dậu 1729, Trịnh Giang lên thay cha, tự tiến phong là Nguyên Soái, thống quốc chính Úy Nam Vương. Chúa Trịnh Giang muốn lập anh em bên ngoại của mình là Lê Duy Thận lên làm vua.

Chúa Trịnh Giang vốn là người u mê nhưng lại hám quyền hành, muốn chứng tỏ mình là người tài giỏi, nên đã tự ý phá bỏ những kỷ cương do chúa Trịnh Căn và Trịnh Cương để lại, chúa Trịnh Giang đã ép vua Lê Thuần Tông phải rời bỏ ngai vàng, và chúa Trịnh Giang còn bịa ra cái cớ để phế bỏ ngôi vị Thái tử của Duy Diêu, rồi tống giam Duy Diêu vào ngục, nhưng sau đó Duy Diêu đã được thả ra.

Vào năm Canh Thân 1740, chúa Trịnh Giang bị phế truất, triều đình lập Trịnh Doanh lên nối ngôi chúa, hiệu là Minh Đô Vương. Sau khi lên ngôi chúa, Trịnh Doanh đã ép vua Lê Ý Tông (1718 – 1758) phải nhường ngôi vua cho Duy Diêu. Duy Diêu lên làm vua hiệu là Lê Hiển Tông, đặt niên hiệu là Cảnh Hưng.

Vua Lê Hiển Tông là người tính tình thâm trầm, kín đáo. Mọi việc chính sự triều chính, nhà vua đều ủy thác hết cho chúa Trịnh Doanh. Nhà vua sống nhân hòa, biết kiềm chế trong nội tâm, vì vậy mà nhà vua được chúa Trịnh Doanh kính nể. Bản thân chúa Trịnh Doanh cũng là người thông minh, quyết đoán, văn võ kiện toàn, nên dưới thời của chúa Trịnh Doanh, đất nước trở lại thời kỳ yên bình, nhân dân an cư lạc nghiệp.

Năm Giáp Thân 1764, vua Lê Hiển Tông đã lập Lê Duy Vỹ lên làm Thái tử. Duy Vỹ thông minh nhanh nhẹn, tinh thông kinh sử, tính tình ôn hòa, lễ độ, được thần dân mến mộ. Chúa Trịnh Doanh đã gả con gái trưởng tên là Tiên Dung cho Thái tử. Tuy nhiên trước cảnh nhà vua bị phủ chúa lấn ép, Thái tử đôi khi cũng tỏ ra ấm ức, muốn thu lại quyền cương cho nhà vua.

 Lúc bấy giờ Trịnh Sâm (1737 – 1782) vốn là con trưởng của chúa Trịnh Doanh, và Trịnh Sâm lúc đó đang làm Thế tử, Trịnh Sâm vốn hiếu thắng, biết Thái tử Duy Vỹ được nhiều người mến mộ thì đem lòng ghen ghét. Có lần chúa Trịnh Doanh mời con rể là Thái tử Duy Vỹ cùng ăn cơm ở phủ chúa, có cả Thế tử Trịnh Sâm cùng tham dự. Vợ chúa Trịnh Doanh thấy vậy liền nói: “Thái tử với Thế tử có danh phân vua – tôi, lẽ nào được ngồi cùng mâm”. Trịnh Sâm nghe vậy, liền đứng dậy bỏ về, và từ đấy Trịnh Sâm càng căm ghét Thái tử Duy Vỹ, quyết tâm tìm mọi cách để hãm hại Thái tử Duy Vỹ.

Ba năm sau, vào năm Đinh Hợi 1767, chúa Trịnh Doanh mất, Trịnh Sâm đang làm Thế tử được lập lên nối ngôi chúa. Khi có quyền lực ở trong tay, chúa Trịnh Sâm đã quyết tâm hãm hại Thái tử Duy Vỹ. Đến tháng 3 năm Kỷ Sửu 1769, Trịnh Sâm lập mưu với Hoàng Ngũ Phúc và Phạm Huy Đỉnh vu cáo Thái tử Duy Vỹ thông dâm với người thiếp của Trịnh Doanh, rồi đem tội đó vào tâu với vua Lê Hiển Tông. Thái tử Duy Vỹ biết chuyện chẳng lành, liền chạy vào ẩn trong nội điện.

Vua Lê Hiển Tông thì sợ uy quyền của chúa Trịnh Sâm, nên không dám cứu Thái tử Duy Vỹ, và ôm lấy Thái tử mà khóc. Chúa Trịnh Sâm đã cho người bắt Thái tử Duy Vỹ, giả thác mệnh vua, truất ngôi Thái tử của Duy Vỹ và cho giam Thái tử trong ngục tối. Hai năm sau, vào năm Tân Mão 1771, chúa Trịnh Sâm ra lệnh cho người giết chết Thái tử Duy Vỹ, Vua Lê Hiển Tông vì không có thực quyền nên không làm được gì, mọi việc làm của Trịnh Sâm, nhà vua đều biết hết, nhưng lực bất tòng tâm, đành để cho chúa Trịnh Sâm tác oai tác quái.

 Chúa Trịnh Sâm còn bày cách bóc lột vơ vét của nhân dân một cách ráo riết,mặt khác cũng trong thời gian đó, chúa Trịnh Sâm còn lao vào cuộc truy hoan với Đặng Thị Huệ, và phong cho Đặng Thị Huệ làm Tuyên phi. Để mặc cho em trai của Đặng Thị Huệ là Đặng Mậu Lân hoành hoành cướp bóc, hãm hiếp phụ nữ giữa ban ngày, giữa đường, giữa chợ. Và lúc bấy giờ đời sống của nhân dân càng thêm cơ cực.

Đến năm Nhâm Dần 1782, chúa Trịnh Sâm chết, xảy ra loạn kiêu binh, tình hình chính sự nhà Lê – Trịnh ngày càng thối nát. Bốn năm sau, vào năm Bính Ngọ 1786, Nguyễn Huệ (1753 – 1792) kéo quân ra Bắc lần thứ nhất, vào tiếp kiến vua Lê Hiển Tông, vua Lê Hiển Tông đã gả con gái yêu của mình là công chúa Lê Ngọc Hân (1770 – 1799) cho Nguyễn Huệ. Ngay sau đó Nguyễn Huệ rút quân về Nam, tình hình Bắc Hà lại trở nên rối loạn, vua Lê Hiển Tông lúc đó cũng đã già, và mất ngay trong năm 1786, hưởng thọ đúng 70 tuổi.

Như vậy, tổng cộng vua Lê Hiển Tông ở ngôi vua đúng 46 năm (từ năm 1740 – 1786), và vua Lê Hiển Tông chính là người trị vì lâu năm nhất trong số 27 vị vua nhà Hậu Lê (tính từ Lê Lợi cho đến vua Lê Chiêu Thống). Và nếu xét trong lịch sử phong kiến Việt Nam, thì vua Lê Hiển Tông là ông vua trị vì lâu năm thứ hai, chỉ sau vua Lý Nhân Tông (trị vì 56 năm).

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}

Tin nóng

  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}