Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Lời ghi ở cuối con đường

Hà Tuấn Ngọc | Chủ Nhật, 21/07/2019 09:27 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc

Ảnh minh hoạ do tác giả cung cấp.

LỜI GHI Ở CUỐI CON ĐƯỜNG

Ta đang đi về phía cuối con đường 
Bao đồng đội đã đành dừng bước 
Chỉ một giây thôi , nhẹ nhàng vì nước 
Không nghĩ đến mình , cũng chẳng vì ai ...
Ngày ấy không ai bàn chuyện đúng , sai 
Chỉ cần biết đá mềm chân cứng 
Bên cánh võng , ngực còn ôm súng 
Tiếng gà rừng làm tan mộng hợp hôn...
Nửa thế kỷ rồi , ai bảo dại khôn
Ta chưa quên mưa bom , bão đạn 
Vừa ngớt hôm qua , một ngày lại hắt
Từ phía rừng thốt nốt xa xôi 
Năm mươi năm tưởng đã xa rồi 
Ta vẫn nợ các em một đời, một kiếp 
Con đường hôm nay không còn trùng điệp 
Dòng người đi không nghĩ đến ngày về 
Đồng đội ơi ! Tôi đã về quê 
Nhưng vẫn nhớ nơi bạn bè dừng bước 
Đã ngã xuống khi xông lên phía trước 
Ở tuyến đầu mà không biết sẽ về đâu ! 
Tháng bảy lại về , tháng bảy qua mau 
Để khép lại những ngày nắng lửa
Con đường ấy không còn dài nữa
Mỏi gối chồn chân ta vẫn bước dồn 
Chẳng bâng khuâng thấp thỏm chuyện công đồn 
Nhưng là những gì 
Ta không nỡ vùi chôn 
Ghi ở cuối con đường trước mặt.

H-T-N

15 h 19-7-2019

.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}