Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Thân phận con mồi

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Bảy, 04/04/2020 09:33 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuân Ngọc

 

THÂN PHẬN CON MỒI

Xưa nay để tồn tại
Con người tìm đến lửa và đi săn vạn vật
Nhưng có nhẽ chưa bao giờ
Con người nghĩ có ngày mình sẽ thành những con mồi
Của những con vi rus không ai nhìn thấy
Dù trước đấy con người đã làm mồi cho muỗi
Thành mồi nuôi giòi bọ , nuôi giun
Con người lại dùng giun làm mồi câu cá ...
Nhờ đại dịch hình như con người chợt nhận ra
Mình cũng chỉ là những con mồi như vạn vật
Những tham vọng cuồng điên
Những cuộc đoạt vị , tranh quyền ...
Cuối cùng vẫn trở về với thân phận của con mồi
Trong vòng luân hồi của thế giới cộng sinh
Rồi một ngày hết dịch
Những con mồi lại quên mình cũng đã từng là con mồi
Lại tiếp tục đi săn những con mồi khác
Để vỗ béo thân xác và nuôi bầy đàn chó săn
Vẫn là vì miếng ăn
Vẫn là túi cơm, giá áo
Mà Tố Như đã bảo đó là những phường không đáng để bận tâm
Trời vẫn đang mưa lâm thâm
Rét nàng Bân lại về nhưng không còn người mặc áo
Vẫn rộng chỗ cho những quân lừa đảo
Những con mồi ...nuôi giòi bọ sinh sôi ...

H-T-N

4-4-2020

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}