Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Lời vọng nguyệt

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Hai, 12/08/2019 07:46 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

LỜI VỌNG NGUYỆT

Mảnh trăng chiều ngơ ngác 
Như những cô hồn phiêu dạt 
Mây trời hờ hững bay qua 
Trăng thật gần nhưng cũng thật xa
Cho ai ngắm khi áo cơm ghì sát đất
Thướt tha từ lúc trời chiều
Thoáng qua thôi mà đã gợi bao điều 
Về những gì còn mất ...
Giờ còn ai muốn nghe điều nói thật 
Khó lọt tai , lại dễ mất lòng 
Đêm xuống rồi chỉ còn sông ngắm trăng suông
Còn ai vớt trăng khi không còn người đắm đuối 
Chiều xuống rồi dòng người vồi vội 
Măc cho trăng ngơ ngẩn bên trời 
Giờ ai là người 
Đang lặng lẽ ngắm sao , vọng nguyệt 
Để thấm nỗi cô đơn hao khuyết 
Của một đời người đi qua những mùa trăng 
Tiếng vạc hững hờ vọng vào mênh mang 
Những muốn đêm nay là đêm trắng 
Để còn lặn lội mưu sinh ...
Giá như ai cũng lưu lại chút tình 
Để không bao giờ quên lãng 
Điều tốt đẹp muôn đời bảng lảng 
Như trăng soi rọi cõi người ...

H-T-N

Giờ Hợi 11-8-2019

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}