Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Quà quê

Quế Hương | Thứ Sáu, 29/05/2020 22:39 GMT +7

Người cha nâng niu từng nải chuối, mỗi trái xoài, hũ muối ớt, hũ mắm ruốc, bao gạo, mớ bầu bí… với những lời tâm sự gửi gắm của bà, của mẹ, của em cùng bao câu chuyện nhà, chuyện vườn ở chốn quê.

Sáng sớm, mở cửa ra, tôi thấy cô bé ở nhà trọ kế bên tíu tít đón người cha già dưới quê lên. Người đàn ông gầy gò, da đen sạm vì công việc làm  rẫy mưu sinh ở vùng đất heo hút huyện Tân Châu. Ông đi chiếc xe máy cà tàng, vượt gần 50 cây số đến thăm con trọ học ở Trường cao đẳng Sư phạm.

Hai cha con soạn từng món đồ lỉnh kỉnh ở nhà đem lên. Người cha nâng niu từng nải chuối, mỗi trái xoài, hũ muối ớt, hũ mắm ruốc, bao gạo, mớ bầu bí… với những lời tâm sự gửi gắm của bà, của mẹ, của em cùng bao câu chuyện nhà, chuyện vườn ở chốn quê. Nào là mấy nải ngon nhất trong buồng chuối sứ, bà dặn mấy đứa không được ăn, để dành cho con Hai.

Nào là mớ xoài thằng Út nâng niu trèo lên cây, hái từng trái vừa chín tới, để trái đừng bị giập, đừng bị hư, chị Hai ăn ngon, ăn ngọt. Còn hũ muối ớt tôm này, mẹ mày mần cả buổi chiều rang lên thơm nức, cho con gái ăn ổi, ăn xoài chua…

Mẹ mày còn làm hũ mắm ruốc cho con ăn cơm những lúc đi học về trễ. Mớ bầu bí này, ba mới hái sáng nay cho tươi, con để dành ăn cũng được mấy ngày. Còn bao gạo này ba mới mua hôm qua, gạo này con thường ăn ở nhà nè, chừng nào ăn hết gọi điện ba đem xuống…

 Và trong những món quà quê ấy còn có món quà tinh thần, đó là những câu chuyện vụn vặt thường ngày ở nhà như: chuyện sức khoẻ của bà, chuyện rẫy vườn của ba, chuyện bếp núc của mẹ, chuyện học hành của em, rồi làng xóm… để mong bù đắp sự thiếu thốn tình thương của người con đi học xa nhà.

Cô con gái cứ luôn miệng: “Ba chở chi cực vậy!” mà mắt cứ rơm rớm.

 Dăm ba câu chuyện, rồi người cha ấy vội dúi vào tay con gái vài trăm ngàn đồng góp nhặt từ việc bán mớ cây trái trong vườn, trong rẫy; xoa đầu con gái dặn dò: “Con giữ gìn sức khoẻ, ráng học giỏi nhen, mai mốt làm cô giáo với người ta! Cha tranh thủ về, còn lên rẫy”.

Bóng dáng ấy xa dần mà tôi vẫn thấy cô gái ấy còn dõi theo, khoé mắt rung rưng…! Ai đã từng đi học xa nhà, ai đã từng nhận được quà quê thì tất sẽ cảm nhận được điều trân quý ấy.

Bởi những món quà nhỏ đơn sơ ấy nhưng chứa đựng biết bao tình thương của người thân và cả tình yêu mảnh đất mình sinh ra. Mua ở đâu cho được những món quà quê này?

 

Nguồn: baotayninh.vn

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}