Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Muộn màng

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Tư, 15/05/2019 11:23 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ của Hà Tuấn Ngọc

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

MUỘN MÀNG

Một tia nắng hồng
Một giọt sương mai 
Một mái tóc dài 
Một dòng sông lấp lánh
Một đêm se lạnh
Một tiếng chim gọi bạn 
Ban phát cho ta hạnh phúc mỗi ngày 
Dìu ta đi cùng tháng năm
Đưa ta về với biển 
Khi trời đã về chiều
Không người đồng hành
Không còn ảo ảnh 
Sống với những gì còn lại 
Như những viên xá lị của bậc tu hành
Đẹp dịu dàng , thánh thiện mong manh
Chợt hiện lên cho những người có mắt
Hạnh phúc là những gì có thật 
Không phải là bánh vẽ đã từng ăn
Không phải những trang văn 
Đường ra trận mùa này đẹp lắm*
Không phải chuyện ăn ngon mặc đẹp 
Mà là khi ta đã thuộc về ta 
Sau bao ngày lưu lạc
Sau bao tháng cách xa 
Sau bao năm quên lãng 
Chữ nghĩa như mây vàng bảng lảng
Chiều nay đậu xuống đồng làng.

H-T-N

* Thơ PTD

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}