Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Mạn đàm:

 

Những con đường

Nguyễn Thị Thúy Ái | Thứ Năm, 04/06/2020 20:46 GMT +7

Nhà văn Lỗ Tấn từng nói: “Kỳ thực trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Những con đường dẫn ta đi đến nơi chúng ta muốn, cho chúng ta những cuộc gặp gỡ, giúp chúng ta có cơ hội học hỏi, để rồi “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Những con đường theo ta suốt một đời người.

Minh họa: KIM HƯƠNG

Có một con đường mới lạ và đầy ngỡ ngàng, nơi ta lạ lẫm những bước chân đầu tiên bên mẹ đến một khung trời mới. Ở đó có thầy cô, bạn bè, có giờ học mở ra cho ta một thế giới mới. Từ một đứa trẻ chỉ biết đến những người thân trong gia đình, luôn được yêu chiều và dường như chưa ràng buộc nhiều về kỷ luật, trách nhiệm, con đường này đã mở ra cho ta nhiều mối quan hệ mới, những trách nhiệm phải hoàn thành, rèn luyện cho ta tính cách phù hợp để sống với cộng đồng. Con đường ấy đã đưa ta vào một nơi mà thông qua những trang sách, ta có thể trở về quá khứ, đi tới tương lai. Mỗi ngày qua đi, ta lại tích lũy thêm cho mình bao kiến thức. Cái khôn không đong được bằng sàng như ông bà vẫn nói mà nó mênh mông vời vợi, để ta thấy mình không thể nào dừng lại trước con đường bao la tri thức ấy. 

 

Có những con đường dẫn đến cánh đồng nơi ta được ngắm nhìn cái mênh mông yên ả, nghe gió thầm thì chuyện trò cùng ruộng lúa. Tiếng rì rào và từng đợt sóng lúa rung rinh như lời chào mời ấm áp nhất. Ở đó, ta có thể ngắm nhìn những chú bò say sưa gặm cỏ trên các gò đồi men theo bờ ruộng. Ta có thể tự mình trải nghiệm những công việc nhà nông, từ đó hiểu thêm về sự vất vả của cha, sự nhọc nhằn của mẹ để ta được mỗi sáng sách vở trên vai, đến trường cùng các bạn, vui như một chú chim nhỏ. Ta hiểu hơn cái điều ta được học từ sách vở: “Một hạt lúa vàng, mấy giọt mồ hôi”.

 

Có những con đường đưa ta đến những ngôi chợ làng, chợ phố tấp nập kẻ bán người mua để ta có những trải nghiệm thú vị. Ở đây, ta học được những chắt chiu, những tính toán “liệu cơm gắp mắm” của người mẹ nghèo, học cái nhanh nhẹn tháo vát của cô hàng xén. Và hơn hết là cách người ta chào hỏi, bán mua, giao tiếp với nhau. Có những thứ mà dù đi mãi ta vẫn còn bao điều phải học.

 

Có những con đường dẫn ta đến khu di tích, danh lam thắng cảnh, để ta có thể đến gần hơn với thành tựu của con người được lưu giữ qua nhiều thế hệ. Những đền đài, cung điện, tòa nhà cổ xưa hiện ra trước mắt ta thật kỳ thú để rồi trong ta là bao câu hỏi cần giải đáp giúp chúng ta học được nhiều hơn. Những người năm xưa đã từng sống, từng xây lên các công trình này giờ ở nơi đâu giữa bao la vũ trụ. Bao nhiêu người đã đi trên những con đường này, dấu chân họ liệu có còn chăng?

 

Có con đường dẫn chúng ta vào từng buôn làng xa xôi, cách trở. Ở đó ta hiểu hơn về nỗi khổ của những con người phải sống trong nghèo nàn, cùng cực. Ta có cơ hội được sẻ chia và thấy mình hạnh phúc biết bao trước những ánh mắt mừng vui khi được nhận một món quà bé nhỏ.

 

Có những con đường quen thuộc hàng ngày bước chân ta đi về. Quen đến nỗi ta không nhìn cũng hình dung được mọi thứ ở hai bên đường. Theo từng mùa khác nhau, ta sẽ được ngắm những loại hoa đủ sắc màu lung linh trong nắng hay những giọt nước mưa trong veo đọng trên các cành lá khi cơn mưa vừa qua. Trên những con đường quen thuộc ấy ta sẽ gặp những con người quen thuộc. Đôi khi chỉ cái gật đầu, mỉm cười nhìn nhau đã là ấm cúng biết bao. Có những ngày ta vui, có những lúc ta buồn và cảnh vật dường như cũng thay đổi theo cảm nhận của ta. Nhưng thật sự là thiên nhiên luôn đem đến cho con người niềm an ủi, và những con đường ấy cũng dạy ta rằng cuộc sống là một thứ quà tặng tuyệt vời nhất mà tạo hóa dành cho muôn loài.

 

Có những con đường mắt ta không nhìn thấy, chân ta không bước lên nhưng chúng ta thực sự đang đi qua. Con đường tri thức của nhân loại tích lũy qua bao nhiêu thời gian nằm trong những trang sách được gìn giữ, lưu truyền. Từng trang sách mở ra cho ta hiểu hơn về cuộc sống, về thế giới xung quanh, những nền văn hóa, những dấu ấn về lịch sử. Con đường ấy có lúc ta mỏi mệt, dừng lại nghỉ chân để rồi lại bước tiếp. Ta trân trọng những giá trị lịch sử văn hóa từ ngàn đời được tích lũy. Ta mong ước được góp phần giữ gìn và làm lan tỏa những điều tuyệt vời ấy.

 

Ta vẫn đi trên những con đường, có nhiều lần hội ngộ, có những cuộc chia ly. Những con đường vẫn nối dài bất tận và mỗi cuộc đời là một chuyến đi. Mong sao ta có đủ những trải nghiệm tuyệt vời trước khi buộc phải dừng lại.

 

Nguồn: Báo Gia Lai

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}