Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tác phẩm - Tác giả:

 

Thơ Phạm Văn Đảng

Phạm Văn Đảng | Thứ Năm, 21/09/2017 19:10 GMT +7

Vanhien.vn trân trọng giới thiệu thơ của Phạm Văn Đảng

Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ trên đảo Trường Sa Lớn (Ảnh: nguồn internet)

 

Bài 1: Vòng Tròn Bất Tử


Các anh ra đi
Khi tuổi đời còn rất trẻ
Sóng ru linh hồn các anh
Biển rì rào khe khẽ…
Sáu mươi tư người con bất tử
Máu hồng tô thắm đảo xa
Chiến dịch chủ quyền năm ấy
Bãi san hô dậy sóng Gạc Ma…

 

Ơi Trường Sa - Trường Sa
Một vòng tròn bất tử
Tổ quốc thiêng liêng
Nơi những hòn đảo nhỏ
Một tấc đất biên cương – Kiên quyết không lùi.
Vòng tròn bất tử giữa trùng khơi
Bảo vệ ngọn cờ - Chủ quyền dân tộc
Căm hận giặc thù,
Nhưng các anh chưa vội vàng nổ súng
Chẳng mắc mưu quân cướp nước điên cuồng.
Lũ giặc tràn lên
Cố giật lá cờ trong tay người lính trẻ.
Dù cuốc xẻng, xà beng
Các anh vẫn vững vàng trận thế
Chiến hạm hung hăng trang bị đầy vũ khí
Giương vuốt, nhe nanh, như lũ sói – lang - hùm.
Vòng tròn bất tử vẫn kiên trung
Người ngã xuống đã có người tiếp bước
Ngọn cờ thiêng liêng
Thắm máu đào Tổ quốc
Hồn núi sông, bao lớp lớp anh hùng.

 

Các anh ra đi khi mái tóc còn xanh
Mộ gió các anh mang hình hài biển đảo
Canh giữ Trường Sa giữa muôn trùng giông bão
Sáng mãi chủ quyền biển đảo quê hương.

 

Bài 2: Thư Gửi Vợ (Tặng những người vợ lính)

 

Có một thời khi hai đứa yêu nhau

Em nắm tay anh dịu dàng hỏi nhỏ:

Nếu mai này hai ta thành chồng vợ

Kỷ niệm ban đầu, anh nhớ nữa không anh?

Đất nước mình tuy đã hết chiến tranh

Nhưng người lính không lúc nào ngơi nghỉ

Làm vợ anh là thiệt thòi em nhé

Chẳng có những chiều tan lớp đón đưa nhau.

Mỗi năm trời chỉ có một tháng ngâu

Còn vợ anh con trăng nào cũng ngóng

Tan trường rồi em về trong im lặng

Nấu bữa cơm chiều sao trống vắng, chơi vơi…

Thương em nhiều, nhớ em lắm vợ ơi

Lễ tình nhân không hoa hồng, không thiệp

Ngày cuối tuần em cô đơn gối chiếc

Giáo án xong rồi, thao thức suốt năm canh.

Kỷ niệm chúng mình chan chứa trái tim anh

Ở hậu phương hãy yên lòng em nhé

Cũng giống như em, ngày xưa là mẹ

Năm tháng - chờ mong - hạnh phúc - dâng tràn.

 

Bài 3: Nhớ Bạn

 

Nẻo về, thanh thản cõi xa xôi

Để lại đau buồn mãi trong tôi

Phút cuối bạn mình yên nghỉ giấc

Chẳng một nén nhang, biệt phương trời.

 

Tôi khóc với chỉ mình tôi thôi

Một vòng sinh lão sao nhanh quá

Bạn đi, bạn giã từ tất cả

Danh bạ này chưa xóa, vẹn nguyên.

 

Đã bao lần chạm số, chạm tên

Tôi thầm gọi như hằng năm trước

Nhớ dáng bạn hao gầy thân thuộc

Gặp gỡ hàn huyên chuyện lớp, trường.

 

Sao chẳng trả lời, bạn thân thương???

Nẻo ấy bình yên, thanh thản nhé!

Nếu được ước mơ, điều có thể

Bạn mãi là cô bé học trò xưa…

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}