Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Sáng thu nay, đọc thơ tình: Phận người - Câu thơ nặng lòng trắc ẩn, giàu nhân ái (Thơ Lê Mạnh Bỉnh)

Nguyễn Văn Trường | Chủ Nhật, 16/08/2020 08:58 GMT +7

Trong tay tôi tập thơ mỏng chưa đầy trăm trang  “PHẬN NGƯỜI “ của Nhà báo về hưu Lê Mạnh Bỉnh . Nhà  Xuất bản  Hội Nhà văn vừa in xong Tháng 7 . Tập thơ  xinh xắn , không đề tựa ;   bìa không ảnh , hai màu  hồng nhạt trang nhã, thấp thoáng sau đôi mắt lá ,  vầng trăng lạnh …

  
Bặt tin anh có dễ hơn  một năm trời  , từ cái ngày tôi nằm viện ,  anh thăm tôi  ,  đưa tôi  tờ Báo Văn Nghệ có in mấy bài thơ của anh  . Nghĩ  rằng chỉ là “ Mua vui cũng được một vài trống canh  “  , thì ra anh đi với Nàng Thơ lâu rồi …


Ngẫm nghĩ mãi về “ PHẬN NGƯỜI “ . Tôi tự hỏi  sao không số phận con người ;  mà thân phận con người ? Số phận do GIỜI  còn thân phận do NGƯỜI ? Chắc thơ anh đau đáu   trắc ẩn về phận người ?


                                            &
Xin mượn Cụ Nguyễn Du câu Kiều ;
            Phũ phàng chi mấy Hóa Công 
      Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha 


Đọc anh , cảm nghĩ của tôi đúng vậy . Lê Mạnh Bỉnh nặng lòng trắc ẩn về phận người  . Thơ anh thấm đậm nỗi buồn về thân phận  những người đàn bà bất hạnh . Mỗi người mỗi cảnh , mỗi  phận nhưng  nỗi đời đều quặn  đau …!   Cảnh đời khác nhau ,cung bậc khác nhau …   đằng cay , xót xa , tê dại và … chết lặng  …


 “ Đau đớn thay phận đàn bà  “ !       (  Nguyễn Du ).
Ngay trang đầu tập thơ ta đã gặp “ Những góa phụ sớm “  . Thật xót xa ! 
Những người  đàn bà 
Quá nửa đời nuôi con
Sống 
Bằng những kỷ niệm  …
Vời vợi  … nuối tiếc thời vàng son :
Đâu dáng xưa 
Mỗi bước đi 
Đung đưa 
Suối tóc dày sóng sánh ,
Đôi mắt biếc 
Ngợp nắng …


Người đàn bà ấy như có cánh bay lên , thế rồi chết lặng : 


Chợt khi bừng tỉnh 
Trong canh khuya mơ màng 
Đằng đẵng đêm trường  …


Tôi lại gặp trong thơ anh , một người đàn bà khác ; đắng cay phận mình :


Mấy chục năm 
Em vẫn sống 
Nuôi con 
Một mình  …
Em còn thương 
Người  chồng 
Không dứt nổi  …


Bởi người đàn bà ấy  vớ phải ông chồng  cờ bạc , bê tha . Bỏ  thương  vương tội  nên cứ phải đeo mang cái   “Nợ đời “ !


Thương quá , một “ Phận người “  đa đoan -  tên một bài thơ  mà cũng là đầu đề tập thơ:


30 tuổi 
Khóc con 
40 tuổi
Khóc chồng …
50 tuổi 
 Khấn thầm 
Hãy phù hộ 
Nếu em sắp lấy chồng  …


Kiếp người vô thường , thời gian vô tình trôi ,người đàn bà ấy tự vực mình dạy , gieo trồng mùa gặt mới :


 Những xót đau 
Chìm nổi qua bể dâu 
Để 
Phận người 
Lại gieo
Trồng 
Những mùa xanh …


 Còn nữa ,  biết bao phận người éo le  , tội nghiệp  trong thơ  anh , như “ Một mình “ ,” Nỗi đau nào mãi “  … những bài thơ , câu thơ đọng lại LÒNG NHÂN ÁI  của tác giả - thôi cứ gọi là nhà thơ đi ; để lại trong tôi-   bạn đọc  yêu  thơ , một nỗi buồn .


 Nếu như trong  chương  I - “ Phận người  “  ,  Lê Mạnh Bỉnh nặng  lòng trắc ẩn  trước thân phận những người đàn bà bất hạnh  ; thì ở Chương II – “ Thoảng một mùi hương “ và Chương III  “ Sống “  là những bài thơ    đa cảm đa sầu trước những số phận và cung bậc của tình yêu  cùng triết lý về cuộc đời .


Lê Mạnh Bỉnh đa cảm  trước  “ Màu áo đỏ “-  
Màu áo đỏ đủ ấm cả mây trôi …
 Và , “ Người đẹp khiêm nhường “ hiện ra 
 Gần hay xa 
Vẫn long lanh 
Không cần khoảng trời 
Vẫn lộng lẫy ….


Và ; đa sầu với tình yêu không nói trong không gian thiền , chiều buông bên biển vắng Thiên Cầm : “ Duyên và phận “ 


Đôi mắt em  sao sóng sánh 
Anh có yêu em không ?
Tiếng sóng hay tiếng em 
Lặng yên …


Lê Mạnh Bỉnh  “ mát tay “ trong mảng thơ tình yêu  với những cung bậc khác nhau say nồng  , khổ đau , khắc khoải vô vọng  …  


Thoảng một mùi hương say nồng 
Còn phập phồng hơi ấm 
Anh có thở dài không ?
Hương xưa đâu đây ….


Sao không là” say đắm “ mà là  “say nồng “ ?   Nồng ấm hơi thở    . Một  bài thơ khác , “ Nhỡ đò “  tôi lại gặp từ   “nồng “ 


Khi ta còn học tìm cách sống 
Người đã là ngọn lửa nồng 
Khi ta còn bên ngã tư đường 
Một mình người đã thành mái ấm 


Sao không là  “lửa hồng “ mà là” lửa nồng”  ? “Say nồng”  trong” hơi ấm “….” Lửa nồng “ trong “  mái ấm”  …      Đọc đọc kỹ mấy câu này  ; rất tinh tế trong  ngôn ngữ biểu đạt một cung bậc của tình yêu ! Tôi đọc đi đọc lại hai bài thơ “ Cất cánh “ và  “ Ghé bến đời “ .

  
Tôi thương em biết mấy , em yêu 
Tiễn biệt nhau lúc nắng trở chiều 
Đường trắng bụi mờ dài hun hút 
Một bóng người  đứng lặng nhìn theo  …


Một cung bậc khác của tình yêu bắt gặp  , cuộc chia ly buồn vời vợi …Chàng khuyên nàng :


Thôi đừng buồn gặp nhau chẳng lâu
Cuộc đời em như một chuyến tàu 
Cất cánh lên rồi , hãy vỗ 
Tới miền mơ ước xa xôi
 Tôi đã thấy áo em trong gió 
Như cánh buồm chứa nắng ngoài khơi …
“ Ghé bến đời “ :
…Những người cùng ta ghé bến đời 
Đã sống , đã yêu , đã rong chơi 
Chẳng thể mang buồn vui cay đắng 
Vào hành trang sau phía chân trời  


Trần thế  là  cõi tạm . Bể dâu sinh –diệt ,thật-  giả khôn lường . Đời  như chuyến tàu , bến đợi ; đến rồi đi   .    Con người   cần    tuệ giác   biến đổi hoàn cảnh để không gục ngã trước số phận. Buồn vui , cay đắng chẳng thể   theo  ta  khi   về “ sau phía chân trời “ . Hãy yêu đời , hãy rong chơi  và cất cánh tới miền mơ ước  xa xôi …!  


  Lê Mạnh Bỉnh triết lý trong “ Sống (1) “ ,   “ Sống (2)  “ : 


Sống 
Là để  lại 
Những –gi   không-anh …
Sống 
 Là những chuỗi ngày 
Ngắn và dài 
Niềm vui nhanh qua ,
Nỗi đau lặng thầm 
Đến những ngày sau ….


Anh khép lại  trang thơ “ PHẬN NGƯỜI “ bằng những câu thơ  “ Tôi , em và mẹ “ nặng trĩu tâm tư  .  Ôi, chia ly sao mà buồn vậy ! Em cố nén nỗi đau  gượng  cười duyên chào Mẹ ngồi kia , buồn  đau vì :


Việc  hai ta chẳng đi cùng 
Vẫn đến …
Chiều thu sáng thế 
Nhìn em cười 
Khuôn mặt rạng tươi
Đau nhói 
Nghẹn lời 
Đến tận bây giờ …


Thú thực , tôi cám cảnh , từng giot từng giọt buồn đau giót  vào lòng tôi .  Thế rồi :


 Mẹ mất đã lâu 
Em cũng không còn  nữa …
Tôi là kẻ 
Như người có lỗi
Nhớ em, nhớ mẹ 
 Đâu có được
Như em , như mẹ
Buồn đau vì người 
Xót thương vì người 
Chênh vênh quá 
Đời  !
                                                       &
Anh nói với tôi  tập thơ “ Phận người “ chuẩn  bị xong từ một năm trước đây nhưng cho tới tháng 7 vừa    rồi mới đưa in   . Là đồng nghiệp cùng làm việc với nhau lâu năm , tôi hiểu anh … một người cầu kỳ , kỹ tính   .


 Ai  đó ví người làm thơ và người viết truyện  như   bà nội trợ   ,  số tiền chợ mang theo bằng nhau  : người mua   rau , người mua hoa   . Nhà văn , nhà thơ ; cả hai đều mang nặng đẻ đau đứa con tinh thần của mình . Nhà văn ra cuốn tiểu thuyết , nhà thơ ra bài   thơ . Đọc những bài thơ trong “PHẬN NGƯƠI “ của Lê Mạnh Bỉnh  tôi có cảm giác  mỗi bài thơ anh như một chuyện tình của những trang tiểu thuyết  chắt lọc thành thơ . Ý thơ , tứ thơ  không vần mà âm điệu , nhịp điệu ;  từng bước  từng bước dìu tôi theo cung bậc  cảm xúc  .


Tuổi già , mắt  kém tôi chưa đọc hết , đọc kỹ từng bài thơ của anh  . Vả lại , theo tôi thưởng thức  thơ  không thể  như ăn gỏi cá  - “ ăn sống nuốt tươi “ – mà phải “ trà dư tửu hậu “ mới đã !


Cảm ơn Lê Mạnh Bỉnh , trong tôi vẫn ngày nào bóng  dáng  một  ”  chàng trai  phố cổ “ đất kinh kỳ ; hào hoa , đa cảm  …       !

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}