Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Phố vàng

Vũ Gia Hà | Chủ Nhật, 27/09/2020 21:15 GMT +7

Cuộc sống ở phố trôi qua gấp gáp. Vì vậy, tôi muốn ghi lại những hình ảnh thường có, nhưng không phải cũng thấy được ở phố.

Góc phố. Ảnh internet

 

Phố vàng

       Vũ Gia Hà

 

Tôi đã từng có ước mơ nhỏ

Rằng một ngày phố sẽ vắng xe

Chỉ vang vang tiếng ve chim hót

Chỉ màu lá trái ngọt căng da

Chỉ màu trăng màu hoa màu nước

Chỉ mơ ước lòng người chân quê

Nhưng phố vẫn làm tôi cuồng mê

Mỗi sớm mai có kẻ mộng đề

Ở bên hồ nhiều con số nhảy

Cốc trà nóng nhấp từng ngụm ngon

Quyển sổ con chi chít gạch xoá

Ghi ngày tháng lô đề đã ra

Hai hàm răng ố vàng vì thuốc

Người trai trẻ muốn bỏ cuộc yêu

Để tâm sức dành đợi mỗi chiều

Nhạc huyền thoại kéo lên hy vọng

Còn gì hạnh phúc còn gì hơn

Cô lễ tân ngân hàng hớn hở

Khách vào ra luôn nở miệng cười

Các hàng quán bán đồ ăn sáng

Tiệm trà chanh vẽ cảnh xóm làng

Cốc cà phê để im trên bàn

Vị giáo sư buồn chưa muốn uống

Cô sinh viên tóc dài mắt sáng

Đợi xe buýt đi đón tương lai

Anh nhà báo cầm tai nghĩ suy

Viết chuyện gì để lợi muôn dân

Chị đánh giày ra vẻ ân cần

Mời khách như nói với người thân

Sáng của phố đi qua rất nhanh

Tưởng vắt xong miếng chanh là hết

Những đôi tay không biết mỏi mệt

Lướt màn hình điện thoại không ngưng

Cô gái cười khi đọc trạng thái

Rồi vội buồn vì nhớ người yêu

Trưa của phố có kẻ làm liều

Cầm súng giả đi cướp vàng tiêu

Khi bị bắt khai nợ cờ bạc

Chẳng còn chốn để mà nương thân

Những xe hàng tào phớ đỗ đen

Cùng tiếng rao chen vào tiếng phố

Bà bán trà bỗng cười hô hố

Vì vị khách đổ say thuốc lào 

Ông quan béo ra vẻ Tào Tháo

Dự án này tính được bao nhiêu

Trưa của phố có người buồn hiu

Chẳng muốn nghĩ nhiều đến bạc tiền

Chàng chỉ có đôi mắt trong hiền

Chàng chỉ có miên man suy tưởng

Trưa của phố như là đi mượn

Chẳng ăn nhập gì với trời cao

Chẳng ai để ý màu rêu cũ

Chẳng ai tinh ý để nhận ra

Trên bàn nữ diễn viên để lại

Một giọt nước mắt vì quá yêu

Trưa của phố bị chiều bắt được

Thả xuống hồ thanh kiếm đã hoen

Những chiếc xe len từng chút một

Biết khi nào được gặp người thương

Thế là phố đã bắt tay chiều

Những tiếng dô ầm ĩ gọi đồ

Mặt tưng bừng đỏ như màu gấc

Trí bị lật chìm trong men bia

Có đám say không cho ai về

Rủ đi hát ka ra ô kê

Những em gái viện đủ trò hề

Vì gia cảnh môi son mắt kẻ

Thế là chiều bị phố bán rẻ

Đêm đi đến không chào một câu

Đêm của phố chẳng thể nghĩ sâu

Bởi nhịp sống đi qua như sóng

Tôi thường thức qua hai giờ sáng

Để thấy mình vẫn còn thiên nhiên.

 

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}