Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Thơ Nguyễn Thị Kiều Trang: Vẻ đẹp của tâm hồn đầy nhạy cảm

PV | Thứ Hai, 13/07/2020 14:16 GMT +7

Thơ Nguyễn Thị Kiều Trang là những suy tư của người viết giàu trải nghiệm. Chị chắt chiu riêng lại cho thơ những gì chân thành nhất, đẹp đẽ nhất và sâu lắng nhất.

Nhà thơ Nguyễn Thị Kiều Trang

“Thơ Nguyễn Thị Kiều Trang là những suy tư của người viết giàu trải nghiệm. Chị chắt chiu riêng lại cho thơ những gì chân thành nhất, đẹp đẽ nhất và sâu lắng nhất. Không cố gắng làm mới mình theo những cách tân của thơ ca đương đại, Kiều Trang chọn cho mình lối đi bám vào truyền thống nhưng thứ neo chị lại với người đọc chính là vẻ đẹp của tâm hồn đầy nhạy cảm, cùng những rung cảm mà ngôn ngữ thơ chị tạo ra”. (Nhà báo Hoàng Lê giới thiệu).

Nguyễn Thị Kiều Trang, sinh năm 1990 tại Đoan Hùng, Phú Thọ, chị hiện sống và làm việc tại Hà Nội.

 

Ta còn nhau        

 

Ai đã giấu tình yêu vào mưa

Để suốt đời chúng ta bị ướt

Những con đường bạc nhược

Làm sao đi hết được mình

 

Anh lần đầu hay lần cuối được yêu

Mà mong mỏi những điều sau chót

Những đốm lửa chờn vờn trong mắt

Ngày em khơi lại tàn tro

 

Đêm sâu như hơi thở

Ngàn thanh âm còn vọng tiếng nói thầm

Tình yêu cũng như sao đổi ngôi

Sự hoán vị làm đầy khuyết thiếu

 

Sao anh lặng im

Căn phòng có quá nhiều khoảng trống

Và em thì mặc sức

Làm chật căng bằng ý nghĩ của mình

 

Mỗi nếp rèm cất một điều ẩn mật

Hoa văn gãy trong vết gấp đời nhau

Bên này sáng, bên kia tràn bóng tối

Anh còn em ở phía nỗi đau.

 

 

Viết ở biển Quy Nhơn

         

Đêm nay biển bớt ồn ào

Để nghe ghềnh thác lắng vào lòng đêm

          Cát vỡ dưới gót chân êm

Bao nhiêu xa cách để thêm hiểu người

 

          Một thời ánh mắt trao lời

Biết bao ghi khắc tuyệt vời về nhau

          Nào ai biết được ngày sau

Hữu duyên trăm nẻo tương phùng nơi đây

 

          Cuộc đời bao nỗi vơi đầy

Đêm nay nén lại phút giây nguyện lòng

          Ai từng mơ ước, thầm mong

Cho ai trọn vẹn êm trong cuộc đời

 

          Chúng ta là những con người

Khát khao vươn tới chân trời mênh mông

          Nơi ấy có hạnh phúc không

Mà bao mây trắng bềnh bồng trôi qua

 

          Tri kỷ mới hiểu lòng ta

Lên cao sẽ gặp phong ba rất nhiều

          Chúng ta vẫn chọn những điều

Mang lại giá trị, tình yêu con người

 

          Hãy nghe tiếng sóng ngoài khơi

Không thôi thầm thĩ ngóng vời bờ xa

          Những đam mê sẽ xoá nhoà

Cô đơn là lúc chúng ta hiểu mình.

         

 

Tình khúc tháng bảy    

 

Em về cùng với cơn mưa

Áo hoa rất mỏng ướt vừa đủ hong

Làm sao tạnh được cõi lòng

Anh còn nhen ánh lửa hồng sưởi nhau

 

Tháng bảy khắp trời mưa mau

Lắng trong một ánh mắt nâu đợi chờ

Anh đến như một giấc mơ

Anh xa một thoáng em ngờ trăm năm

 

Sen đêm thơm tận xa xăm

Ngày hạ sắp cạn tháng năm qua rồi

Tóc mây em chải bên trời

Còn in hình bóng một thời lãng du

 

Em yêu từ những mùa thu

Gom từng chiếc lá anh ru cuộc tình

Bây giờ xa cách đinh ninh

Anh còn lưu giữ bóng hình người xưa.

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}