Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Người đánh giày

Vũ Gia Hà | Thứ Ba, 16/07/2019 20:54 GMT +7

Xin gửi tặng bài thơ “Người đánh giày” đến Sĩ Sẹo và những người làm nghề đánh giày.

Sĩ Sẹo luôn trăn trở về nghề đánh giày. Ảnh: Phụng Thiên.

Bài thơ: Người đánh giày

                       Vũ Gia Hà

(Gửi tặng Sĩ Sẹo và những người làm nghề đánh giày).

 

Đã ngoài hai mươi tuổi

Chưa mảnh tình vắt vai

Đồ nghề là xi chổi

Đánh giày cho bao người

 

Tôi cười khắp ngõ phố

Quán nào cũng ghé thăm

Có người thương gọi lại

Có người ghét đuổi đi

 

Tôi chẳng giận hờn gì

Rằng nghề mình nó thế

Ai bảo gia đình nghèo

Học hành không tới nơi

 

Nhưng tôi vẫn yêu đời

Mơ một ngày giàu có

Bằng đôi tay cần mẫn

Bằng trái tim yêu thương

 

Mỗi sáng tôi ra đường

Bằng nụ cười phúc hậu

Tôi ngồi dưới gốc sấu

Ngắm thiếu nữ đi qua

 

Tôi nào dám kêu la

Ê cô em lại bảo

Tôi giả vờ nhắm mắt

Nhìn em như thiên thần

 

Trông mặt tôi hơi đần

Vì mưa nắng phố thị

Nhưng tôi yêu chân lý

Yêu cái đẹp thiện lương

 

Nơi tôi ở nồng hương

Nào đồ ăn áo cũ

Nào dép rách đồ nhựa

Cứ lộn tung tùng phèo

 

Căn phòng bé tẻo teo

Đến mười người chung giấc

Nhiều đêm tôi giật thột

Thương anh em cùng nghề

 

Tôi mơ làm con đề

Chiều trậc lấc đớn đau

Vì bố mẹ tin tưởng

Tôi trách mình vô dụng

 

Tôi nên làm điều đúng

Dù nghèo dù xa quê

Tôi là người đánh giày

Chẳng ngửa tay xin ai

Nên hãy tôn trọng tôi.

 

              Vũ Gia Hà

Hà Nội, tối 16/7/2019

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}