Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Những khúc ca khải hoàn (Tập III - Kỳ 40)

PGS TS Cao Văn Liên | Chủ Nhật, 17/05/2020 10:12 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp Tập III " NHỮNG KHÚC CA KHẢI HOÀN" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2019.

Núi Chí Linh (Pù Rinh) thuộc phần lớn địa phận 2 xã Giao An và Trí Nang (Lang Chánh, Thanh Hóa) là nơi căn cứ địa nổi tiếng, “nơi ra đi, chốn quay về” trong 10 năm chống giặc Minh của Lê Lợi và nghĩa quân Lam Sơn..Địa thế núi Chí Linh hiểm trở, cây cối um tùm, thuận lợi cho việc ẩn nấp và đánh du kích. Nguồn: Internet.

Kỳ 40

7 vạn quân Minh khép chặt vòng vây. Lê Lai trên mình voi rút cung ra bắn rồi dùng gươm chém giặc. 500 quân cảm tử cũng tả xung hữu đột giết giặc. Phút chốc quân Minh đông như kiến cỏ ào tới chém giết. 500 nghĩa quân ngập chìm trong 7 vạn quân hung bạo và tử trận. Lê Lai cũng bị bắn chết trên mình voi và bị quân Minh lôi xuống xé xác. Con voi đứng lặng nhìn chủ nhân bị giết, nó chảy ra hai dòng nước mắt và gầm lên, lao vào quân giặc, quật ngã vài chục tên Minh và bị quân Minh giết chết.

Trần Trí nói:

-Cuối cùng Lê Lợi cũng phải chết, đã trừ được mối họa lớn nhất của Đại Minh ở Giao Chỉ. Chúng ta có thể kê cao gối mà ngủ rồi.

Rồi Trần Trí hạ lệnh:

-Ba tháng bao vậy Chí Linh quá gian khổ ở vùng rừng thiêng nước độc này, nay rút quân về Tây Đô ăn mừng chiến thắng.

Quân Minh được rút lui vui mừng:

-Dạ, chúng mạt tướng tuân lệnh.

Quân Minh rút về Tây Đô vì yên chí đã giết được Lê Lợi và tiêu diệt được khởi nghĩa Lam Sơn. Lê Lợi cũng hạ lệnh cho nghĩa quân lui về Lam Sơn để gây dựng lại lực lượng. Các anh hùng hào kiệt khắp nước kéo về tụ nghĩa ngày càng đông, trai tráng khắp thiên hạ kéo về tòng quân lũ lượt, đưa quân số nghĩa quân lên vài vạn người. Thấm thoát lại bước sang giữa mùa hạ năm 1419. Lúa trên đồi nương, lúa ở các thung lũng đã chín vàng. Bách tính Lam Sơn vội vã gặt hái để lấy lương thực nuôi mình và nuôi nghĩa quân, cất dấu đề phòng giặc Minh lại tới cướp phá. Cây cối núi non vùng Lương Giang chìm trong nắng chan hòa. Dòng sông Chu vẫn ngày đêm tuôn nước về sông Mã phía Đông. Một buổi gần trưa, Lê Lợi đang ngồi bàn việc trong Tổng hành dinh thì tùy tướng của Vũ Uy ở đồn tiền tiêu về báo:

-Dạ bẩm chúa công, tướng Minh là Lý Bân, Phương Chính dẫn 10 vạn quân đang tiến đánh Lam Sơn ạ.
Lê Lợi bàn với các tướng:

-Ta nay đã có 5 vạn quân, có thể mai phục và tiêu diệt được địch không?

Nguyễn Trãi nói:

-Bẩm chúa công, lối đánh sở trường của quân Minh là dàn trận, chúng rất sợ lối đánh mai phục tập kịch của ta nên nay chúng không chia quân thành nhiều hướng bao vây Lam Sơn mà lại đi thành một khối để chiếm ưu thế binh lực. Nay ta dùng phục binh đánh đội tiên phong hoặc đánh đội hậu quân, nhưng cũng sẽ lâm vào thế bị bao vây. Tốt nhất là chúng ta tạm thời rút lui, chờ sơ hở của giặc mà tính tiếp.
Lê Lợi nói:

-Lời quân sư nói chí phải. Ta tạm thời rút lui nhưng không rút về Chí Linh nữa, nơi đó rất khó khăn về lương thực. Nay ta rút về Mương Thôi để dễ bề công thủ, thuận lợi về lương thực. Nay ta ra lệnh:

-Tướng Lê Ngân.

-Dạ có mạt tướng.

-Tướng quân đem 1000 quân đi chặn hậu.

-Dạ mạt tướng tuân lệnh.

-Tướng Lê Liễu.

-Dạ có mạt tướng.

-Tướng quân đem 1000 quân đi tiên phong.

-Dạ, mạt tướng tuân lệnh.

-Tướng quân Lê Lý.

-Dạ, có mạt tướng.

-Tướng quân đem 1000 quân giúp dân hương Lam Sơn đi sơ tán, cất dấu lương thực.

-Các tướng và quân sĩ của mình trong khi hành quân nhớ mang theo lương thực thực phẩm. 

-Dạ, chúng mạt tướng tuân lệnh.

Quân Lam Sơn nhanh chóng lên đường rút về Mường Thôi, Tây Bắc Thanh Hóa, giáp với nước Ai Lao. Lý Bân đang cho quân hành quân về Lam Sơn thì thám mã về báo:

-Dạ bẩm chủ soái, quân Lam Sơn đang hành quân về Mường Thôi ạ.

Lý Bân hỏi tên thổ quan Việt gian Đỗ Phú:

-Đại nhân có biết Mường Thôi không? Có dẫn đường được không?

Đỗ Phú đáp:

-Dạ, bẩm, hạ quan biết ạ.

Đỗ Phú dẫn đường. Quân Minh đổi hướng truy kích về Mường Thôi. Còn cách Mường Thôi 20 dặm, Lý Bân sai Chu Quảng và Hoàng Thành đóng ở Khả Lãm, phía Đông Mường Thôi để ngăn chặn quân Lam Sơn tràn xuống. Lê Lợi bảo gia tướng Trương Lôi:

-Cho gọi hai tướng quân Lê Bồi và Đinh Liệt vào đây.

-Dạ.

Đinh Liệt và Lê Bồi bước vào tổng hành dinh:

-Dạ bẩm chúa công, mạt tướng có mặt.

Lê Lợi nói:

-Đêm nay hai tướng quân bí mật đem 1 vạn quân tâp kích trại Khả Lãm của quân Minh rồi rút về. Nhớ không được để quân giặc bao vây tiêu diệt quân ta.

-Dạ, mạt tướng tuân lệnh.

Cơm chiều xong, gần tối, hai tướng Đinh Liệt và Lê Bồi bí mật dẫn quân tiến về trại quân Minh. Từ xa đã thấy doanh trại giặc san sát mênh mông. Lê Bồi và Đinh Liệt chọn trại Khả Lãm là tiền tiêu phía Tây của doanh trại giặc. Canh ba đêm đó khi quân Minh còn ngủ say, quân Lam Sơn bò lại gần giết lính tuần canh và lính gác và xông vào chém giết. Lính Minh còn ngủ say bị đâm chết như những con vật. Khi quân Minh báo động thức giấc thì đã muộn. Quân Lam Sơn phóng hóa đốt trại và nhanh chóng rút về Mường Thôi trong sự náo loạn của 9 vạn quân Minh khắp các doanh trại. Tướng Minh Hoàng Thành và Chu Quang sợ phục binh không dám đuổi theo, đành căm giận thu xác 1 vạn lính và hai tướng Lương Cục và Lương Hương đem chôn. Lý Bân vô cùng tức giận quát:

-Bay đâu.

-Dạ.

-Lôi Hoàng Thành và Chu Quang ra chém!

Tướng Phương Chính can:

-Bẩm chủ soái, bị tập kích đã thiệt hại, nay chém hai tướng lại thiệt hại thêm, vậy nên cho họ lập công thuộc tội.

Lý Bân nói:

-Nể lời tướng quân Phương Chính, ta gửi hai cái đầu lại đó, nhớ mà lập công chuộc tội, nghe chưa?

Hoàng Thành và Chu Quang chắp tay:

-Dạ, đa tạ chủ tướng tha mạng, mạt tướng sẽ lập công chuộc tội.

Lý Bân hỏi tên Việt gian Đỗ Phú:

-Quân Lam Sơn đang ở Mường Thôi, muốn tiêu diệt chúng thì hành quân theo đường nào là nhanh nhất?

Đỗ Phú đáp:

-Dạ bẩm chủ soái, cứ theo dọc sông Chu lên thượng nguồn là tới Mường Thôi nhanh nhất.

Lý Bân nói với Phương Chính:

-Tướng quân dẫn 8 vạn quân do đại nhân Đỗ Phú dẫn đường tiêu diệt quân Lam Sơn.

-Mạt tướng tuân lệnh.

Lý Bân nói với Hoàng Thành và Chu Quang:

-Hai người theo tướng quân Phương Chính mà lập công chuộc tội đi.

-Mạt tướng tuân lệnh.

Bấy giờ là mùa thu năm 1420, bầu trời núi rừng u ám, mây đen bao phủ các dãy núi cao như sương khói. Quân Minh chỉ còn cách Mường Thôi 10 dặm theo đường chim bay nhưng không có đường thẳng đành phải đi đường vòng để tạo thế bao vây quân Lam Sơn. 8 vạn người ngựa quân Minh khua bước vang lên dồn dập bên hữu ngạn sông Chu, những thác nước tung bọt trắng và gào thét tức giận quân xâm lăng đang dày xéo quê hương. Đi suốt một ngày đường, Phương Chính hỏi tên Việt gian Đỗ Phú:

-Đây là đâu?

-Dạ, thưa chủ tướng, đây là bến Bổng Tân.

Phương Chính bảo Mã Kỳ:

-Lệnh cho đạo tiên phong và toàn quân dừng lại ăn cơm và hành quân tiếp.

CVL

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}