Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Ngày cuối tuần bình yên

An Viên | Thứ Sáu, 14/06/2019 22:02 GMT +7

Mãi tất bật với cuộc sống cơm áo đua chen, bộn bề, ai lại chẳng nghĩ đến và ao ước có một ngày cuối tuần bình yên bên gia đình, bạn bè, những người mà ta trân quý. Ngày cuối tuần bỗng trở thành niềm vui, một khoảng lặng đủ để lòng ta lắng lại suy ngẫm về những gì đã qua.

Minh họa: Trà My

Ai chẳng trải qua một thời cắp sách đến trường. Cùng vui vẻ bên trường lớp, thầy cô, những trang vở mới… Bao ước mơ hồng cứ thế đong đầy trong ánh mắt tuổi học trò qua từng trang sách. Và rồi khi mệt nhoài bên bàn học, những lắng lo trước lần thi kiểm tra, cuối kỳ, cuối cấp, ta lại thèm đến ngày cuối tuần đến lạ lùng. Ngày cuối tuần, những cô cậu học sinh, sinh viên lại có cơ hội chạy về sà vào lòng mẹ, được mẹ xoa đầu, vuốt ve từng sợi tóc mềm, được ăn những món ăn ưa thích do chính tay mẹ nấu. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến lòng ta ấm mãi.

Rồi cũng đến ngày, trái tim ta bỗng loạn nhịp trước đôi má ửng hồng, đôi môi chúm chím cười, hay một tà áo dài trong gió mang theo bao vương vấn, nhớ thương. Khi ấy, ngày cuối tuần như nỗi niềm khắc khoải chờ mong, ngày của những trang nhật ký ta cùng người ấy khắc ghi bao kỷ niệm. Trên triền đê, bìa rừng, trên bãi cát vàng trước biển hay một góc phố dịu dàng nào đó vào tối cuối tuần, nơi đâu ta chẳng bắt gặp những cặp đôi hò hẹn, trao gửi lời yêu thương thổn thức.

Những ngày rảnh rỗi càng trở nên hiếm hoi khi ta đã có gia đình, vợ con. Ta vùi đầu vào công việc trước những lo toan hằng ngày. Thấy thương sao đôi vai gầy của vợ, ánh mắt con thơ thoáng buồn khi bố mẹ đi làm cả ngày, chiều muộn mới đón về. Thế nên cả nhà háo hức mong đến ngày cuối tuần. Ngày cuối tuần, cả nhà mình quây quần bên bữa cơm gia đình ấm áp, tay trong tay rong chơi khắp đường quê, ngõ phố. Để rồi tối đến, nhịp thở của con lại đều đều sâu giấc, hơi ấm con lan tỏa trong vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Thật yên bình làm sao, một buổi sáng cuối tuần, bên ly cà phê sóng sánh của một quán nhỏ ven đường, ta được trải lòng trước người bạn thân, người thầy đáng kính… Lòng ta không đắn đo được mất, không muộn phiền, lo lắng. Ta cảm nhận hết được từng giọt cà phê đang tan chảy trên đầu lưỡi, ngon đến đê mê cõi lòng. Nhưng rồi biết đâu, cũng một quán nhỏ ven đường, bên ly cà phê đặc quánh nỗi sầu, có ai đó đang ngồi một mình thả cái nhìn ưu tư vào hư không, ánh mắt buồn xa xăm trong làn khói thuốc vẩn vơ.

Ngày cuối tuần chẳng phải của riêng ai nhưng mấy ai biết trân trọng nó. Ai cũng chỉ sinh ra có một lần và cũng một lần ra đi mãi mãi. Hãy biết tận hưởng những khoảnh khắc bình yên, nhất là ngày cuối tuần làm sao cho có ý nghĩa.

 

 

Nguồn: Báo Đắk Lắk Điện tử

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}