Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Những khúc ca khải hoàn (Tập III - Kỳ 49)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Ba, 26/05/2020 09:06 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp Tập III " NHỮNG KHÚC CA KHẢI HOÀN" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2019.

Tranh minh hoạ: Đại phá Xương Giang, diệt 5 vạn giặc, bắt sống 300 tướng Minh. Ngày 3.11.1427, nhân một đêm mưa gió, quân Lam Sơn mở cuộc tổng tấn công tại Xương Giang. Từ bốn phương tám hướng, quân ta bắn pháo vào khối quân Minh, rồi trùng điệp người ngựa, voi chiến đánh dồn lại. Các danh tướng như Trần Nguyên Hãn, Lê Sát, Lê Khôi, Nguyễn Xí, Phạm Vấn, Lê Hối, Đinh Liệt, Lưu Nhân Chú, Nguyễn Đình Lý, Lê Văn An … đều tham chiến, thi nhau giết địch. Nguồn: Internet.

Kỳ 49

Thượng thư bộ công Lý Khánh lên làm chủ tướng thay Lương Minh, cùng bọn Hoàng Phúc, Thôi Tụ dẫn 7 vạn quân mở đướng máu chạy về Phố Cát, bỏ lại 2 vạn xác chết trên chiến trường. Lúc này quân Minh vô cùng hoảng loạn, cờ quạt xác xơ, ngựa rống lên thảm thiết. Đến Phố Cát lại bị quân Lam Sơn do Lưu Nhân Chú và Lê Ngân phục kích. Phía sau bị quân của các tướng Lê Sát, Đinh Liệt, Nguyễn Đình Lý, Lê Văn An đuổi đánh ráo riết. Thượng thư Lý Khánh quá hoảng loạn thắt cổ chết. Thôi Tụ nói với Hoàng Phúc:

-Sao lại ngược đời, bị quân Việt đánh thì phải chạy về phương Bắc, sao lại cứ chạy sâu vào đất Việt?

Hoàng Phúc nói:

-Phía sau đã bị quân Việt đông như kiến cỏ chặn đánh sao thoát được, vả lại chúng ta vào cứu viện cho Vương Thông ở Đông Quan cơ mà. Thôi cố đến Xương Giang thành cao hào sâu may ra thì cố thủ được rồi tính sau.

Hy vọng chạy vào thành Xương Giang là đất sống làm quân Minh phấn chấn chạy rất nhanh về phía Nam, bất chấp có nguy cơ lại bị mai phục. Gần tối, 5 vạn quân cùng Hoàng Phúc, Thôi Tụ tới được thành Xương Giang nhưng trên thành đã cắm cờ quân Lam Sơn, trên thành bắn cả tên và thần công xuống như mưa, phía sau thì quân Lam Sơn đang đuổi tới. Thôi Tụ và Hoàng Phúc đành phải cho quân rút xuống hạ trại ở một cánh đồng không hào lũy che chắn. Hoàng Phúc cho bắn pháo hiệu lên trời cầu cứu quân các thành Đông Quan và Chí Linh gần Xương Giang ra cứu. Hoàng Phúc không biết rằng hai thành này đã bị quân Lam Sơn vây vòng trong vòng ngoài không thể ra được. Thôi Tụ và Hoàng Phúc chưa biết làm thế nào thì có tùy tướng vào báo:

-Dạ có thư của Lê Lợi gửi cho chủ soái.

-Đưa đây.

-Dạ.

Hoàng Phúc bóc thư đọc. Thư viết: “Nếu hai tướng quân hạ khí giới đầu hàng thì toàn quân và hai tướng quân sẽ được an toàn tính mạng về nước. Nếu không muốn hàng, hai tướng quân có thể rút quân về nước mà không bị phục kích, truy kích”.
Đọc xong thư Hoàng Phúc gọi:

-Bay đâu.

-Dạ.

-Đem bút mực và giấy ra đây.

-Dạ.

Hoàng Phúc viết xong thư thì bảo tùy tướng:

-Đem bắn thư này về phía quân Lam Sơn.

Quân Lam Sơn nhặt được thư đem về cho Lê Lợi. Lê Lợi bóc thư ra đọc. Hoàng Phúc viết: “Đại trượng phu chỉ có chết tại trận tiền, không đầu hàng, không hèn nhát tháo chạy”.

Lê Lợi nói:

-Những thằng điên rồ cố chấp, bất nhân, không tiếc sinh mạng của hàng vạn binh lính và gia đình vợ con của họ. Người đâu.

-Dạ.

-Truyền lệnh tổng công kích tiêu diệt quân Minh ở Xương Giang.

-Dạ.

Đêm đó trời đổ mưa, gió càng thêm lạnh, đêm tối nhưng Xương Giang náo nhiệt của đêm quyết chiến. Pháo sáng tên lửa của quân Lam Sơn bắn lên trời. Từ 4 phương tám hướng, quân Lam Sơn đông như kiến cỏ tầng tầng lớp lớp do các mãnh tướng Trần Nguyên Hãn, Lê Sát, Lê khôi, Nguyễn Xí, Phạm Vấn, Lê Hối, Đinh Liệt, Lưu Nhân Chú, Nguyễn Đình Lý, Lê Văn An cùng 7 vạn quân bắt đầu tổng công kích vào trại giặc. 6 vạn quân Minh không hào lũy, không lương thực đã đói khát mệt mỏi, kiệt sức, tên đạn đã cạn, bị những trận mưa tên và máy bắn đá dội vào xối xả. Quân Lam Sơn còn kéo cả pháo từ thành Xương Giang xuống tham chiến nã vào trại quân Minh. Vài canh giờ sau, 3 vạn quân Minh tử trận, cánh đồng chất đầy xác, máu như lũ lụt đỏ ngầu. Khi đó quân Lam Sơn mới xông vào chém giết. 2 vạn quân Minh còn lại đầu hàng bị bắt cùng 300 tướng lĩnh cao cấp của triều đình nhà Minh. 10 vạn quân Minh chỉ một tên chủ sự là Phan Hậu chạy thoát về nước. Quân Lam Sơn thu được chiến lợi phẩm vũ khí, ngựa, vàng bạc chất cao như núi. Trận Xương Giang khép lại cả một chiến dịch Chi Lăng-Xương Giang, là một trong những chiến công hiển hách nhất trong cuộc chống ngoại xâm phương Bắc.

Đạo Tây Bắc, chỉ huy 5 vạn quân vượt Ải Lê Hoa xâm nhập vào Đại Việt là Kiềm Quốc Công Mộc Thạnh. Trái với sự hung hăng của tướng trẻ Liễu Thăng thì Mộc Thạnh một tướng già cho quân tiến rất chậm chạp, thận trọng, vừa đi vừa nghe ngóng tin tức của đạo quân Liễu Thăng. Một buổi sáng quân Mộc Thành đang đi thì bị quân Lam Sơn do tướng Phạm Văn Xảo, Trịnh Khả, Đỗ Bí, Lê Khuyển chỉ huy dàn trận chắn ngang đường. Mộc Thạnh cũng cho quân dàn trận. Khi hai bên đối diện, Phạm Văn Xảo nói:

-Đã lâu nghe tiếng tăm của Kiềm Quốc Công, nay hóa ra cũng chỉ là một viên tướng tầm thường như Liễu Thăng mà thôi.

Mộc Thạnh hỏi:

-Sao tướng quân lại nói vậy?

Liễu Thăng là một tướng trẻ không suy xét thời cuộc, cứ xông vào cướp nước người khác nên đã thiệt mạng rồi, thật là uổng công cha sinh mẹ dưỡng. Nay Quốc Công đã già rồi sao vẫn nhất quyết đi vào đất chết như Liễu Thăng?

Mộc Thạnh hỏi:

-Tướng quân có bằng chứng gì để nói rằng An Viễn Hầu đã chết?

Trịnh Khả gọi:

-Người đâu.

-Dạ.

-Đem ra đây.

-Dạ.

Quân lính đem ra cây sào tre có treo thủ cấp của Liễu Thăng còn đội mũ, dưới thủ cấp có treo bằng cấp ấn tín chủ soái của Liễu Thăng. Trước hàng quân Việt là 100 lính, 3 thiên hộ và 1 đô chỉ huy sứ quân Minh. Mộc Thạnh kinh hoàng hỏi tên đô chỉ huy sứ:

-Đó là sự thật sao?

Tên tù binh đáp:

-Dạ, bẩm Kiềm Quốc Công, đó là sự thật, An Viễn Hầu đã bị giết ở gò Mã Yên, ải Chi Lăng. Các tướng Lương Minh, Lý Khánh, Thôi Tụ và 8 vạn quân bị tử trận rồi, chỉ còn 2 vạn quân và 300 tướng lĩnh của ta bị bắt.

Mộc Thạnh choáng váng, không nói lời nào quay đầu chạy, 5 vạn quân cũng tan vỡ chạy theo chủ tướng. Trịnh Khả hô to:

-Xông lên giết.

Quân Lam Sơn ào ạt xông lên. Tiếng chiêng trống, tiếng reo hò vang động rừng núi. Tới vùng gọi là Lãnh Câu-Đan Xá, 1 vạn quân Minh bị giết, quân Việt bắt 1000 tù binh, 1000 ngựa chiến, thu vũ khí, lương thực nhiều không kể xiết. Mộc Thạnh chạy một mạch qua ải Lê Hoa về nước, không dám quay đầu nhìn lại.
Trong tổng hành dinh ở Bồ Đề, Lê Lợi gọi:

-Người đâu.

-Dạ, bẩm chúa công.

-Cho gọi tướng quân Nguyễn Lôi vào.

-Dạ.

Nguyễn Lôi đi vào tổng hành dinh. Lê Lợi nói:

-Tướng quân đem ấn tín của Liễu Thăng, của Lương Minh, Lý Khánh, Thôi Tụ, Hoàng Phúc và 100 tù binh Minh đến các thành làm bằng chứng kêu gọi quân Minh ra hàng. Nói rằng hàng thì tha mạng cho về nước, không hàng sẽ bị giết.

-Dạ, thần tuân lệnh.

Quân Minh ở các thành Tây Đô, Cổ Lộng, Chí Linh, Đông Quan trông thấy cờ quạt, ấn tín của các tướng lĩnh cao cấp nhà Minh và 100 tù binh làm bằng chứng, biết là 15 vạn quân cứu viện đã bị tiêu diệt, không hàng thì chết, hàng thì được khoan hồng về nước. Cho nên các thành Tây Đô Thanh Hóa, Cổ Lộng Nam Định, Chí Linh Hải Dương, Đông Quan tranh nhau kéo cờ trắng, mở cửa thành đầu hàng. Quân các thành trên được quân Lam Sơn cho về Đông Quan, nhập với quân Vương Thông để về nước. Do gây quá nhiều tội ác trong 10 năm trời với bách tính Việt nên một số tướng lĩnh Lam Sơn tâu xin Lê Lợi cho giết hết hơn 10 vạn quân Minh. Lê Lợi nói:

-Dân tộc Việt ta là đại nghĩa, đại nhân, không bao giờ giết những kẻ đã đầu hàng, đã biết hối cải, đã thề không bao giờ sang xâm lược nước ta nữa. Vả lại, trả lại tù binh còn là vì hòa hiếu giữa hai dân tộc Việt- Trung. Các tướng phải ghi nhớ điều đó, không được tâu trình nữa, ý ta đã quyết.

CVL

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}