Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn nghệ sỹ:

 

Nhớ nhà văn Nguyên Hồng

Nhà văn Vũ Quốc Văn - Ảnh: Thùy Linh | Thứ Hai, 13/07/2020 09:33 GMT +7

Nhà văn Nguyên Hồng qua đời ngày 2-5-1982 ở ấp Cầu Đen, huyện Yên Thế (tỉnh Bắc Giang) khi ông 64 tuổi. Khi ấy, bộ tiểu thuyết "Núi rừng Yên Thế" ông hằng ấp ủ mấy chục năm mới hoàn thành  ít trang. Tập 1 có tựa đề "Thù nhà nợ nước" được xuất bản năm 1981. Hơn mười năm sau ngày nhà văn mất (1993), "Núi rừng Yên Thế" mới được in tiếp tập hai.

Ngôi nhà của cố nhà văn Nguyên Hồng ở  ấp Cầu Đen, huyện Yên Thế (tỉnh Bắc Giang).

Nhớ lại ngày tôi vừa giải ngũ về Hải Phòng, một chiều đi qua phố Trần Hưng Đạo, tình cờ nhìn tấm biển "Hội Văn nghệ" gắn trước cổng ngôi biệt thự cũ, tôi dừng xe, chần chừ một khắc rồi đánh bạo bước vào ngôi biệt thự ấy. Niềm mê đắm, say khát văn chương từ hồi còn ngồi ghế trường phổ thông, hồi còn cầm súng nằm hầm, ngủ rừng, khuyến khích, hối thúc tôi làm khách không mời, không hẹn đến nơi này.

Người đầu tiên tôi gặp là nhà văn Nguyên Quang Thân, lúc đó là Trưởng ban Văn của Tập Sáng tác Cửa biển. Sau khi nghe tôi ngỏ ý liều lĩnh với nghiệp viết lách, anh Thân nhìn tôi, cười khuyến khích: "Cậu cứ về viết đi rồi gửi bài lại cho mình". Ít ngày sau tôi đến Hội Văn nghệ gửi bài cho anh Nguyễn Quang Thân, may mắn sao bữa đó tôi được gặp cả nhà văn Nguyên Hồng. Tôi mừng quýnh khi được gặp nhà văn lớn mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi như người đang mơ trong cõi thực. Tôi say sưa ngắm khuôn mặt rám nắng, chòm râu đen lẫn đôi sợi bạc, đôi mắt  sáng và khuôn miệng thường trực nụ cười bao dung, chân thiện của Nguyên Hồng.

Thời gian sau đó, cứ một vài tháng Nguyên Hồng lại từ Bắc Giang xuôi tàu thuỷ về Hội Văn nghệ Hải Phòng làm việc. Thi thoảng tôi lại được gặp ông. Những lần gần gũi nhà văn Nguyên Hồng, được nghe ông nói, ông chỉ bảo, khen chê góp ý về công việc viết văn từ dạo ấy đến bây giờ tôi vẫn nhớ. Nhà văn có cách nói giản dị, dễ hiểu, gần như nôm na nhưng thiết thực, quý giá với những người mon men bước vào nghiệp văn chương như tôi. Một lần, nói về nghệ thuật viết truyện, nhà văn Nguyên Hồng nói đại ý rằng: Viết truyện nó cũng giông giống cái người đan rổ. Anh biết đẵn cây tre, biết ra nan, chuốt nan, biết gầy, biết đan, biết lát thì tốt rồi. Nhưng anh lại không biết đánh cạp, không biết “lên” khuôn tạo hình thù cái rổ thì nó vẫn chỉ là cái mê chứ sao gọi là cái rổ được. Viết văn cần có năng khiếu. Nhưng không phải anh có năng  khiếu rồi là làm chơi ăn thật được, mà phải lao tâm khổ trí lao động cật lực nữa may  ra mới gặt hái được cái gì, không thể đùa chơi được.

Tôi yêu quý kính trọng Nguyên Hồng bởi ông là người hiền lành, nhân hậu. Ông là nhà văn gắn bó chí cốt và luôn bênh vực chia sẻ với những lớp người cùng khổ. Nói như ai đó, ông là nhà văn của những lớp người "dưới đáy". Mười sáu, mười bảy tuổi đời, Nguyên Hồng đã viết thành công "Bỉ vỏ". Thiên tiểu thuyết đầu tay này mang đến cho đời viết văn của ông không chỉ là giải thưởng văn chương danh giá của "Tự lực văn đoàn, 1937" mà còn xác lập vị trí, uy tín, danh tiếng của Nguyên Hồng trong lịch sử văn học hiện đại nước nhà.

 Ngôi nhà của cố nhà văn Nguyên Hồng ở  ấp Cầu Đen, huyện Yên Thế (tỉnh Bắc Giang).

Nguyên Hồng sinh ra ở Nam Định, nhưng ông sớm gắn bó với Hải Phòng. Có thể nói, từng con đường, hẻm phố, ga tàu, bến sông, xóm thợ nghèo ở thành phố cửa biển này đều in dấu chân ông. Nguyên Hồng "thuộc" từng gương mặt, thân phận con người nơi đây. Có lẽ vì thế và hẳn là thế ông mới viết được hàng loạt truyện ngắn và bộ tiểu thuyết "Cửa biển" bốn tập: "Sóng gầm, 1961"; "Cơn bão đã đến, 1963"; "Thời kỳ đen tối, 1973"; "Khi đứa con ra đời, 1976"; dài đến hai chục nghìn trang in, ngồn ngộn hơi thở cuộc sống lao động, đấu tranh ở miền đất đầy sóng và gió này. Đây cũng là bộ tiểu thuyết đồ sộ nhất, dài nhất của đời văn Nguyên Hồng. Và, có lẽ cũng là một trong những tiểu thuyết dài nhất của văn học hiện đại Việt Nam.

Bây giờ là thời đại của máy tính thì số chữ, số trang của bộ tiểu thuyết Nguyên Hồng từng viết kia với nhiều nhà văn có năng lực sáng tạo chắc chẳng mấy ngại ngần gì. Nhưng với những người vẫn không bỏ được thói quen cầm bút máy, bút bi viết văn thì bộ sách "Cửa biển" không thể không đáng kính nể với thời gian, mồ hôi, sức lực của Nguyên Hồng  bỏ ra trên “cánh đồng chữ” mênh mông ấy.

Nguồn: Baohaiphong.com.vn

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}