Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tác phẩm - Tác giả:

 

Những ngọn đuốc biển thời bình

Mai Thăng | Thứ Sáu, 11/03/2016 15:24 GMT +7

Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn Tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yêu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con - những người khoác trên mình màu áo trắng như cánh chim hải âu canh giữ biển, đảo Tổ quốc”.

1. Sóng ì oạp vỗ vào mạn tàu, biển hiền hòa mênh mông một màu xanh huyền hoặc. Phía mũi con tàu, người lính hải quân ngồi trầm tư, ánh mắt xa xăm dõi về hướng biển. Không muốn phá tan không gian riêng của người lính nọ, tôi tìm đường vào tàu. Những người lính trẻ ùa ra đón nồng hậu và nhiệt thành. Đó là một ngày cuối năm tôi đến Tàu HQ-636 Hải đội 812 Vùng 2 Hải quân - con tàu được mệnh danh là “cá kình” trên mọi vùng biển đảo.

          Câu chuyện đầu tiên mà họ kể với chúng tôi là đón Tết trên biển. “Tết ư? Lính biển bao giờ đón Tết cũng rất vui và khác đất liền. Dù những ngày cận Tết, sóng to gió lớn, song được quây quần bên đồng đội, được canh biển, đảo Tổ quốc để nhân dân đón Tết yên bình nên nỗi nhớ đất liền cũng vơi đi một nửa”, chiến sĩ Nguyễn Duy Anh tàu HQ-636 chia sẻ.

- Mấy năm rồi cậu không được về quê?

- 5 năm rồi anh ạ. Không chỉ riêng tôi mà đa số những người lính trên tàu này đều có thâm niên ăn Tết xa nhà như thế. Nhớ nhất là lúc cả nhà xum họp, quây quần bên nhau chờ đón giao thừa. Đón giao thừa có thêm món bánh răng bừa mẹ làm thật ngon”.

Chàng trai Nguyễn Anh Tú, quê ở Bắc Giang nhớ lại: “Quê em có đặc sản vải sấy khô làm mứt Tết. Tuy 4 năm chưa được ăn Tết ở nhà nhưng năm nào em cũng có mứt vải khô của mẹ gửi vào. Bọn em khéo tay lắm đấy nhé. Tết đi trực ngoài biển dài ngày, không hoa nào chịu nổi sóng gió, chúng em đành làm hoa giấy để hái hoa dân chủ đêm giao thừa”.

           Điều không thể thiếu trước thời khắc thiêng là anh em đồng đội quây quần bên nhau hái hoa dân chủ, tìm hiểu Tết cổ truyền của mỗi miền quê. Hương vị Tết lan tỏa trong tâm hồn người lính trẻ khi nhớ về cái Tết tuổi thơ như một cuốn phim quay chậm rõ nét dần. Tết của Nghệ An thêm “tứ nhút tương cà”, Tết của Thái Bình không thiếu hương vị bánh cáy, Tết của Thanh Hóa không thể thiếu bánh răng bừa hòa quyện vào nhau… Sau kể chuyện “hương vị Tết quê tôi” là ca hát. Ai cũng phải hát dù chưa hát lần nào. Hát về quê hương đất nước, hát tặng mẹ, hát để vơi bớt nhớ nhà. Những lúc như thế, lính trẻ lại trổ tài “xuất khẩu thành thơ”.

- “Lính trẻ bọn em ít nhiều ai cũng biết làm thơ đấy, em có cả một kho thơ”. Nói rồi, Tú cho tôi xem những tờ báo tường “Mừng Xuân dâng Đảng”. Tâm tư của họ tràn ngập trong ấy khi mùa Xuân về.

2. Trong niềm vui của mùa Xuân mới, những người lính Nhà giàn DK1 không thể quên 10 cán bộ, chiến sĩ đã nằm lại ngàn khơi.

Năm 1990, cơn lốc lúc nửa đêm đã nhấn chìm Nhà giàn Phúc Tần 3 cuốn theo 9 cán bộ chiến sĩ xuống biển đêm. Trung úy, Chính trị viên Nguyễn Hữu Quảng đã nhường mảnh áo phao và miếng lương khô cuối cùng cho đồng đội rồi để sóng cuốn đi, để lại quê nhà người vợ mới đính hôn với lời hẹn ước sau chuyến đi biển ấy về sẽ làm lễ cưới.  Đêm 30 Tết năm 1990, Thuyền phó quân sự Phạm Tảo và máy trưởng Lê Tiến Cường đã bị sóng nhấn chìm khi tàu HQ-666 trực tại Nhà giàn Tư Chính 1A. Tháng 12/1998, cơn bão Fathes đánh sập Nhà giàn Phúc Nguyên 2A, thân xác của ba cán bộ, chiến sĩ đã chìm vào lòng biển. Đại úy Vũ Quang Chương hy sinh ở tuổi chớm 30 chưa kịp yêu người con gái, để lại quê nhà bố mẹ già và em gái bé bỏng Út Hồng. Liệt sĩ Nguyễn Văn An để lại người vợ trẻ tận Ninh Bình và cậu con trai 2 tháng tuổi chưa một lần nhìn thấy mặt, chưa kịp đặt tên. Liệt sĩ Lê Đức Hồng mãi mãi nằm lại lòng biển mẹ, ấp ủ những lá thư màu tím kết bạn chưa kịp gửi về đất liền. Và mới đây thôi, đại úy Dương Văn Bắc ngã vào lòng biển khi kiểm tra thiết bị chân đế nhà giàn, để lại hậu phương người vợ trẻ và hai con trai nhỏ.

Đón Xuân tận chân trời Tổ quốc, những người lính Trường Sa không thể nào quên anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương. Trước họng súng quân thù, anh đã hô vang “Hãy để máu của mình nhuộm đỏ lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân” rồi ngã vào lòng biển. Trung úy Liệt sĩ Đinh Văn Nam ở Lữ đoàn 125 Hải quân đã dũng cảm cứu tàu tránh mắc cạn, để rồi hi sinh giữa đảo Phan Vinh B. Lịch sử không muốn nhắc lại quá khứ đau thương trong trận hải chiến Trường Sa tháng 3/1988 với 64 người con bất tử nằm lại rạn đá Gạc Ma, song lịch sử cũng không thể xóa nhòa thương đau ngày ấy, dẫu vẫn hiểu trong dặm dài trường chinh xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời bình, sự hi sinh mất mát là điều không tránh khỏi. Máu đào của các anh đã hòa vào biển cả, xương cốt của các anh nằm tận đáy san hô, tên các anh đã tạc vào lịch sử, để dân tộc Việt Nam tự hào về các anh- những người lính Hải quân nơi tiền tiêu Tổ quốc.

3. Chẳng phải ngẫu nhiên mà những người lính Hải quân được ví như những cánh chim tung trời bạt gió. Với những nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ chủ quyền biển, đảo, thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, vận chuyển hàng ngàn tấn đá ra xây dựng đảo Trường Sa. Để có sức khỏe và nghị lực dẻo dai, họ phải thường xuyên không ngừng rèn luyện, mài sắc ý chí sắt đá “khó khăn chẳng sờn lòng, gian lao không chùn bước, còn biển còn nhà giàn, giữ Trường Sa bằng trái tim người lính”. Điều đó như một mệnh lệnh thiêng liêng khắc sâu trong tim mỗi người lính hải quân Trường Sa, Nhà giàn DK1 anh hùng.

Xuân Ất Mùi này, cán bộ, chiến sĩ Trường Sa, DK1 đón nhận được nhiều quà xuân của nhân dân trên mọi miền cả nước gửi tặng. Những phần chứa đựng bao nghĩa tình sâu nặng của dân đối với quân. Tình cảm ấy như một sự hàm ơn những người lính biển Xuân này vững chắc tay súng canh biển, giữ đảo để nhân dân trọn niềm vui đón Tết. Ở Trường Sa, hàng quà được chuyển xuống tàu chuyển tải đưa vào đảo nhỏ. Ở nhà giàn DK1, hàng quà được cột chặt vào dây mồi thả xuống biển để các chiến sĩ nhà giàn kéo lên. Tàu và nhà cách nhau chừng 30 mét nhưng không bắt được tay nhau, chỉ biết gửi nỗi nhớ vào sóng gió, chúc Tết qua bộ đàm, thầm chúc cho nhau một năm mới an lành sức khỏe.  Ở Trường Sa, bánh chưng được gói bằng lá bàng vuông, ở nhà giàn, lá bánh chưng đem ra từ đất liền. Trước phút giao thừa, mọi người mặc quân phục chỉnh tề quây quần bên nhau, hái hoa dân chủ, bình thơ, bình báo tường, xem không khí đất liền từ màn hình nhỏ. Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh và các liệt sĩ đã anh dũng hi sinh vì Trường Sa và thềm lục địa, các anh nguyện trung thành với Tổ quốc, vững vàng tay súng giữ biển, đảo yên bình.  

Trong niềm vui chung cùng nhân dân cả nước đón Xuân Ất Mùi, những người lính Trường Sa, DK1 đang bồng súng đứng gác trong gió gào sương lạnh, thấu hiểu hơn sứ mệnh của người lính thời bình. Trong gian khổ mới thấy đức hi sinh, giữa ngàn khơi càng thấy yêu Tổ quốc, Trường Sa là mảnh đất thiêng liêng mà chủ quyền của nó không thể tách rời. Khơi xa đó là biển xanh vô tận, nhưng cũng là máu thịt của Tổ quốc Việt Nam được kiến tạo qua hàng ngàn năm lịch sử. Ở đó, mỗi tấc đảo, mỗi ngọn sóng đều thấm máu đồng đội, mỗi người lính là một ngọn đuốc biển đem trong tim mình khát vọng hòa bình.

Nguồn: vnq.edu.vn

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}