Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Mùa lá rụng

Dinh Dung | Thứ Bảy, 17/10/2020 14:41 GMT +7

 

Chỉ là mùa lá rụng, chuẩn bị cho mùa đông đang kéo về. thế mà dưới ngòi bút của mọi người làm cho mùa lá rụng đẹp lên trong thơ ca...

Đi trên những con đường, hay dạo trong những cánh rừng phủ kín lá vàng, tôi lại nhớ đến những năm đi sơ tán trong thời kì chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Cha đi công tác xa, mấy anh em cùng đám trẻ hàng xóm tranh nhau quét lá tre, lá phi lao về cho mẹ làm củi nấu ăn, thời ấy củi cũng quý như gạo.

Gặp những hôm lá không khô, mấy anh em thi nhau thổi lửa, bụi than bay trắng cả đầu. Thế mà đã mấy chục năm rồi. Bây giờ mẹ không còn nửa, nhưng tôi còn nhớ như in khi mẹ về đến túp lều sơ tán là hết nắng trên vai. Sau này lớn lên tôi mới hiểu sau nụ cười của mẹ là nỗi lo của một ngày bom đạn, mọi thứ vẫn tồn tại các con của mẹ vẫn còn. ..

Mỗi khi có dịp trở lại nơi sơ tán là những kỷ niệm của tuổi thơ lại tràn về, thế mà thời ấy trong đám chúng tôi đã có đứa thích nhau, mãi đến khi trên đầu đã hai thứ tóc mới dám nói ra điều đó...

Mùa lá rụng mãi mãi là những kỷ niệm tuổi thơ của tôi.

 

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}